
Còn tiếp
Tiểu Sủng Phi Của Nhiếp Chính Vương
157
Chương
0
Lượt xem
301006
Đề cử
Giới Thiệu Tiểu Sủng Phi Của Nhiếp Chính Vương Truyện Chữ
Thể loại: Dị giới, sủng
Editor: zNguyệt Tiếu
Convert: ngocquynh520
Phúc hắc vs băng lãnh, yêu nghiệt vs độc miệng!
Mộ Lương, Nhiếp Chính Vương nhỏ tuổi nhất Mộ Quốc - Thánh Vương, được Tiên hoàng ban thưởng cho một thanh "Trảm Long Kiếm", có hiệu lực trên chém hôn quân, dưới trảm gian thần, quyền uy còn trên cả hoàng đế đương triều. Bề ngoài hắn tuấn tú như thần, nhưng lại có nét yêu mị như yêu, trên miệng lúc nào cũng tồn tại một nụ cười nhạt; hắn kiêu ngạo không đối thủ, nhưng hắn có vốn liếng để kiêu ngạo, một thân huyễn thuật của hắn hầu như đi khắp thế gian không có đối thủ dù tuổi đời của hắn vẫn còn rất trẻ; hắn là "Sát Thần" trên chiến trường, những ai đối nghịch vơi hắn đều không có kết cục tốt, gặp một chém một, gặp vạn chém vạn, chết không được sống không xong.
Tôn quý như hắn, kiêu ngạo như hắn, nhưng đến cuối cùng vẫn là một nam nhân si tình, vì nàng, hắn nguyện từ bỏ tất cả.
Hoa Khấp Tuyết, đứa trẻ bị vứt bỏ trong núi, bị chôn vùi trong tuyết, mạng mỏng manh như chỉ, được Vô Cực lão nhân cứu sống, trở thành đệ tử chân truyền của Vô Cực lão nhân mà ai cũng ngưỡng mộ, huyễn thuật cường đại, hiếm có ai có thể đuổi kịp; nàng, có dung mạo tuyệt sắc như tiên nữ, một bộ áo trắng tung bay, tính tình lạnh như tuyết, vô cùng lạnh nhạt, nhưng sâu trong đáy lòng vẫn giữ một chút ấm áp, cần được người nào đó khai thác.
Nàng là Hoa Khấp Tuyết, bởi vì lúc còn bé khóc ở trong tuyết nên được gọi là vậy, sau khi lớn lên lại có thể chọc người khác giận đến hộc máu, thật sự phải là " Hoa Khí Tuyết"!
Đỉnh Mang Sơn, bên bờ Hàn Trì, hắn bảy tuổi, nàng năm tuổi, hắn bắt được tay nàng, duyên phận cả đời của hai người cứ như vậy mà bắt đầu.
Trên thế giới này hắn là người hiểu rõ nàng nhất, ẩn sâu dưới lớp mặt nạ lạnh lùng và lời nói độc ác kia là như thế nào, hắn tự mình cảm nhận được, nhưng hắn lại vui vẻ chịu đựng.
Nàng là người duy nhất trên thế giới này chạm tới bộ mặt chân thật nhất của hắn, bề ngoài tao nhã cao quý, cũng không thể che được sự vô sỉ, tà ác, yêu nghiệt trong lòng hắn, mặc dù nàng có khó động tình đến bao nhiêu, nhưng mà trái tim vẫn bị hắn đoạt lấy.
Yêu nhau gần nhau, nhạt nhẽo cả đời, là nguyện vọng của bọn họ, nhưng lúc Đại Lục Phong Vân lại có biến động lớn cũng là lúc, bọn họn phải đi đến nơi nào đây?
Đấu Huyễn Thuật, cuộc chiến Tam Quốc, âm mưu ở phía sau, là ai nắm tay ai, đứng ở Đỉnh Mang Sơn, nhìn thiên hạ mà cười?
Tranh giành thần khí, con đường cường giả, lúc bí ẩn về thân phận bị vạch trần, là ai nhìn ai cười, ung dung tự tại mà phiêu bạc giang hồ?
--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ---------
Đối thoại đặc sắc:
Cảnh một:
Mộ Lương (thâm tình: Hoa cô nương, cả đời này của ngươi, kiếp sau, kiếp sau sau nữa...Đều là của ta, không được phép chạy trốn!)
Hoa Khấp Tuyết ( mặt không có biểu tình: Lương Lương, ta có cảm giác, trừ bỏ đời này, kiếp sau, kiếp sau sau nữa...Ta đều là một nam nhân.)
Mộ Lương (khóe miệng giật giật: Hoa cô nương, ngươi có dự cảm ta sẽ là huynh trưởng ruột thịt của ngươi hay không?)
Hoa Khấp Tuyết (ra vẻ kinh ngạc: Lương Lương, ngươi thật thông minh, ngay cả chuyện này cũng đón được!)
Mộ Lương ( mở khăn mặt màu đen ra: Nương tử, nàng thắng rồi.)
Cảnh hai:
Mộ Lương: Hoa Khấp Tuyết, roi đã đánh đến, tại sao không né?
Hoa Khấp Tuyết: Ngươi tức giận.
Mộ Lương: Ngươi là thịt trong tim của ta, người khác lại dám quất roi vào thịt của ra, không tức giận chẳng lẽ phải cười?
Hoa Khấp Tuyết: Ngươi tốt nhất là nên cười.
Mộ Lương: Hoa Khấp Tuyết!
Hoa Khấp Tuyết: Ừm.
Mộ Lương: Có ta che chở, ngươi có thể đùa giỡn tất cả mọi người trong tay, mặc dù là thiên hạ này, ta cũng có thể biến nó thành đồ chơi của ngươi, nhưng điều duy nhất ngươi không thể làm, chính là tổn thương chính mình!
Hoa Khấp Tuyết: Là người khác tổn thương ta.
Hoa Khấp Tuyết giơ giơ ta: Mộ Lương, tay đau...
Mộ Lương đau lòng: Ngươi cái đồ ngốc này!
Editor: zNguyệt Tiếu
Convert: ngocquynh520
Phúc hắc vs băng lãnh, yêu nghiệt vs độc miệng!
Mộ Lương, Nhiếp Chính Vương nhỏ tuổi nhất Mộ Quốc - Thánh Vương, được Tiên hoàng ban thưởng cho một thanh "Trảm Long Kiếm", có hiệu lực trên chém hôn quân, dưới trảm gian thần, quyền uy còn trên cả hoàng đế đương triều. Bề ngoài hắn tuấn tú như thần, nhưng lại có nét yêu mị như yêu, trên miệng lúc nào cũng tồn tại một nụ cười nhạt; hắn kiêu ngạo không đối thủ, nhưng hắn có vốn liếng để kiêu ngạo, một thân huyễn thuật của hắn hầu như đi khắp thế gian không có đối thủ dù tuổi đời của hắn vẫn còn rất trẻ; hắn là "Sát Thần" trên chiến trường, những ai đối nghịch vơi hắn đều không có kết cục tốt, gặp một chém một, gặp vạn chém vạn, chết không được sống không xong.
Tôn quý như hắn, kiêu ngạo như hắn, nhưng đến cuối cùng vẫn là một nam nhân si tình, vì nàng, hắn nguyện từ bỏ tất cả.
Hoa Khấp Tuyết, đứa trẻ bị vứt bỏ trong núi, bị chôn vùi trong tuyết, mạng mỏng manh như chỉ, được Vô Cực lão nhân cứu sống, trở thành đệ tử chân truyền của Vô Cực lão nhân mà ai cũng ngưỡng mộ, huyễn thuật cường đại, hiếm có ai có thể đuổi kịp; nàng, có dung mạo tuyệt sắc như tiên nữ, một bộ áo trắng tung bay, tính tình lạnh như tuyết, vô cùng lạnh nhạt, nhưng sâu trong đáy lòng vẫn giữ một chút ấm áp, cần được người nào đó khai thác.
Nàng là Hoa Khấp Tuyết, bởi vì lúc còn bé khóc ở trong tuyết nên được gọi là vậy, sau khi lớn lên lại có thể chọc người khác giận đến hộc máu, thật sự phải là " Hoa Khí Tuyết"!
Đỉnh Mang Sơn, bên bờ Hàn Trì, hắn bảy tuổi, nàng năm tuổi, hắn bắt được tay nàng, duyên phận cả đời của hai người cứ như vậy mà bắt đầu.
Trên thế giới này hắn là người hiểu rõ nàng nhất, ẩn sâu dưới lớp mặt nạ lạnh lùng và lời nói độc ác kia là như thế nào, hắn tự mình cảm nhận được, nhưng hắn lại vui vẻ chịu đựng.
Nàng là người duy nhất trên thế giới này chạm tới bộ mặt chân thật nhất của hắn, bề ngoài tao nhã cao quý, cũng không thể che được sự vô sỉ, tà ác, yêu nghiệt trong lòng hắn, mặc dù nàng có khó động tình đến bao nhiêu, nhưng mà trái tim vẫn bị hắn đoạt lấy.
Yêu nhau gần nhau, nhạt nhẽo cả đời, là nguyện vọng của bọn họ, nhưng lúc Đại Lục Phong Vân lại có biến động lớn cũng là lúc, bọn họn phải đi đến nơi nào đây?
Đấu Huyễn Thuật, cuộc chiến Tam Quốc, âm mưu ở phía sau, là ai nắm tay ai, đứng ở Đỉnh Mang Sơn, nhìn thiên hạ mà cười?
Tranh giành thần khí, con đường cường giả, lúc bí ẩn về thân phận bị vạch trần, là ai nhìn ai cười, ung dung tự tại mà phiêu bạc giang hồ?
--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ---------
Đối thoại đặc sắc:
Cảnh một:
Mộ Lương (thâm tình: Hoa cô nương, cả đời này của ngươi, kiếp sau, kiếp sau sau nữa...Đều là của ta, không được phép chạy trốn!)
Hoa Khấp Tuyết ( mặt không có biểu tình: Lương Lương, ta có cảm giác, trừ bỏ đời này, kiếp sau, kiếp sau sau nữa...Ta đều là một nam nhân.)
Mộ Lương (khóe miệng giật giật: Hoa cô nương, ngươi có dự cảm ta sẽ là huynh trưởng ruột thịt của ngươi hay không?)
Hoa Khấp Tuyết (ra vẻ kinh ngạc: Lương Lương, ngươi thật thông minh, ngay cả chuyện này cũng đón được!)
Mộ Lương ( mở khăn mặt màu đen ra: Nương tử, nàng thắng rồi.)
Cảnh hai:
Mộ Lương: Hoa Khấp Tuyết, roi đã đánh đến, tại sao không né?
Hoa Khấp Tuyết: Ngươi tức giận.
Mộ Lương: Ngươi là thịt trong tim của ta, người khác lại dám quất roi vào thịt của ra, không tức giận chẳng lẽ phải cười?
Hoa Khấp Tuyết: Ngươi tốt nhất là nên cười.
Mộ Lương: Hoa Khấp Tuyết!
Hoa Khấp Tuyết: Ừm.
Mộ Lương: Có ta che chở, ngươi có thể đùa giỡn tất cả mọi người trong tay, mặc dù là thiên hạ này, ta cũng có thể biến nó thành đồ chơi của ngươi, nhưng điều duy nhất ngươi không thể làm, chính là tổn thương chính mình!
Hoa Khấp Tuyết: Là người khác tổn thương ta.
Hoa Khấp Tuyết giơ giơ ta: Mộ Lương, tay đau...
Mộ Lương đau lòng: Ngươi cái đồ ngốc này!
Danh Sách Chương Tiểu Sủng Phi Của Nhiếp Chính Vương TruyenChu
- #51Chương 51: Nhốt vào thiên lao
- #52Chương 52: Đồng thời xử phạt chu, lý
- #53Chương 53: Cảnh Duệ bị trêu chọc
- #54Chương 54: Tiểu hoàng đế bắt đầu lập uy! (canh hai)
- #55Chương 55: Mộ hỏa
- #56Chương 56: Mùi dấm chua
- #57Chương 57: Lời mời của vân tướng
- #58Chương 58: Người trong lòng của hỏa nhân
- #59Chương 59: Nỗi Lòng Mộ Lê + Thông suốt tâm tư
- #60Chương 60-1: 【 Mọi chuyện đều bắt đầu 】【 đối đầu VIP】 (1)
- #61Chương 60-2: 【 Mọi chuyện đều bắt đầu 】【 đối đầu VIP】 (2)
- #62Chương 60-3: 【 Mọi chuyện đều bắt đầu 】【 đối đầu VIP】 (3)
- #63Chương 60-4: 【 Mọi chuyện đều bắt đầu 】【 đối đầu VIP】 (4)
- #64Chương 60-5: 【 Mọi chuyện đều bắt đầu 】【 đối đầu VIP】 (end)
- #65Chương 61-1: Tâm ma bộc phát【 thủ đả VIP】
- #66Chương 61-2: Tâm ma bộc phát【 thủ đả VIP】(2)
- #67Chương 62-1: Trúng độc
- #68Chương 62-2: Trúng độc (2)
- #69Chương 62-3: Trúng độc (3)
- #70Chương 62-4: Trúng độc (4)
- #71Chương 63-1: Chuyện thỏa mãn ở Hàn Trì (1)
- #72Chương 63-2: Chuyện thỏa mãn ở Hàn Trì (2)
- #73Chương 63-3: Chuyện thỏa mãn ở Hàn Trì (3)
- #74Chương 63-4: Chuyện thỏa mãn ở Hàn Trì (4)
- #75Chương 64: Giải trừ tâm ma
- #76Chương 64-2: Giải trừ tâm ma (2)
- #77Chương 64-3: Giải trừ tâm ma (3)
- #78Chương 64-4: Giải trừ tâm ma (4)
- #79Chương 65-1: Khiêu Hồng nói rất nhiều, Liệp Tử rất hay xấu hổ【 thủ đả VIP】 (1)
- #80Chương 65-2: Khiêu Hồng nói rất nhiều, Liệp Tử rất hay xấu hổ【 thủ đả VIP】 (2)
- #81Chương 66: Trở về (Đông Phương Vũ)【 thủ đả VIP】
- #82Chương 66-2: Trở về (Đông Phương Vũ)【 thủ đả VIP】 (2)
- #83Chương 66-3: Trở về (Đông Phương Vũ)【 thủ đả VIP】 (3)
- #84Chương 66-4: Trở về (Đông Phương Vũ)【 thủ đả VIP】 (4)
- #85Chương 67-1: Hôn Sự 【 thủ đả VIP】
- #86Chương 67-2: Hôn Sự 【 thủ đả VIP】 (2)
- #87Chương 67-3: Hôn Sự 【 thủ đả VIP】 End
- #88Chương 68-1: Lần đầu giao chiến (1)
- #89Chương 68-2: Lần đầu giao chiến (2)
- #90Chương 68-3: Lần đầu giao chiến (3)
- #91Chương 68-4: Lần đầu giao chiến (4)
- #92Chương 68-5: Lần đầu giao chiến (5)
- #93Chương 69: Đám cưới
- #94Chương 69-2: Đám cưới (2)
- #95Chương 69-3: Đám cưới (3)
- #96Chương 69-4: Đám cưới (4)
- #97Chương 70-1: Tiến về phong quốc
- #98Chương 70-2: Tiến về phong quốc (2)
- #99Chương 70-3: Tiến về phong quốc (3)
- #100Chương 70-4: Tiến về phong quốc (4)