
Còn tiếp
Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ
212
Chương
0
Lượt xem
278708
Đề cử
Giới Thiệu Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ Truyện Chữ
Tác giả: Công Tử Văn Tranh
Tran / Editor: Đảo PPP
Beta: Đảo PPP
Thể loại: Xuyên sách, Hiện đại, Hào môn thế gia, Công sở, Cưới trước yêu sau, HE, Hài hước, Sủng Ngọt, Sạch, Xuyên không, Showbiz, Ấm áp, Góc nhìn nữ chính, Nữ phụ, Nghiệp giới tinh anh, Chậm nhiệt
Độ dài: 202
Giới thiệu
Làm một vai ác trà xanh vượt tiêu chuẩn trong tiểu thuyết, Tống Vãn Huỳnh mọi lúc mọi nơi đều muốn khó xử hãm hại nữ chính.
Không những hủy sự nghiệp của nữ chính mà còn suýt hại chết đứa con đầu lòng của cô cùng nam chính, để rồi cuối cùng rơi vào kết cục bị bắt bỏ tù.
Đột nhiên xuyên qua, cô trở thành tiểu trà xanh Tống Vãn Huỳnh mà mỗi người đều muốn đánh chửi kia.
Mà người chồng trên danh nghĩa của cô - Văn Nghiên, chính là đại vai ác của truyện, vì muốn đoạt gia sản của Văn gia mà liên tiếp hãm hại anh trai ruột, thậm chí còn có ý định giết người.
Nhớ tới kết cục ở tù mọt gông của mình trong tiểu thuyết, Tống Vãn Huỳnh quyết tâm phải ôm chặt cái đùi to nhất kia.
“Thật hâm mộ anh cả có thể cưới được một người tốt như chị làm vợ, nếu em có thể cưới được chị, nhất định sẽ chăm sóc bảo vệ chị thật tốt, không để chị chịu một chút ủy khuất nào.”
“Chị thấy tâm trạng em không tốt lắm cho nên tới ở cùng em, anh cả anh sẽ không tức giận chứ?”
“Chị đừng nóng giận, đều là em sai, anh cả chỉ là nói em hai câu mà thôi, em không ủy khuất, một chút cũng không ủy khuất T^T”
“Chị, ôm một cái [ đáng thương ]”
—
Thời gian gần đây Văn Nghiên phát hiện người vợ trên danh nghĩa của mình đã thay đổi.
Ngày trước đối với anh liếc mắt đưa tình giả vờ tình thâm ý trọng, hiện tại đến giả vờ cũng không muốn nữa.
Tống Vãn Huỳnh: “Tôi biết anh không thích tôi, tôi cũng mặc kệ anh ở bên ngoài làm gì, tôi chỉ muốn một điều, anh có thể không trở về nhà, nhưng không thể đột nhiên về nhà.”
Cho đến một ngày, anh đột nhiên nảy ra ý định về nhà vào đêm khuya.
Ngoài cửa phòng, anh nghe được Tống Vãn Huỳnh ủy khuất lên án.
“Chị, chị cũng biết Văn Nghiên anh ấy ở bên ngoài hái hoa ngắt cỏ, lả lơi ong bướm, cả ngày không về nhà, em biết anh ấy không yêu em nhưng em cũng không có cách nào, dù em làm gì cũng không chiếm được trái tim của anh ấy…… Em thật sự rất đau khổ, chị đêm nay chị có thể đến ở cùng em không?”.
Văn Nghiên: “?”.
Vừa quay đầu lại, đột nhiên không kịp phòng ngừa đối diện với ánh mắt u oán của anh cả.
“Em có thể quản vợ của mình không, bảo em ấy cách xa vợ của anh một chút?”.
“……”
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tống Vãn Huỳnh, Văn Nghiên ┃ Vai phụ: Minh Vi, Văn Việt
Tran / Editor: Đảo PPP
Beta: Đảo PPP
Thể loại: Xuyên sách, Hiện đại, Hào môn thế gia, Công sở, Cưới trước yêu sau, HE, Hài hước, Sủng Ngọt, Sạch, Xuyên không, Showbiz, Ấm áp, Góc nhìn nữ chính, Nữ phụ, Nghiệp giới tinh anh, Chậm nhiệt
Độ dài: 202
Giới thiệu
Làm một vai ác trà xanh vượt tiêu chuẩn trong tiểu thuyết, Tống Vãn Huỳnh mọi lúc mọi nơi đều muốn khó xử hãm hại nữ chính.
Không những hủy sự nghiệp của nữ chính mà còn suýt hại chết đứa con đầu lòng của cô cùng nam chính, để rồi cuối cùng rơi vào kết cục bị bắt bỏ tù.
Đột nhiên xuyên qua, cô trở thành tiểu trà xanh Tống Vãn Huỳnh mà mỗi người đều muốn đánh chửi kia.
Mà người chồng trên danh nghĩa của cô - Văn Nghiên, chính là đại vai ác của truyện, vì muốn đoạt gia sản của Văn gia mà liên tiếp hãm hại anh trai ruột, thậm chí còn có ý định giết người.
Nhớ tới kết cục ở tù mọt gông của mình trong tiểu thuyết, Tống Vãn Huỳnh quyết tâm phải ôm chặt cái đùi to nhất kia.
“Thật hâm mộ anh cả có thể cưới được một người tốt như chị làm vợ, nếu em có thể cưới được chị, nhất định sẽ chăm sóc bảo vệ chị thật tốt, không để chị chịu một chút ủy khuất nào.”
“Chị thấy tâm trạng em không tốt lắm cho nên tới ở cùng em, anh cả anh sẽ không tức giận chứ?”
“Chị đừng nóng giận, đều là em sai, anh cả chỉ là nói em hai câu mà thôi, em không ủy khuất, một chút cũng không ủy khuất T^T”
“Chị, ôm một cái [ đáng thương ]”
—
Thời gian gần đây Văn Nghiên phát hiện người vợ trên danh nghĩa của mình đã thay đổi.
Ngày trước đối với anh liếc mắt đưa tình giả vờ tình thâm ý trọng, hiện tại đến giả vờ cũng không muốn nữa.
Tống Vãn Huỳnh: “Tôi biết anh không thích tôi, tôi cũng mặc kệ anh ở bên ngoài làm gì, tôi chỉ muốn một điều, anh có thể không trở về nhà, nhưng không thể đột nhiên về nhà.”
Cho đến một ngày, anh đột nhiên nảy ra ý định về nhà vào đêm khuya.
Ngoài cửa phòng, anh nghe được Tống Vãn Huỳnh ủy khuất lên án.
“Chị, chị cũng biết Văn Nghiên anh ấy ở bên ngoài hái hoa ngắt cỏ, lả lơi ong bướm, cả ngày không về nhà, em biết anh ấy không yêu em nhưng em cũng không có cách nào, dù em làm gì cũng không chiếm được trái tim của anh ấy…… Em thật sự rất đau khổ, chị đêm nay chị có thể đến ở cùng em không?”.
Văn Nghiên: “?”.
Vừa quay đầu lại, đột nhiên không kịp phòng ngừa đối diện với ánh mắt u oán của anh cả.
“Em có thể quản vợ của mình không, bảo em ấy cách xa vợ của anh một chút?”.
“……”
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tống Vãn Huỳnh, Văn Nghiên ┃ Vai phụ: Minh Vi, Văn Việt
Danh Sách Chương Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ TruyenChu
- #51Chương 51: Ngày mai anh đến đó một chuyến gặp Tống Vãn Huỳnh? (1)
- #52Chương 52: Ngày mai anh đến đó một chuyến gặp Tống Vãn Huỳnh? (2)
- #53Chương 53: Tôi phải chịu trách nhiệm với cô (1)
- #54Chương 54: Tôi phải chịu trách nhiệm với cô (2)
- #55Chương 55: Văn tổng, đến nơi rồi (1)
- #56Chương 56: Văn tổng, đến nơi rồi (2)
- #57Chương 57: Trong khoảnh khắc vui vẻ nhất của cô, tại nơi vui vẻ nhất (1)
- #58Chương 58: Trong khoảnh khắc vui vẻ nhất của cô, tại nơi vui vẻ nhất (2)
- #59Chương 59: Trong khoảnh khắc vui vẻ nhất của cô, tại nơi vui vẻ nhất (3)
- #60Chương 60: Trong khoảnh khắc vui vẻ nhất của cô, tại nơi vui vẻ nhất (4)
- #61Chương 61: Trong khoảnh khắc vui vẻ nhất của cô, tại nơi vui vẻ nhất (5)
- #62Chương 62: Văn Nghiên, chồng của Tống Vãn Huỳnh (1)
- #63Chương 63: Văn Nghiên, chồng của Tống Vãn Huỳnh (2)
- #64Chương 64: Văn Nghiên, chồng của Tống Vãn Huỳnh (3)
- #65Chương 65: Tôi và anh ấy quen nhau qua xem mắt (1)
- #66Chương 66: Tôi và anh ấy quen nhau qua xem mắt (2)
- #67Chương 67: Kết thúc ghi hình (1)
- #68Chương 68: Kết thúc ghi hình (2)
- #69Chương 69: Chủ nghĩa tư bản đáng ghét! (1)
- #70Chương 70: Chủ nghĩa tư bản đáng ghét! (2)
- #71Chương 71: Tại sao Tống Vãn Huỳnh luôn nhìn anh bằng ánh mắt đầy thương hại như vậy? (1)
- #72Chương 72: Tại sao Tống Vãn Huỳnh luôn nhìn anh bằng ánh mắt đầy thương hại như vậy? (2)
- #73Chương 73: Dự bị (1)
- #74Chương 74: Dự bị (2)
- #75Chương 75: Thương xót đàn ông sẽ gặp xui xẻo (1)
- #76Chương 76: Thương xót đàn ông sẽ gặp xui xẻo (2)
- #77Chương 77: Làm người không nên quá kiêu ngạo (1)
- #78Chương 78: Làm người không nên quá kiêu ngạo (2)
- #79Chương 79: Làm người không nên quá kiêu ngạo (3)
- #80Chương 80: Vậy thì cứ để anh mãi mãi ngồi trên chiếc xe lăn này đi (1)
- #81Chương 81: Vậy thì cứ để anh mãi mãi ngồi trên chiếc xe lăn này đi (2)
- #82Chương 82: Được mọi người yêu thích, ưu ái, dù có làm sai cũng có người đứng ra che chở (1)
- #83Chương 83: Được mọi người yêu thích, ưu ái, dù có làm sai cũng có người đứng ra che chở (2)
- #84Chương 84: Anh có thể không về nhà, nhưng không thể đột nhiên về nhà (1)
- #85Chương 85: Anh có thể không về nhà, nhưng không thể đột nhiên về nhà (2)
- #86Chương 86: Phe phản diện (1)
- #87Chương 87: Phe phản diện (2)
- #88Chương 88: Tự chịu trách nhiệm (1)
- #89Chương 89: Tự chịu trách nhiệm (2)
- #90Chương 90: Tự chịu trách nhiệm (3)
- #91Chương 91: Cô muốn trở thành một Tống Vãn Huỳnh có thể sánh vai cùng họ (1)
- #92Chương 92: Cô muốn trở thành một Tống Vãn Huỳnh có thể sánh vai cùng họ (2)
- #93Chương 93: Chị ơi, chị yêu anh ta chắc vất vả lắm nhỉ (1)
- #94Chương 94: Chị ơi, chị yêu anh ta chắc vất vả lắm nhỉ (2)
- #95Chương 95: Chị ơi, chị yêu anh ta chắc vất vả lắm nhỉ (3)
- #96Chương 96: Văn Nghiên, hình như anh nói anh biết chơi golf đúng không? (1)
- #97Chương 97: Văn Nghiên, hình như anh nói anh biết chơi golf đúng không? (2)
- #98Chương 98: Văn Nghiên, hình như anh nói anh biết chơi golf đúng không? (3)
- #99Chương 99: Ai lại có thể tuyệt tình lạnh nhạt với người mình thích chứ? (1)
- #100Chương 100: Ai lại có thể tuyệt tình lạnh nhạt với người mình thích chứ? (2)