
Còn tiếp
Tiểu Vương Phi Khuynh Quốc
154
Chương
0
Lượt xem
305559
Đề cử
Giới Thiệu Tiểu Vương Phi Khuynh Quốc Truyện Chữ
Một buổi sáng xuyên qua, nàng đi tới một nơi chưa từng nghe tên, nước Hàn Vũ, dùng một tư thế mắc cỡ nằm ở trên người của chàng.
Nghe nói vị Thần Vương có chiến tích chói lọi này không hề háo sắc, ít cười ít nói, khó có thể gần gũi. Nhưng mà, vì sao lúc nàng đang mơ mơ màng màng lại giở trò ăn nàng sạch sành sanh?
Nàng không tiếc phá hủy hình tượng, vứt bỏ tự ái, trèo tường cao, bò chuồng chó, nhưng vì sao mỗi lần đều giống như quỷ ám bị chàng bắt trở về.
Nàng không muốn ở lại cái đất nước xa lạ này, nhưng chỉ bởi vì một đạo thánh chỉ do chàng thỉnh cầu mà bị chàng giam giữ ở bên cạnh, nàng cắn răng nghiến lợi nhưng chỉ có thể để mặc cho chàng giày xéo.
Cảnh một (sau khi trèo tường)
Chàng tức giận nói: "Thần vương phủ thật sự đáng sợ như vậy sao? Nàng nhất định phải trốn đi sao?"
Nàng xoắn ngón tay cười đùa cợt nhả: "Nếu như nơi này không có huynh, chắc cũng sẽ là nơi đặt chân rất tốt."
Vẻ mặt chàng hiện lên đầy vạch đen, bắt nàng trở về.
Cảnh hai (sau khi bò chuồng chó)
Nàng lấm la lấm lét đi tới chuồng chó lần trước, nhưng lại phát hiện. . . chuồng chó bị lấp kín, tường rào đã bị xây cao hơn, người giữ cửa tăng lên gấp đôi.
Nàng ngửa mặt lên trời gào to: "Hàn Hạo Thần! Huynh thật là quá đáng!"
Thế nhưng chàng chỉ nhấc ly trà lên, ngồi ở một nơi không xa âm thầm vui mừng.
Cảnh ba (sau khi uống rượu)
Nàng lộ ra dáng vẻ vô cùng xinh đẹp và chủ động tới gần, vốn dĩ chàng đã cố gắng kiềm chế nhưng lại lập tức bị tan rã.
Ai ngờ sau khi tỉnh lại. . .
Nàng hối hận nói: "Thật ra thì. . . mọi người đều là người trưởng thành rồi, chuyện tối hôm qua coi như chưa từng xảy ra nhé, huynh ngàn vạn lần đừng phụ trách với ta."
Nàng không muốn cả đời phải đối diện với một khuôn mặt lạnh như băng đâu.
Nhưng không ngờ chàng vốn đang kinh ngạc sau đó lại hiện lên một nụ cười quỷ dị: "Nếu không cần ta phụ trách, vậy thì làm nhiều thêm mấy lần nữa đi."
Nói xong lại bắt đầu một màn mưa to gió lớn nữa. . .
Nàng giận dữ: Là tên khốn kiếp nào nói hắn ta không háo sắc hả? !
——— ————
Thời gian thấm thoát thoi đưa, từ lúc mới gặp nàng, chàng liền dành toàn bộ cưng chiều cả đời cho một mình nàng, nhưng mà một người khác xuất hiện lại phá vỡ sự ấm áp này.
Rốt cuộc chàng chính là thanh mai trúc mã đến từ hiện đại, hay là vốn không phải cùng một người?
Nhưng mà vì sao trong nháy mắt, tính tình của nàng lại thay đổi rất lớn, trong trí nhớ tựa như chưa từng có sự xuất hiện của chàng?
Cảnh bốn (gặp lại nhau)
Chàng vươn tay muốn vuốt nhẹ mày ngài* của nàng, nhưng nàng lại lùi về phía sau, nhẹ nhàng hành lễ với chàng: "Thần Vương điện hạ, xin tự trọng."
*Mày ngài: Lông mày dài và mảnh, thường chỉ mỹ nhân.
Đáy mắt chàng hiện lên màu đỏ tươi, trong cổ họng hơi nghẹn ngào: "Mộng Nhi, ban đêm nàng có còn thói quen đá chăn không?"
Nàng kinh ngạc ngước mắt lên, lúc này trong lòng như có cái gì đau nhói.
Truyện này không phải sủng văn đơn thuần, có âm mưu có quỷ kế, có tình yêu nhấp nhô lúc lên lúc xuống, cũng có chuyện xưa vô cùng cảm động, nhưng mà nam chủ tuyệt đối cả người chuyên nhất (một lòng không thay đổi).
Nghe nói vị Thần Vương có chiến tích chói lọi này không hề háo sắc, ít cười ít nói, khó có thể gần gũi. Nhưng mà, vì sao lúc nàng đang mơ mơ màng màng lại giở trò ăn nàng sạch sành sanh?
Nàng không tiếc phá hủy hình tượng, vứt bỏ tự ái, trèo tường cao, bò chuồng chó, nhưng vì sao mỗi lần đều giống như quỷ ám bị chàng bắt trở về.
Nàng không muốn ở lại cái đất nước xa lạ này, nhưng chỉ bởi vì một đạo thánh chỉ do chàng thỉnh cầu mà bị chàng giam giữ ở bên cạnh, nàng cắn răng nghiến lợi nhưng chỉ có thể để mặc cho chàng giày xéo.
Cảnh một (sau khi trèo tường)
Chàng tức giận nói: "Thần vương phủ thật sự đáng sợ như vậy sao? Nàng nhất định phải trốn đi sao?"
Nàng xoắn ngón tay cười đùa cợt nhả: "Nếu như nơi này không có huynh, chắc cũng sẽ là nơi đặt chân rất tốt."
Vẻ mặt chàng hiện lên đầy vạch đen, bắt nàng trở về.
Cảnh hai (sau khi bò chuồng chó)
Nàng lấm la lấm lét đi tới chuồng chó lần trước, nhưng lại phát hiện. . . chuồng chó bị lấp kín, tường rào đã bị xây cao hơn, người giữ cửa tăng lên gấp đôi.
Nàng ngửa mặt lên trời gào to: "Hàn Hạo Thần! Huynh thật là quá đáng!"
Thế nhưng chàng chỉ nhấc ly trà lên, ngồi ở một nơi không xa âm thầm vui mừng.
Cảnh ba (sau khi uống rượu)
Nàng lộ ra dáng vẻ vô cùng xinh đẹp và chủ động tới gần, vốn dĩ chàng đã cố gắng kiềm chế nhưng lại lập tức bị tan rã.
Ai ngờ sau khi tỉnh lại. . .
Nàng hối hận nói: "Thật ra thì. . . mọi người đều là người trưởng thành rồi, chuyện tối hôm qua coi như chưa từng xảy ra nhé, huynh ngàn vạn lần đừng phụ trách với ta."
Nàng không muốn cả đời phải đối diện với một khuôn mặt lạnh như băng đâu.
Nhưng không ngờ chàng vốn đang kinh ngạc sau đó lại hiện lên một nụ cười quỷ dị: "Nếu không cần ta phụ trách, vậy thì làm nhiều thêm mấy lần nữa đi."
Nói xong lại bắt đầu một màn mưa to gió lớn nữa. . .
Nàng giận dữ: Là tên khốn kiếp nào nói hắn ta không háo sắc hả? !
——— ————
Thời gian thấm thoát thoi đưa, từ lúc mới gặp nàng, chàng liền dành toàn bộ cưng chiều cả đời cho một mình nàng, nhưng mà một người khác xuất hiện lại phá vỡ sự ấm áp này.
Rốt cuộc chàng chính là thanh mai trúc mã đến từ hiện đại, hay là vốn không phải cùng một người?
Nhưng mà vì sao trong nháy mắt, tính tình của nàng lại thay đổi rất lớn, trong trí nhớ tựa như chưa từng có sự xuất hiện của chàng?
Cảnh bốn (gặp lại nhau)
Chàng vươn tay muốn vuốt nhẹ mày ngài* của nàng, nhưng nàng lại lùi về phía sau, nhẹ nhàng hành lễ với chàng: "Thần Vương điện hạ, xin tự trọng."
*Mày ngài: Lông mày dài và mảnh, thường chỉ mỹ nhân.
Đáy mắt chàng hiện lên màu đỏ tươi, trong cổ họng hơi nghẹn ngào: "Mộng Nhi, ban đêm nàng có còn thói quen đá chăn không?"
Nàng kinh ngạc ngước mắt lên, lúc này trong lòng như có cái gì đau nhói.
Truyện này không phải sủng văn đơn thuần, có âm mưu có quỷ kế, có tình yêu nhấp nhô lúc lên lúc xuống, cũng có chuyện xưa vô cùng cảm động, nhưng mà nam chủ tuyệt đối cả người chuyên nhất (một lòng không thay đổi).
Danh Sách Chương Tiểu Vương Phi Khuynh Quốc TruyenChu
- #51Chương 51: Bị gài bẫy
- #52Chương 52: Gạo nấu thành cơm
- #53Chương 53: Sờ soạn phải chịu trách nhiệm
- #54Chương 54: Làm mẫu hôn môi
- #55Chương 55: Nữ nhân không có quyền
- #56Chương 56: Chui chuồng chó
- #57Chương 57: Người mất tích rồi
- #58Chương 58: Một mảnh chuông treo
- #59Chương 59: Cảnh xuân ở Ôn Tuyền
- #60Chương 60: Tiếp xúc thân mật
- #61Chương 61: Ao ước của nữ nhân?
- #62Chương 62: Dường như thật sự là yêu
- #63Chương 63: Nàng là của ta
- #64Chương 64: Thả tự do cho nàng
- #65Chương 65: Quả nhiên là nàng vẫn muốn rời đi
- #66Chương 66: Chỉ là không bỏ được nàng
- #67Chương 67: Cùng cưới hai người
- #68Chương 68: Tiểu mộng mộng?
- #69Chương 69: Có bảy vị phu nhân
- #70Chương 70: Cấm trẻ nhỏ
- #71Chương 71: Gây họa
- #72Chương 72: Lạnh lùng như chàng
- #73Chương 73: Buồn bực
- #74Chương 74: Rung động trong nháy mắt
- #75Chương 75
- #76Chương 76: Tâm phiền ý loạn
- #77Chương 77: Bị ám toán
- #78Chương 78: Bị ép buộc uống xuân dược
- #79Chương 79: Cởi, cởi, cởi quần áo?
- #80Chương 80: Hoan ái
- #81Chương 81: Tại sao lại đau thế này?
- #82Chương 82: Thần vương dịu dàng
- #83Chương 83: Ai nói cho nàng biết là bổn vương thích nam sắc?
- #84Chương 84: Vương gia hẳn là đã tận hứng cả một đêm
- #85Chương 85: Từ từ hưởng thụ
- #86Chương 86: Khí huyết sôi trào
- #87Chương 87: Không cần chịu trách nhiệm
- #88Chương 88: Thánh chỉ Tứ Hôn
- #89Chương 89: Không thể không nhận
- #90Chương 90: Quen biết nhau
- #91Chương 91: Đoạt vợ
- #92Chương 92: Ngươi không thể tổn thương hắn
- #93Chương 93: Trúng độc
- #94Chương 94: Hung thủ là ai
- #95Chương 95: Đau lòng thương thế của ngươi
- #96Chương 96: Chỉ có nàng mới có thể làm như vậy
- #97Chương 97: Thư phòng kích tình
- #98Chương 98: Vương Gia lưu manh
- #99Chương 99: Tình bất hủ không thể chia cắt
- #100Chương 100: Tình bất hủ không thể chia cắt (2)