
Tạm dừng
Tìm Em Ngàn Năm
37
Chương
0
Lượt xem
297879
Đề cử
Giới Thiệu Tìm Em Ngàn Năm Truyện Chữ
Bối cảnh câu chuyện là một cuộc đảo chính tàn khốc, một vị vua trẻ tuổi, quyền lực bị chính hoàng hậu của mình ám sát, và muốn đưa thân vương, nhân tình của bà ta, lên ngôi.
Trong đêm mưa gió đó, hắn vốn không hay biết gì về kế hoạch hiểm độc của đôi gian phu dâm phụ kia, nhưng cô cung nữ hầu cận vì có giác quan thứ sáu, thấy trước sự việc nên âm thầm trợ giúp hắn rời đi.
Vị quân vương mang theo nàng hầu, cưỡi ngựa phi ra khỏi hoàng cung, đến bờ vực thẳm không còn đường chạy. Mũi tên của thân vương xé gió lao vùn vụt xuyên qua tim nàng và thủng qua người hắn. Hắn đau đớn, mắt hằn lên tia máu đỏ. Hắn ôm thân thể đang run lên và lạnh dần của nàng, nhìn thân vương và những tên phản bội, buông lời thề độc. Hắn rút mũi tên ra khỏi ngực nàng, xé tay áo mình thấm máu trinh nữ, hòa cùng máu quân vương, dùng tay vắt trên nền đất những giọt máu quyền lực tinh khiết, với lời nguyền: phàm những ai tham gia vào cuộc đảo chính hôm nay, đời đời con cháu phải đau khổ vì bị tình yêu phản bội, và không sống quá 30 tuổi ( tuổi của hắn). Hắn nhìn nàng, gương mặt nàng tái nhợt, nhưng vẫn gượng nhìn hắn, lắc lắc đầu ý bảo hắn đừng buông lời nguyền độc địa ấy, vì nàng chính là con rơi của vị thân vương kia.
Ánh mắt hắn nhìn nàng trìu mến, hắn nhớ lại giây phút trong cuộc đời, nàng luôn là chốn bình yên mỗi khi hắn mệt mỏi. Mùi thơm trên người nàng như thứ áp phiện gây nghiện, hắn muốn nàng hầu hắn ngủ mỗi đêm, chỉ để ngửi mùi hương an thần ấy. Nhưng hắn chưa bao giờ nhuốm bẩn nàng, hắn không nỡ. Hôm nay, cận kề cái chết, khi cả vương quốc quay lưng với hắn, chỉ có nàng bên cạnh, đỡ cho hắn mũi tên chí mạng. Hắn vuốt ve gương mặt dần mất đi sự sống, dùng mũi tên thấm máu nàng, một nhát xuyên tim hắn, rút ra nhỏ vào miệng nàng giọt máu từ tim của quân vương, cúi xuống hôn nàng, nụ hôn sâu lắng và đau đớn. Sau đó ôm nàng, cả hai cùng nhảy xuống vực sâu.
" Tử Liên! Nếu có kiếp sau, ta sẽ không để em thuần khiết nữa".
2000 năm sau, tại khu đô thị phát triển
Hắn trầm ngâm nhìn tuyết bay tán loạn ngoài cửa sổ: Tử Liên! Em ở đâu?
Bây giờ, hắn trở thành yêu tinh bất tử, ôm trong lòng mối hận với loài người, nhưng vẫn luôn tìm kiếm bóng hình để yêu thương trong loài người vô tình, suốt 2000 năm.
Trong đêm mưa gió đó, hắn vốn không hay biết gì về kế hoạch hiểm độc của đôi gian phu dâm phụ kia, nhưng cô cung nữ hầu cận vì có giác quan thứ sáu, thấy trước sự việc nên âm thầm trợ giúp hắn rời đi.
Vị quân vương mang theo nàng hầu, cưỡi ngựa phi ra khỏi hoàng cung, đến bờ vực thẳm không còn đường chạy. Mũi tên của thân vương xé gió lao vùn vụt xuyên qua tim nàng và thủng qua người hắn. Hắn đau đớn, mắt hằn lên tia máu đỏ. Hắn ôm thân thể đang run lên và lạnh dần của nàng, nhìn thân vương và những tên phản bội, buông lời thề độc. Hắn rút mũi tên ra khỏi ngực nàng, xé tay áo mình thấm máu trinh nữ, hòa cùng máu quân vương, dùng tay vắt trên nền đất những giọt máu quyền lực tinh khiết, với lời nguyền: phàm những ai tham gia vào cuộc đảo chính hôm nay, đời đời con cháu phải đau khổ vì bị tình yêu phản bội, và không sống quá 30 tuổi ( tuổi của hắn). Hắn nhìn nàng, gương mặt nàng tái nhợt, nhưng vẫn gượng nhìn hắn, lắc lắc đầu ý bảo hắn đừng buông lời nguyền độc địa ấy, vì nàng chính là con rơi của vị thân vương kia.
Ánh mắt hắn nhìn nàng trìu mến, hắn nhớ lại giây phút trong cuộc đời, nàng luôn là chốn bình yên mỗi khi hắn mệt mỏi. Mùi thơm trên người nàng như thứ áp phiện gây nghiện, hắn muốn nàng hầu hắn ngủ mỗi đêm, chỉ để ngửi mùi hương an thần ấy. Nhưng hắn chưa bao giờ nhuốm bẩn nàng, hắn không nỡ. Hôm nay, cận kề cái chết, khi cả vương quốc quay lưng với hắn, chỉ có nàng bên cạnh, đỡ cho hắn mũi tên chí mạng. Hắn vuốt ve gương mặt dần mất đi sự sống, dùng mũi tên thấm máu nàng, một nhát xuyên tim hắn, rút ra nhỏ vào miệng nàng giọt máu từ tim của quân vương, cúi xuống hôn nàng, nụ hôn sâu lắng và đau đớn. Sau đó ôm nàng, cả hai cùng nhảy xuống vực sâu.
" Tử Liên! Nếu có kiếp sau, ta sẽ không để em thuần khiết nữa".
2000 năm sau, tại khu đô thị phát triển
Hắn trầm ngâm nhìn tuyết bay tán loạn ngoài cửa sổ: Tử Liên! Em ở đâu?
Bây giờ, hắn trở thành yêu tinh bất tử, ôm trong lòng mối hận với loài người, nhưng vẫn luôn tìm kiếm bóng hình để yêu thương trong loài người vô tình, suốt 2000 năm.
Danh Sách Chương Tìm Em Ngàn Năm TruyenChu
- #1Chương 1: Nguyệt
- #2Chương 2: Bùa yêu
- #3Chương 3: Trốn
- #4Chương 4: Thoát
- #5Chương 5: Lầm
- #6Chương 6: Tái sinh
- #7Chương 7: Chia ly
- #8Chương 8: Trường mới
- #9Chương 9: Tội ác sau cánh cổng trường
- #10Chương 10: (man rợ)
- #11Chương 11: Tất cả nghe em
- #12Chương 12: Trả oán
- #13Chương 13: Thần rừng
- #14Chương 14: Gia đình gấu
- #15Chương 15: Báo ân
- #16Chương 16: Hoán đổi
- #17Chương 17: Vì em xứng đáng
- #18Chương 18: Máu thuần khiết
- #19Chương 19: Thanh lọc
- #20Chương 20: Oán thai
- #21Chương 21: Ngày giỗ
- #22Chương 22: Vong linh không siêu thoát
- #23Chương 23: Oán hồn
- #24Chương 24: Sám hối
- #25Chương 25: Nguyện từ bỏ thân xử nữ
- #26Chương 26: Máu mủ
- #27Chương 27: Oán nghiệp
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35
- #36Chương 36
- #37Chương 37