
Còn tiếp
Tóc Mây Thêm Hương
147
Chương
0
Lượt xem
285059
Đề cử
Giới Thiệu Tóc Mây Thêm Hương Truyện Chữ
Văn án:
Thế tử Bắc Trấn Hàn Lâm Phong, ở chốn kinh thành đã là một trò cười của đám vương hầu, lại cưới một nữ nhi bị mù của một thương gia làm chính thê, từ đó cam chịu, hành vi càng thêm phóng túng.
Bệ hạ chỉ vào Hàn Lâm Phong đang mơ mơ màng màng trên yến tiệc, nói: "Xưa có An Lạc công chúa vui đến quên cả trời đất, nay có kẻ này là gỗ mục không thể chạm khắc được."
Một đám mê muội Thế tử ở kinh thành đồng tình lên án mạnh mẽ: Đáng hận thay cho Thế tử gia phong lưu phóng khoáng mà lại bị một nữ tử mù tính toán, thành tựu như vậy mà nhân duyên lại không tương xứng!
Đám phụ tá Thế tử nhao nhao rơi lệ: Tiểu chủ công! Ngài vì cơ đồ mà nằm gai nếm mật, thế nhưng lại còn phải chịu đựng khuất nhục cỡ này! Là chúng thần vô năng, không thể phân ưu cùng tiểu chủ!
Manh nữ Tô Lạc Vân: Ừm... Xin mọi người đừng nên kích động, ta và Thế tử cũng chỉ là mua bán qua lại theo nhu cầu, đợi đến ngày ngài ấy đại triển hoành đồ*, ta sẽ tự giác nhận hưu thư rời đi.
*Đại triển hoành đồ 大展宏图: cơ đồ mở rộng, sự nghiệp phát triển hưng thịnh.
Chỉ là không nghĩ tới, nam nhân nàng được gả lại tài giỏi như thế! Lúc phụ thân của Thế tử trèo lên đỉnh đại thống, trở thành cửu ngũ chí tôn, nàng tự biết mình chính là sự sỉ nhục của Đông cung. Không đợi Bệ hạ ban chết, nàng vội vàng thu dọn hành lý và cầm chắc ngân phiếu, chuẩn bị "chết bất đắc kỳ tử".
Còn chưa chuồn ra khỏi cửa cung, dưới ánh trăng, nam nhân thân mặc mãng bào Thái tử, mày kiếm nhíu lại, chắn ngang trước mặt nàng.
Tô Lạc Vân hàm súc bày tỏ, hai người dù sao cũng từng là phu thê, không có cảm tình thì cũng có giao tình. Thái tử Điện hạ nếu đã yêu quý thanh danh như vậy, nhất định phải rửa sạch nhục nhã, vậy có thể chừa lại cho ta chút thể diện, giữ lại toàn thây cho ta được không?
Hàn Lâm Phong cười đến mức khiến người ta sợ hãi: "Tô Lạc Vân, con mắt nàng mù, chẳng lẽ tâm cũng mù hay sao?"
(Nữ chính bị mù ngoài ý muốn, sau này sẽ khôi phục. Bổn văn giai đoạn đầu hơi thiên về trạch đấu, mời nhóm thân thiết minh giám, che miệng thưởng vị mà đọc~)
Tag: Cung đình hầu tước, Trời xui đất khiến.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tô Lạc Vân, Hàn Lâm Phong _ Vai phụ: khác.
Một câu tóm tắt: Chỉ có ta mới biết bộ mặt thật của hắn.
Lập ý: Nhân gian có chân ái.
Thế tử Bắc Trấn Hàn Lâm Phong, ở chốn kinh thành đã là một trò cười của đám vương hầu, lại cưới một nữ nhi bị mù của một thương gia làm chính thê, từ đó cam chịu, hành vi càng thêm phóng túng.
Bệ hạ chỉ vào Hàn Lâm Phong đang mơ mơ màng màng trên yến tiệc, nói: "Xưa có An Lạc công chúa vui đến quên cả trời đất, nay có kẻ này là gỗ mục không thể chạm khắc được."
Một đám mê muội Thế tử ở kinh thành đồng tình lên án mạnh mẽ: Đáng hận thay cho Thế tử gia phong lưu phóng khoáng mà lại bị một nữ tử mù tính toán, thành tựu như vậy mà nhân duyên lại không tương xứng!
Đám phụ tá Thế tử nhao nhao rơi lệ: Tiểu chủ công! Ngài vì cơ đồ mà nằm gai nếm mật, thế nhưng lại còn phải chịu đựng khuất nhục cỡ này! Là chúng thần vô năng, không thể phân ưu cùng tiểu chủ!
Manh nữ Tô Lạc Vân: Ừm... Xin mọi người đừng nên kích động, ta và Thế tử cũng chỉ là mua bán qua lại theo nhu cầu, đợi đến ngày ngài ấy đại triển hoành đồ*, ta sẽ tự giác nhận hưu thư rời đi.
*Đại triển hoành đồ 大展宏图: cơ đồ mở rộng, sự nghiệp phát triển hưng thịnh.
Chỉ là không nghĩ tới, nam nhân nàng được gả lại tài giỏi như thế! Lúc phụ thân của Thế tử trèo lên đỉnh đại thống, trở thành cửu ngũ chí tôn, nàng tự biết mình chính là sự sỉ nhục của Đông cung. Không đợi Bệ hạ ban chết, nàng vội vàng thu dọn hành lý và cầm chắc ngân phiếu, chuẩn bị "chết bất đắc kỳ tử".
Còn chưa chuồn ra khỏi cửa cung, dưới ánh trăng, nam nhân thân mặc mãng bào Thái tử, mày kiếm nhíu lại, chắn ngang trước mặt nàng.
Tô Lạc Vân hàm súc bày tỏ, hai người dù sao cũng từng là phu thê, không có cảm tình thì cũng có giao tình. Thái tử Điện hạ nếu đã yêu quý thanh danh như vậy, nhất định phải rửa sạch nhục nhã, vậy có thể chừa lại cho ta chút thể diện, giữ lại toàn thây cho ta được không?
Hàn Lâm Phong cười đến mức khiến người ta sợ hãi: "Tô Lạc Vân, con mắt nàng mù, chẳng lẽ tâm cũng mù hay sao?"
(Nữ chính bị mù ngoài ý muốn, sau này sẽ khôi phục. Bổn văn giai đoạn đầu hơi thiên về trạch đấu, mời nhóm thân thiết minh giám, che miệng thưởng vị mà đọc~)
Tag: Cung đình hầu tước, Trời xui đất khiến.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tô Lạc Vân, Hàn Lâm Phong _ Vai phụ: khác.
Một câu tóm tắt: Chỉ có ta mới biết bộ mặt thật của hắn.
Lập ý: Nhân gian có chân ái.
Danh Sách Chương Tóc Mây Thêm Hương TruyenChu
- #1Chương 1: Một mảnh lạc vân
- #2Chương 2: Đá cuội dẫn đường
- #3Chương 3: Ánh sáng trong lòng
- #4Chương 4: Dự định hồi kinh
- #5Chương 5: Hảo hán chớ giận
- #6Chương 6: Thế tử Bắc trấn
- #7Chương 7: Ăn xin bên đường
- #8Chương 8: Đuổi người
- #9Chương 9: Phụ tử tính sổ
- #10Chương 10: Bàn Tơ yêu động
- #11Chương 11: Phát hiện hàng xóm tốt bụng
- #12Chương 12: Yến hội tương phùng
- #13Chương 13: Đặt mình trên lầu cao
- #14Chương 14: Tai nạn ở cửa ngõ
- #15Chương 15: Mùi hương tập kích người
- #16Chương 16: Công thức hương cao
- #17Chương 17: Tượng đất sét
- #18Chương 18: Gan thanh mắt sáng
- #19Chương 19: Nhà tranh tránh mưa
- #20Chương 20: Án tử
- #21Chương 21: Dâng hương thất bại
- #22Chương 22: Khai trương cửa hàng mới
- #23Chương 23: Sấu Hương Trai
- #24Chương 24: Bí mật của đất Thục
- #25Chương 25: Đào người thêm lương
- #26Chương 26: Kiến giả hữu phần
- #27Chương 27: Thịnh yến mở mắt
- #28Chương 28: Chuyện phiếm
- #29Chương 29: Lòng mang đề phòng
- #30Chương 30: Tự mình làm chứng
- #31Chương 31: Hương vị đặc biệt
- #32Chương 32: Hồng môn yến tịch
- #33Chương 33-36
- #34Chương 37: Lạnh lùng xa lánh
- #35Chương 38: Sóng ngầm phun trào
- #36Chương 39: Ngông cuồng càn rỡ
- #37Chương 40: Mưu sự tại nhân
- #38Chương 41: Phụng chỉ nói dối
- #39Chương 42: Nhị giá phong ba
- #40Chương 43: Hiểu lầm chồng chất
- #41Chương 44: Hết thảy giản lược
- #42Chương 45: Một đêm ngon giấc
- #43Chương 46: Lão tiên thông thiên
- #44Chương 47: Tiệc lạnh trong cung
- #45Chương 48: Pháo hoa trong lò đất
- #46Chương 49: Kẻ gian xảo
- #47Chương 50: Láng giềng hòa thuận
- #48Chương 51: Phu thê bình thường
- #49Chương 52: Một chuyến xa nhà
- #50Chương 53: Tin dữ động trời