
Còn tiếp
Tôi Đem Ngôn Tình Viết Thành Bách Hợp Làm Sao Bây Giờ
129
Chương
0
Lượt xem
281262
Đề cử
Giới Thiệu Tôi Đem Ngôn Tình Viết Thành Bách Hợp Làm Sao Bây Giờ Truyện Chữ
Hán Việt: Ngã bả ngôn tình tục tả thành bách hợp liễu chẩm ma bạn-
我把言情续写成百合了怎么办
Tác giả: Mặc Bạch Lang
Thể loại: Nguyên sang, Bách hợp, Hiện đại , HE , Tình cảm , Xuyên thư , Chủ công , Vườn trường , Nhẹ nhàng , 1v1
Văn án
Kiều Ngộ xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ngôn tình chưa viết xong, hệ thống bảo cô phải hoàn thành nó dựa trên những sự kiện xảy ra trong thế giới của cuốn sách.
Khi giao diện viết mở ra, có hai quả cầu như đồng hồ đo lơ lửng trên đó, một cái ghi "Độ hài lòng của độc giả", cái kia ghi "Mức Độ OOC". (Out of character)
Kiều Ngộ: Đây là gì vậy? Hệ thống: Đó là mạng sống của cô.
Xuyên thành bạn cùng lớp của nam nữ chính, Kiều Ngộ từ đó vất vả bôn ba, nhưng việc tìm kiếm tư liệu sống luôn không được thuận lợi.
Định viết về cuộc sống học đường ngọt ngào của nam nữ chính, kết quả chỗ ngồi của Kiều Ngộ không hiểu sao lại kẹp giữa hai người, nam chính còn không chịu đổi chỗ với cô.
Kiều Ngộ rất bối rối, chỉ có thể viết trong truyện: Tình yêu là muốn chạm vào nhưng lại rút tay về, khoảng cách thích hợp khiến họ càng thân thiết.
Định viết về chuyến du lịch phát triển tình cảm của nam nữ chính, kết quả cả chuyến đi nam nữ chính đều tách ra hành động riêng, cô lại có một hành trình đầy ắp với nữ chính - ban ngày đi chơi, tối tắm suối nước nóng.
Cuối cùng chỉ biết được là nữ chính có thân hình rất đẹp, nhưng không dám viết vào truyện.
Cả truyện tiến triển chậm chạp với nhiều miêu tả tâm lý, hai quả cầu ổn định, khu bình luận cũng tràn ngập lời khen ngợi cô là cây bút tinh tế về tình cảm.
Chỉ có Kiều Ngộ biết mình chẳng có gì để viết, ôm đầu buồn bã lẩm bẩm: "Sao lại tiến triển chậm thế này..."
Đang cho cô ăn trái cây, Lâm Khuynh ngẩn ngơ một hồi, nắm lấy gáy Kiều Ngộ rồi hôn lên.
Một lúc sau cô mới buông Kiều Ngộ ra, đôi mắt trong trẻo thường ngày giờ sâu thẳm như đêm đen, dịu dàng cười với cô: "Thế này còn chậm sao?"
Kiều Ngộ hoàn toàn ngây người, trong đầu như có đèn kéo quân hiện lên giao diện viết với hai quả cầu, cùng với hai chữ "Ngôn tình" rất rõ ràng trên phân loại truyện.
Xong rồi, xong đời rồi! Ngôn tình bị cô viết thành bách hợp! Mạng cô hôm nay sẽ kết thúc ở đây mất!
Lời tác giả:
*1v1, mặt trời thuần lương đại cẩu (Kiều Ngộ, công) x bên ngoài lạnh lùng bên trong dịu dàng tiểu bạch hoa (Lâm Khuynh, thụ)
Truyện học nhẹ nhàng, xác lập quan hệ sẽ hơi muộn, logic có thể không chịu nổi, các bạn cứ xem như giải trí thôi
Nam chính là trợ công lớn, xuất hiện nhiều
Các bạn ơi, tôi yêu thời kỳ ái muội
Tóm tắt: Hướng đi của truyện tôi viết không giống với những gì tôi tưởng tượng
Ý tưởng chính: Không khuất phục trước số phận, phá vỡ xiềng xích để sống đúng với bản thân mình
我把言情续写成百合了怎么办
Tác giả: Mặc Bạch Lang
Thể loại: Nguyên sang, Bách hợp, Hiện đại , HE , Tình cảm , Xuyên thư , Chủ công , Vườn trường , Nhẹ nhàng , 1v1
Văn án
Kiều Ngộ xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ngôn tình chưa viết xong, hệ thống bảo cô phải hoàn thành nó dựa trên những sự kiện xảy ra trong thế giới của cuốn sách.
Khi giao diện viết mở ra, có hai quả cầu như đồng hồ đo lơ lửng trên đó, một cái ghi "Độ hài lòng của độc giả", cái kia ghi "Mức Độ OOC". (Out of character)
Kiều Ngộ: Đây là gì vậy? Hệ thống: Đó là mạng sống của cô.
Xuyên thành bạn cùng lớp của nam nữ chính, Kiều Ngộ từ đó vất vả bôn ba, nhưng việc tìm kiếm tư liệu sống luôn không được thuận lợi.
Định viết về cuộc sống học đường ngọt ngào của nam nữ chính, kết quả chỗ ngồi của Kiều Ngộ không hiểu sao lại kẹp giữa hai người, nam chính còn không chịu đổi chỗ với cô.
Kiều Ngộ rất bối rối, chỉ có thể viết trong truyện: Tình yêu là muốn chạm vào nhưng lại rút tay về, khoảng cách thích hợp khiến họ càng thân thiết.
Định viết về chuyến du lịch phát triển tình cảm của nam nữ chính, kết quả cả chuyến đi nam nữ chính đều tách ra hành động riêng, cô lại có một hành trình đầy ắp với nữ chính - ban ngày đi chơi, tối tắm suối nước nóng.
Cuối cùng chỉ biết được là nữ chính có thân hình rất đẹp, nhưng không dám viết vào truyện.
Cả truyện tiến triển chậm chạp với nhiều miêu tả tâm lý, hai quả cầu ổn định, khu bình luận cũng tràn ngập lời khen ngợi cô là cây bút tinh tế về tình cảm.
Chỉ có Kiều Ngộ biết mình chẳng có gì để viết, ôm đầu buồn bã lẩm bẩm: "Sao lại tiến triển chậm thế này..."
Đang cho cô ăn trái cây, Lâm Khuynh ngẩn ngơ một hồi, nắm lấy gáy Kiều Ngộ rồi hôn lên.
Một lúc sau cô mới buông Kiều Ngộ ra, đôi mắt trong trẻo thường ngày giờ sâu thẳm như đêm đen, dịu dàng cười với cô: "Thế này còn chậm sao?"
Kiều Ngộ hoàn toàn ngây người, trong đầu như có đèn kéo quân hiện lên giao diện viết với hai quả cầu, cùng với hai chữ "Ngôn tình" rất rõ ràng trên phân loại truyện.
Xong rồi, xong đời rồi! Ngôn tình bị cô viết thành bách hợp! Mạng cô hôm nay sẽ kết thúc ở đây mất!
Lời tác giả:
*1v1, mặt trời thuần lương đại cẩu (Kiều Ngộ, công) x bên ngoài lạnh lùng bên trong dịu dàng tiểu bạch hoa (Lâm Khuynh, thụ)
Truyện học nhẹ nhàng, xác lập quan hệ sẽ hơi muộn, logic có thể không chịu nổi, các bạn cứ xem như giải trí thôi
Nam chính là trợ công lớn, xuất hiện nhiều
Các bạn ơi, tôi yêu thời kỳ ái muội
Tóm tắt: Hướng đi của truyện tôi viết không giống với những gì tôi tưởng tượng
Ý tưởng chính: Không khuất phục trước số phận, phá vỡ xiềng xích để sống đúng với bản thân mình
Danh Sách Chương Tôi Đem Ngôn Tình Viết Thành Bách Hợp Làm Sao Bây Giờ TruyenChu
- #1Chương 1: Tôi chỉ là một vai phụ
- #2Chương 2: Tôi là Lâm Khuynh, mong được cậu chiếu cố
- #3Chương 3: Sao lại thế này
- #4Chương 4: Lâm Khuynh thật sự rất đẹp
- #5Chương 5: Thời gian còn dài
- #6Chương 6: Lâm Khuynh thật tốt, tôi mãi mãi thích những cô gái đáng yêu!
- #7Chương 7: Sao Kiều Ngộ lại như vậy!
- #8Chương 8: Vì cậu khác cậu ta
- #9Chương 9: Dù sao trái đất cũng tròn mà
- #10Chương 10: Lâm Khuynh, cậu giận rồi sao?
- #11Chương 11: Tôi luôn xem Tòng Diệp như con trai mình
- #12Chương 12: Cô giáo Lâm chỉ có một học sinh
- #13Chương 13: Không gì quan trọng bằng việc làm Lâm Khuynh vui
- #14Chương 14: Chỉ là muốn đối đầu với cậu thôi
- #15Chương 15: Nữ phụ
- #16Chương 16: Cô ấy không muốn Lâm Khuynh phải chịu uất ức như vậy nữa
- #17Chương 17: Lâm Khuynh âm thầm bảo vệ cô ấy, thật đáng yêu
- #18Chương 18: Mục đích
- #19Chương 19: Làm tròn lên thì đây chẳng phải là cầu hôn sao?
- #20Chương 20: Các cậu nghe tôi giải thích đã
- #21Chương 21: Kiều Ngộ, sao cậu lại bắt cá hai tay!
- #22Chương 22: Hóa ra con gái cũng có thể yêu nhau
- #23Chương 23: Tìm một người mà Kiều Ngộ không thể nói dối để hỏi cô ấy
- #24Chương 24: Người được cô ấy yêu thích là kẻ may mắn nhất trên đời này
- #25Chương 25: Trò chơi nhà vua.
- #26Chương 26: Lâm Khuynh, ở đây cậu có một nốt ruồi
- #27Chương 27: Nếu cô ấy cũng quan tâm như vậy thì thật tốt
- #28Chương 28: Tôi thật sự thiên vị Lâm Khuynh rõ ràng đến thế sao?
- #29Chương 29: Hãy say mê tôi hơn nữa đi, Kiều Ngộ.
- #30Chương 30: Chỉ có vậy thôi sao?
- #31Chương 31: Ôm
- #32Chương 32: Rút kiếm nhìn bốn phương, lòng hoang mang
- #33Chương 33: Sự khác biệt của tình yêu
- #34Chương 34: Tình bạn hay tình yêu
- #35Chương 35: Cô ấy vẫn chưa thích tôi
- #36Chương 36: Có thật sự mượt đến thế không
- #37Chương 37: Gài bẫy?
- #38Chương 38: Bạn của Lâm Khuynh thật tốt
- #39Chương 39: Ý đồ xấu, toan tính vượt quá giới hạn
- #40Chương 40: Cần gì cậu phải nói!
- #41Chương 41: Trong trường hợp nào cậu sẽ tỏ tình?
- #42Chương 42: Đau
- #43Chương 43: Trốn thoát
- #44Chương 44: Tại sao họ chưa ôm hôn nhau?
- #45Chương 45: Lực đẩy
- #46Chương 46: Ý nghĩ phó|\|g đãng
- #47Chương 47: Có một từ trên đời là: Càng vẽ càng tối
- #48Chương 48: Cậu có muốn đi du lịch không?
- #49Chương 49: Năm mới đã đến
- #50Chương 50: Ai có thể từ chối yêu cầu của Lâm Khuynh?