
Tạm dừng
Tôi Là Quê Hương Huy Hoàng Của Bọn Họ
111
Chương
0
Lượt xem
278176
Đề cử
Giới Thiệu Tôi Là Quê Hương Huy Hoàng Của Bọn Họ Truyện Chữ
Vân Thăng là một Tinh Cầu Ý Thức trong vũ trụ bao la. Cậu đã dùng chính tài nguyên và sức mạnh của bản thân để nuôi dưỡng nên một chủng tộc vô cùng đáng yêu. Những "nhãi con" của cậu vừa chăm chỉ, dũng cảm, lại có khả năng tự sửa lỗi cực kỳ mạnh mẽ.
Dưới sự dẫn dắt của Vân Thăng, họ đã cùng nhau chống lại những cơn bão năng lượng, đẩy lùi ngoại xâm và quyết chiến với Trùng Tộc, từng bước trở thành một chủng tộc hùng mạnh bậc nhất. Thế nhưng, sau bao nhiêu biến động thăng trầm, bản thể của Vân Thăng dần trở nên rách nát, cuối cùng cậu lịm đi và chìm sâu vào giấc ngủ ngàn năm.
Cậu không hề lo lắng, bởi cậu tin rằng chủng tộc của mình, nền văn minh của mình sẽ vươn ra ngoài vũ trụ, không ngừng truyền thừa và phát triển.
Cho đến một ngày nọ, Vân Thăng mơ màng tỉnh lại từ một góc khuất nào đó trong tinh hệ. Cậu vừa ôm Bắp ăn ngon lành, vừa say sưa nghe các Thợ Săn Vũ Trụ kể về những chiến tích huy hoàng của "chủng tộc điên" - tộc Gabel.
Nghe đến đoạn đáng sợ nhất, mọi người bỗng thấy cậu rơi nước mắt lã chã. Chẳng đợi ai kịp an ủi, cậu thanh niên tinh xảo ấy đã ôm chặt bắp, nghẹn ngào lên tiếng: "Tội nghiệp quá, thật sự là quá tội nghiệp mà.. Bị chế giễu, bị chèn ép, bị cô lập, sao họ lại có thể đáng thương đến mức này cơ chứ?"
Trái tim của Cầu đau quá đi thôi.
Mọi người xung quanh ngơ ngác: ".. Hả? Ai đáng thương cơ?"
Dưới sự dẫn dắt của Vân Thăng, họ đã cùng nhau chống lại những cơn bão năng lượng, đẩy lùi ngoại xâm và quyết chiến với Trùng Tộc, từng bước trở thành một chủng tộc hùng mạnh bậc nhất. Thế nhưng, sau bao nhiêu biến động thăng trầm, bản thể của Vân Thăng dần trở nên rách nát, cuối cùng cậu lịm đi và chìm sâu vào giấc ngủ ngàn năm.
Cậu không hề lo lắng, bởi cậu tin rằng chủng tộc của mình, nền văn minh của mình sẽ vươn ra ngoài vũ trụ, không ngừng truyền thừa và phát triển.
Cho đến một ngày nọ, Vân Thăng mơ màng tỉnh lại từ một góc khuất nào đó trong tinh hệ. Cậu vừa ôm Bắp ăn ngon lành, vừa say sưa nghe các Thợ Săn Vũ Trụ kể về những chiến tích huy hoàng của "chủng tộc điên" - tộc Gabel.
Nghe đến đoạn đáng sợ nhất, mọi người bỗng thấy cậu rơi nước mắt lã chã. Chẳng đợi ai kịp an ủi, cậu thanh niên tinh xảo ấy đã ôm chặt bắp, nghẹn ngào lên tiếng: "Tội nghiệp quá, thật sự là quá tội nghiệp mà.. Bị chế giễu, bị chèn ép, bị cô lập, sao họ lại có thể đáng thương đến mức này cơ chứ?"
Trái tim của Cầu đau quá đi thôi.
Mọi người xung quanh ngơ ngác: ".. Hả? Ai đáng thương cơ?"
Danh Sách Chương Tôi Là Quê Hương Huy Hoàng Của Bọn Họ TruyenChu
- #51Chương 51
- #52Chương 52
- #53Chương 53
- #54Chương 54
- #55Chương 55
- #56Chương 56
- #57Chương 57
- #58Chương 58
- #59Chương 59
- #60Chương 60
- #61Chương 61
- #62Chương 62
- #63Chương 63
- #64Chương 64
- #65Chương 65
- #66Chương 66
- #67Chương 67
- #68Chương 68
- #69Chương 69
- #70Chương 70
- #71Chương 71
- #72Chương 72
- #73Chương 73
- #74Chương 74
- #75Chương 75
- #76Chương 76
- #77Chương 77
- #78Chương 78
- #79Chương 79
- #80Chương 80
- #81Chương 81
- #82Chương 82
- #83Chương 83
- #84Chương 84
- #85Chương 85
- #86Chương 86
- #87Chương 87
- #88Chương 88
- #89Chương 89
- #90Chương 90
- #91Chương 91
- #92Chương 92
- #93Chương 93
- #94Chương 94
- #95Chương 95
- #96Chương 96
- #97Chương 97
- #98Chương 98
- #99Chương 99
- #100Chương 100