
Còn tiếp
Trẫm Nào Biết Mưu Tính Gì Đâu
92
Chương
0
Lượt xem
279026
Đề cử
Giới Thiệu Trẫm Nào Biết Mưu Tính Gì Đâu Truyện Chữ
Thể loại: Đam mỹ, cổ trang, cung đình, chiều chuộng ngọt ngào, không phải chính kịch, nhẹ nhàng, ảo tưởng đơn phương, HE;
Tóm tắt:
Đành mượn sắc đẹp cám dỗ vậy!
Giới thiệu:
Công thế tử/tướng quân phong lưu ngả ngớn x Thụ hoàng tử/hoàng đế lạc quan mỗi tội chây ì
(Nghiêm Nhận x Lục Bình)
*
Lục Bình là hoàng tử thứ 9 vô dụng xinh đẹp mờ nhạt nhất trong hoàng thành, còn Nghiêm Nhận là thế tử tung hoành áo gấm ngựa oai, bè bạn thành đàn, thanh danh hai người khác biệt trên trời dưới đất.
Lần đầu gặp mặt, Nghiêm Nhận lấy cớ ngọc bội chòng ghẹo Lục Bình, Lục Bình cắn răng: Cái tên thế tử Nghiêm này lưu manh vô cùng tận, phải tránh đi càng xa càng tốt.
Trớ trêu thay có trốn được đâu, trong màn rủ lầu xanh giữa đêm trăng sáng ngả mình, Nghiêm Nhận miết cổ tay Lục Bình đến nỗi thành vệt đỏ, nói đầy châm biếm: “Khóc gì mà khóc, chẳng phải ngươi thích ta muốn chết đấy à?”
*
Năm thứ 3 chia xa, “oạch” cái ngai vàng rơi xuống trúng đầu Lục Bình. Ai ai cũng bảo số Lục Bình phải đỏ lắm mới đến lượt cái cậu này ngồi lên long ỷ chứ.
Sau khi y nối ngôi, đột nhiên có tấu sớ từ biên cương gửi lại —— đại tướng quân Trấn Bắc hầu Nghiêm Nhận sẽ về kinh báo cáo.
Lão thần lập tức hô to: “Bệ hạ! Tên Nghiêm Nhận giả lả khó lường lòng dạ sâu xa, lần về kinh này dễ có ý đồ dấy binh tạo phản, bệ hạ phải quyết đoán cho sớm đi ạ!”
Lục Bình khóc không ra nước mắt: “Trẫm nào có biết mưu tính gì đâu!”
Rồi Lục Bình do dự: “Hay là… trẫm mượn sắc đẹp cám dỗ vậy?”
*Bánh ngọt cổ trang cung đình, tập trung lờn vờn yêu đương mập mờ, tình cảm là chính cốt truyện là phụ, logic vứt đi, độc giả mê mưu mô xin cẩn trọng;
Tóm tắt:
Đành mượn sắc đẹp cám dỗ vậy!
Giới thiệu:
Công thế tử/tướng quân phong lưu ngả ngớn x Thụ hoàng tử/hoàng đế lạc quan mỗi tội chây ì
(Nghiêm Nhận x Lục Bình)
*
Lục Bình là hoàng tử thứ 9 vô dụng xinh đẹp mờ nhạt nhất trong hoàng thành, còn Nghiêm Nhận là thế tử tung hoành áo gấm ngựa oai, bè bạn thành đàn, thanh danh hai người khác biệt trên trời dưới đất.
Lần đầu gặp mặt, Nghiêm Nhận lấy cớ ngọc bội chòng ghẹo Lục Bình, Lục Bình cắn răng: Cái tên thế tử Nghiêm này lưu manh vô cùng tận, phải tránh đi càng xa càng tốt.
Trớ trêu thay có trốn được đâu, trong màn rủ lầu xanh giữa đêm trăng sáng ngả mình, Nghiêm Nhận miết cổ tay Lục Bình đến nỗi thành vệt đỏ, nói đầy châm biếm: “Khóc gì mà khóc, chẳng phải ngươi thích ta muốn chết đấy à?”
*
Năm thứ 3 chia xa, “oạch” cái ngai vàng rơi xuống trúng đầu Lục Bình. Ai ai cũng bảo số Lục Bình phải đỏ lắm mới đến lượt cái cậu này ngồi lên long ỷ chứ.
Sau khi y nối ngôi, đột nhiên có tấu sớ từ biên cương gửi lại —— đại tướng quân Trấn Bắc hầu Nghiêm Nhận sẽ về kinh báo cáo.
Lão thần lập tức hô to: “Bệ hạ! Tên Nghiêm Nhận giả lả khó lường lòng dạ sâu xa, lần về kinh này dễ có ý đồ dấy binh tạo phản, bệ hạ phải quyết đoán cho sớm đi ạ!”
Lục Bình khóc không ra nước mắt: “Trẫm nào có biết mưu tính gì đâu!”
Rồi Lục Bình do dự: “Hay là… trẫm mượn sắc đẹp cám dỗ vậy?”
*Bánh ngọt cổ trang cung đình, tập trung lờn vờn yêu đương mập mờ, tình cảm là chính cốt truyện là phụ, logic vứt đi, độc giả mê mưu mô xin cẩn trọng;
Danh Sách Chương Trẫm Nào Biết Mưu Tính Gì Đâu TruyenChu
- #1Chương 1: Ta nhu nhược, nhưng mà đẹp
- #2Chương 2: Ta nhút nhát, nhưng bị trêu
- #3Chương 3: Ta được tỏ tình, nhưng lại bực
- #4Chương 4: Ta từ chối, song bất thành
- #5Chương 5: Ta đi ngủ, xong làm biếng
- #6Chương 6: Ta có phải đoạn tụ đâu
- #7Chương 7: Ta không biết trả lời mà
- #8Chương 8: Ưu tú như ta, áp chót lớp nha
- #9Chương 9: Ta là đồ bỏ đi, ta diễn đấy
- #10Chương 10: Chữ của ta bị trông thấy rồi
- #11Chương 11: Ta viết thư hồi âm
- #12Chương 12: Ôi má ơi không nghĩ ra tên chương
- #13Chương 13: Ta không muốn vươn lên
- #14Chương 14: Ta thấy ta vẫn cố thêm được tí nữa
- #15Chương 15: Ta thích nằm ngủ ở giường của ta lắm
- #16Chương 16: Ta am hiểu đối nhân xử thế mà
- #17Chương 17: Ta cũng thi qua qua vậy thôi
- #18Chương 18: Anh trai ta bị ban hôn
- #19Chương 19: Giả gái xong ta gặp trúng kình địch
- #20Chương 20: Ta bị kình địch ôm ngồi trên đùi
- #21Chương 21: Ta bị kình địch ép lên giường
- #22Chương 22: Hóa ra cậu ta không hề thích ta
- #23Chương 23: Hơ, ta cũng chẳng thích cậu ta
- #24Chương 24: Anh trai ta kết hôn rồi
- #25Chương 25: Ta không biết cưỡi ngựa tên kia còn cười ta!
- #26Chương 26: Ta hú vía một phen
- #27Chương 27: Ta đón sinh nhật?
- #28Chương 28: Ta đón sinh nhật!
- #29Chương 29: Cậu Viễn Sơn của ta
- #30Chương 30: Bọn ta năm xưa
- #31Chương 31: Ta không dám viết thư nữa
- #32Chương 32: Ngươi thơm ta một cái được không?
- #33Chương 33: Có bảo ngươi thơm vào môi đâu!
- #34Chương 34: Ta cũng nhớ cậu ấy
- #35Chương 35: Chỗ ta có mỹ nhân?
- #36Chương 36: Giờ ta chuẩn bị xử lý ngươi
- #37Chương 37: Ta là khúc gỗ ruột đen?
- #38Chương 38: Ta phải đến nhà họ Nghiêm
- #39Chương 39: Anh trai ta mất rồi
- #40Chương 40: Ta không còn anh trai nữa
- #41Chương 41: Ta không muốn lên ngôi
- #42Chương 42: Sau cùng ta vẫn lên ngôi
- #43Chương 43: Trẫm đọc sách giải sầu thôi cũng không được nữa?
- #44Chương 44: Trẫm còn không có quyền ra quyết định nữa ư?
- #45Chương 45: Trẫm còn không được ra cung nữa hả?
- #46Chương 46: Trẫm nào biết mưu tính gì đâu!
- #47Chương 47: Tướng quân của trẫm trở lại rồi
- #48Chương 48: Trẫm có thể chấp thuận gì cho tướng quân không
- #49Chương 49: Trẫm muốn thành toàn cho người ta
- #50Chương 50: Tướng quân của trẫm có người trong lòng