
Còn tiếp
Trên Núi Tiên, Bên Gối Thê
105
Chương
0
Lượt xem
339017
Đề cử
Giới Thiệu Trên Núi Tiên, Bên Gối Thê Truyện Chữ
【Đơn nữ chính + Thường ngày + Tu tiên trồng trọt + Thăng cấp + Cẩu lương】
【Sảng văn phi điển hình】【Chậm nhiệt】
Hứa lão hán từ nhỏ đã bảo Hứa Thừa Ngọc rằng, thế giới này không có tiên nhân, càng không có cái thứ tu tiên quái quỷ gì cả.
Toàn là thứ lừa người, vạn lần đừng tin.
Năm hai mươi tuổi, Hứa lão hán sắp đặt cho Hứa Thừa Ngọc một cuộc hôn nhân.
Thành hôn mới được vỏn vẹn một tháng thì xảy ra biến cố, Hứa Thừa Ngọc đành phải đưa người nương tử đẹp như thiên tiên rời bỏ quê hương, tìm một nơi ở ẩn để bắt đầu trồng trọt.
Hai người vô ưu vô lo sống qua nửa đời người.
Một ngày nọ, Hứa Thừa Ngọc nhìn Bạch Thanh Nguyệt đang cho gà ăn trong sân.
Nhìn xem người bạn đời tám mươi tuổi này của hắn, bảo dưỡng như thể mới mười tám tuổi, vẫn mơn mởn như xưa.
Chờ đã......
Mười tám tuổi.
Không đúng nha?
Gương mặt của nương tử hắn sao chưa từng thay đổi?
Hắn lại lấy gương ra, nhìn khuôn mặt đẹp trai của mình, năm tháng chưa từng để lại dấu vết gì trên mặt họ.
Hứa Thừa Ngọc sờ cằm, bắt đầu hoài nghi.
Lúc này, Bạch Thanh Nguyệt nhìn về phía Hứa Thừa Ngọc, ánh mắt trong trẻo, nghiêng đầu ngơ ngác hỏi: "Phu quân, có phải chàng nhớ nhầm năm tháng rồi không, chúng ta ở đây mới được một năm thôi mà."
"Thế à?"
"Đúng vậy."
"Nhưng ta vừa rồi còn chưa hỏi gì, sao nương tử lại biết ta đang nghĩ gì?"
"......."
【Sảng văn phi điển hình】【Chậm nhiệt】
Hứa lão hán từ nhỏ đã bảo Hứa Thừa Ngọc rằng, thế giới này không có tiên nhân, càng không có cái thứ tu tiên quái quỷ gì cả.
Toàn là thứ lừa người, vạn lần đừng tin.
Năm hai mươi tuổi, Hứa lão hán sắp đặt cho Hứa Thừa Ngọc một cuộc hôn nhân.
Thành hôn mới được vỏn vẹn một tháng thì xảy ra biến cố, Hứa Thừa Ngọc đành phải đưa người nương tử đẹp như thiên tiên rời bỏ quê hương, tìm một nơi ở ẩn để bắt đầu trồng trọt.
Hai người vô ưu vô lo sống qua nửa đời người.
Một ngày nọ, Hứa Thừa Ngọc nhìn Bạch Thanh Nguyệt đang cho gà ăn trong sân.
Nhìn xem người bạn đời tám mươi tuổi này của hắn, bảo dưỡng như thể mới mười tám tuổi, vẫn mơn mởn như xưa.
Chờ đã......
Mười tám tuổi.
Không đúng nha?
Gương mặt của nương tử hắn sao chưa từng thay đổi?
Hắn lại lấy gương ra, nhìn khuôn mặt đẹp trai của mình, năm tháng chưa từng để lại dấu vết gì trên mặt họ.
Hứa Thừa Ngọc sờ cằm, bắt đầu hoài nghi.
Lúc này, Bạch Thanh Nguyệt nhìn về phía Hứa Thừa Ngọc, ánh mắt trong trẻo, nghiêng đầu ngơ ngác hỏi: "Phu quân, có phải chàng nhớ nhầm năm tháng rồi không, chúng ta ở đây mới được một năm thôi mà."
"Thế à?"
"Đúng vậy."
"Nhưng ta vừa rồi còn chưa hỏi gì, sao nương tử lại biết ta đang nghĩ gì?"
"......."