
Tạm dừng
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
432
Chương
0
Lượt xem
286546
Đề cử
Giới Thiệu Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm Truyện Chữ
Phong Hàng Lãng là bị ác mộng đánh thức.
Cơn ác mộng này đã đeo bám hắn suốt ba tháng.
Ánh lửa cao ngút trời, xen lẫn tiếng thủy tinh không chịu được áp lực mà nổ tung thành từng mảnh.
Trong không khí tràn ngập mùi khói gay mũi, có vật dụng bằng gỗ, có dây cáp điện bằng cao su, thậm chí còn có con người!
Phải có một người ở lại giữ mở cánh cửa để chạy trốn.
“Bang, mau dẫn Hàng Lãng đi! Đừng để ý đến tôi, còn không đi, ba người chúng ta sẽ bị vây chết ở chỗ này, mau đi đi!”
“Hàng Lãng, nhớ lời anh: chỉ cần em còn sống, anh cũng sẽ sống!”
Chuyện đã từ ba tháng trước, nhưng lại như rành rành ngay trước mắt.
Phong Hàng Lãng, người đàn ông nắm trong tay hơn phân nửa mạch kinh tế của Thân Thành.
Có vô số tiền bạc và quyền thế, nhưng không thể đổi lại sức khỏe của anh trai Phong Lập Hân!
Nam nhân từ từ khép lại con ngươi tràn đầy cừu hận, đem tròng mắt chứa hận ý ngăn cách với thế giới ồn ào náo nhiệt bên ngoài, đồng thời mang giấc mộng kia, lần nữa khảm sâu vào vị trí sâu thẳm nhất trong tâm hồn.
Hàng Lãng khoác áo ngủ, nhanh nhẹn ra khỏi phòng.
Một đoạn hàng lang dài u ám, khiến màn đêm đen thẳm càng trở nên quỷ dị. Đến trước cánh cửa đóng chặt, hắn dừng lại.
Cửa mở từ bên trong, vị bác sĩ độ tuổi trung niên bước ra. Cùng với sự xuất hiện của ông là mùi thuốc khử trùng nồng đậm nhức mũi.
“Anh ấy ngủ rồi sao?” Hàng Lãng thấp giọng hỏi.
“Tôi vừa lau người cho đại thiếu gia, mùi thuốc khử trùng trong phòng còn rất nồng. Nhị thiếu gia, người dị ứng với thuốc này, tạm thời vẫn là không nên vào…”
“Không chết được!” Hàng Lãng hừ lạnh, bước vào căn phòng lạnh lẽo gai người.
Trong căn phòng nửa tối nửa sáng, mơ hồ có thể thấy một cơ thể nằm trên giường.
Phong Hàng Lãng đi thẳng tới bên người trên giường, chậm rãi ngồi xuống, thận trọng đem bàn tay của người kia giữ chặt trong hai bàn tay mình.
Đó là một bàn tay đầy sẹo, lại bị cháy hết các thớ cơ. Không sao nắm lấy, cũng không thể mở ra.
Từ bàn tay cứng ngắc ấy hướng lên là một gương mặt bị lửa lớn hủy hoại hoàn toàn. Trên da chằng chịt các vết sẹo, cơ hồ khiến ngũ quan của người nọ trở nên vặn vẹo, vẻ ngoài anh tuấn ngày nào nay bị tàn phá đến không ra hình dạng.
Rõ ràng là một gương mặt vô cùng đáng sợ, nhưng trong mắt Phong Hàng Lãng, lại vẫn ưu tú, yêu thương như ngày nào.
Người đàn ông nằm trên giường tên Phong Lập Hân, là anh trai của Phong Hàng Lãng. Là người anh trai vì hắn mà hi sinh tính mạng mình.
Trời cao hẳn là thương hại Phong Lập Hân. Anh được đội cứu hộ cứu về một mạng. Nhưng giờ chỉ còn là một thân thể hư hại hoàn toàn!
“Hãng Lãng… có phải gặp ác mộng không?” Dây thanh quản của Phong Lập Hân đã bị lửa thiêu hỏng, nói từng chữ đều không rõ, nhưng Hãng Lãng lại có thể nghe hiểu rõ ràng.
“Không phải.” Hàng Lãng nắm chặt lấy bàn tay chằng chịt thớ cơ kia. “Em chỉ muốn anh ở với em một lúc thôi.”
Phong Lập Hân rõ ràng ý thức được: Càng là lúc sinh ly tử biệt, tình anh em lại càng không thể dứt bỏ.
Càng như vậy, Phong Lập Hân càng lo lắng: Thời gian của mình không còn nhiều, nếu một ngày kia mình ra đi, em trai Hàng Lãng sẽ vĩnh viễn sống trong thù hận không sao kiềm chế nổi, hắn sẽ để cừu hận cắn nuốt chính mình!
Cho nên trước khi chết, Phong Lập Hân phải tìm cho em trai một người phụ nữ!
Cơn ác mộng này đã đeo bám hắn suốt ba tháng.
Ánh lửa cao ngút trời, xen lẫn tiếng thủy tinh không chịu được áp lực mà nổ tung thành từng mảnh.
Trong không khí tràn ngập mùi khói gay mũi, có vật dụng bằng gỗ, có dây cáp điện bằng cao su, thậm chí còn có con người!
Phải có một người ở lại giữ mở cánh cửa để chạy trốn.
“Bang, mau dẫn Hàng Lãng đi! Đừng để ý đến tôi, còn không đi, ba người chúng ta sẽ bị vây chết ở chỗ này, mau đi đi!”
“Hàng Lãng, nhớ lời anh: chỉ cần em còn sống, anh cũng sẽ sống!”
Chuyện đã từ ba tháng trước, nhưng lại như rành rành ngay trước mắt.
Phong Hàng Lãng, người đàn ông nắm trong tay hơn phân nửa mạch kinh tế của Thân Thành.
Có vô số tiền bạc và quyền thế, nhưng không thể đổi lại sức khỏe của anh trai Phong Lập Hân!
Nam nhân từ từ khép lại con ngươi tràn đầy cừu hận, đem tròng mắt chứa hận ý ngăn cách với thế giới ồn ào náo nhiệt bên ngoài, đồng thời mang giấc mộng kia, lần nữa khảm sâu vào vị trí sâu thẳm nhất trong tâm hồn.
Hàng Lãng khoác áo ngủ, nhanh nhẹn ra khỏi phòng.
Một đoạn hàng lang dài u ám, khiến màn đêm đen thẳm càng trở nên quỷ dị. Đến trước cánh cửa đóng chặt, hắn dừng lại.
Cửa mở từ bên trong, vị bác sĩ độ tuổi trung niên bước ra. Cùng với sự xuất hiện của ông là mùi thuốc khử trùng nồng đậm nhức mũi.
“Anh ấy ngủ rồi sao?” Hàng Lãng thấp giọng hỏi.
“Tôi vừa lau người cho đại thiếu gia, mùi thuốc khử trùng trong phòng còn rất nồng. Nhị thiếu gia, người dị ứng với thuốc này, tạm thời vẫn là không nên vào…”
“Không chết được!” Hàng Lãng hừ lạnh, bước vào căn phòng lạnh lẽo gai người.
Trong căn phòng nửa tối nửa sáng, mơ hồ có thể thấy một cơ thể nằm trên giường.
Phong Hàng Lãng đi thẳng tới bên người trên giường, chậm rãi ngồi xuống, thận trọng đem bàn tay của người kia giữ chặt trong hai bàn tay mình.
Đó là một bàn tay đầy sẹo, lại bị cháy hết các thớ cơ. Không sao nắm lấy, cũng không thể mở ra.
Từ bàn tay cứng ngắc ấy hướng lên là một gương mặt bị lửa lớn hủy hoại hoàn toàn. Trên da chằng chịt các vết sẹo, cơ hồ khiến ngũ quan của người nọ trở nên vặn vẹo, vẻ ngoài anh tuấn ngày nào nay bị tàn phá đến không ra hình dạng.
Rõ ràng là một gương mặt vô cùng đáng sợ, nhưng trong mắt Phong Hàng Lãng, lại vẫn ưu tú, yêu thương như ngày nào.
Người đàn ông nằm trên giường tên Phong Lập Hân, là anh trai của Phong Hàng Lãng. Là người anh trai vì hắn mà hi sinh tính mạng mình.
Trời cao hẳn là thương hại Phong Lập Hân. Anh được đội cứu hộ cứu về một mạng. Nhưng giờ chỉ còn là một thân thể hư hại hoàn toàn!
“Hãng Lãng… có phải gặp ác mộng không?” Dây thanh quản của Phong Lập Hân đã bị lửa thiêu hỏng, nói từng chữ đều không rõ, nhưng Hãng Lãng lại có thể nghe hiểu rõ ràng.
“Không phải.” Hàng Lãng nắm chặt lấy bàn tay chằng chịt thớ cơ kia. “Em chỉ muốn anh ở với em một lúc thôi.”
Phong Lập Hân rõ ràng ý thức được: Càng là lúc sinh ly tử biệt, tình anh em lại càng không thể dứt bỏ.
Càng như vậy, Phong Lập Hân càng lo lắng: Thời gian của mình không còn nhiều, nếu một ngày kia mình ra đi, em trai Hàng Lãng sẽ vĩnh viễn sống trong thù hận không sao kiềm chế nổi, hắn sẽ để cừu hận cắn nuốt chính mình!
Cho nên trước khi chết, Phong Lập Hân phải tìm cho em trai một người phụ nữ!
Danh Sách Chương Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm TruyenChu
- #1Chương 1: Để hắn tìm phụ nữ
- #2Chương 2: Thế gian này, thật sự có nữ nhân tốt đẹp như vậy?
- #3Chương 3: Ai gả?
- #4Chương 4: Cô ấy tên lâm tuyết lạc
- #5Chương 5: Động phòng? với người phụ nữ này?
- #6Chương 6: Đêm tân hôn
- #7Chương 7: Cô dâu muốn ngủ cùng người giúp việc, Nhị thiếu gia đồng ý không?
- #8Chương 8: Vẫn là cần một cách giao tiếp
- #9Chương 9: Xuân tâm nhộn nhạo?
- #10Chương 10: Hãy gọi tôi là chị dâu!
- #11Chương 11: Xem ra chị hai rất có kinh nghiệm ở phương diện
- #12Chương 12: Phong hàng lãng, em đúng là nhặt được bảo bối
- #13Chương 13: Xấu hổ đến không còn mặt mũi gặp ai
- #14Chương 14: Đứa trẻ phải là kết tinh của tình yêu
- #15Chương 15: Vợ chồng ân ái
- #16Chương 16: Đây là nỗi đau!
- #17Chương 17: Ngoan ngoãn nghe lời
- #18Chương 18: Tôi có thể ngủ dưới đất
- #19Chương 19: Cùng một chỗ ân ái
- #20Chương 20: Sau này phải ngoan một chút
- #21Chương 21: Hàng Lãng được yêu thích như vậy sao?
- #22Chương 22: Mai mối cho chồng
- #23Chương 23: Nhiều năm sau này tim vẫn đập mạnh
- #24Chương 24: Tìm cho anh một người vợ tốt
- #25Chương 25: Căn hắn một cái
- #26Chương 26: Cùng một chỗ ân ái
- #27Chương 27: Đừng nhớ anh quá, sau này phải ngoan một chút
- #28Chương 28: Hàng Lãng được yêu thích như vậy sao? Thật vô lý!
- #29Chương 29: Mai mối cho chồng
- #30Chương 30: Nhiêu năm sau này tim vẫn đập mạnh
- #31Chương 31: Để anh thối chết đi
- #32Chương 32: Trân trọng bản thân
- #33Chương 33: Hổ dữ không giương oai, tưởng tôi là mèo Kitty à?
- #34Chương 34: Dùng thành ý của tôi đổi lấy thành ý của em
- #35Chương 35: Thật đức hạnh!
- #36Chương 36: Tôi tôn thờ tiền! Yêu tiền!
- #37Chương 37: Đau như vậy là đáng đời
- #38Chương 38: Người của phong gia không có ai bình thường sao?
- #39Chương 39: Không ai dám cưới, không ai dám đụng
- #40Chương 40: Muốn cũng không thể yêu
- #41Chương 41: Bóp như vậy có đau không
- #42Chương 42: Bật đèn được không?
- #43Chương 43: Giúp cô đi mua đồ Con gái?
- #44Chương 44: Nam nhân tốt?
- #45Chương 45: Hóa ra phong hàng lãng lại giàu như vậy!
- #46Chương 46: Mua thêm xương mà mài răng
- #47Chương 47: Thầm lặng bên nhau
- #48Chương 48: Người và chó cùng ăn
- #49Chương 49: Làm phiên anh đừng kiêu căng như vậy có được không
- #50Chương 50: Cái giá của sự tùy hứng, cô trả không nổi