
Còn tiếp
Triệu Hoán Người Chơi, Kiến Thiết Đại Nguỵ
256
Chương
0
Lượt xem
311743
Đề cử
Giới Thiệu Triệu Hoán Người Chơi, Kiến Thiết Đại Nguỵ Truyện Chữ
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE ,Tình cảm , Hệ thống , Xuyên thư ,Chủ thụ , Sảng văn , Duyên trời tác hợp , Kim bài đề cử , 1v1 , Xây dựng , Thảm hoạ thứ tư
Giới thiệu:
Mùa xuân năm Huyên Hoà thứ hai, quân Hung Nô công phá ba huyện của quận Hưng, gây nguy hiểm đến kinh đô, Thiên tử hạ lệnh dời đô xuống nam, đóng đô tại Hành Xuyên.
Đây là bối cảnh mở đầu mà Khương Thư đặt ra cho bộ tiểu thuyết mới của mình—.
Kết quả còn chưa viết được mười chương, y cũng vì một lần tai nạn xe bất ngờ mà xuyên vào cuốn tiểu thuyết của mình, cũng bất hạnh trở thành con trai của Thái thú Cố đô, pháo hôi Khương Thù.
Nghĩ đến vận mệnh Cố đô bị xâm chiếm rồi đồ thành vào nửa năm sau, ý nghĩ đầu tiên của Khương Thư chính là mau chóng thu dọn hành lý rồi bỏ chạy.
Nhưng lúc này, y lại phát hiện trước mặt mình hiện ra một bảng trò chơi "Mô phỏng Đại Nguỵ".
Mở bảng trò chơi ra, có thể triệu hồi người chơi ở dị thế tới giúp mình xây thành.
Nhìn thấy phụ thân đã lớn tuổi cùng với người ca ca yếu ớt của mình vì bảo vệ Vương thành cũ mà bôn ba khắp nơi, hết lòng lo lắng, Khương Thư cũng quyết định mang trên mình trách nhiệm trông coi thành.
Năng lực của bản thân không đủ, vậy thì triệu hoán người chơi đại lão đến giúp đỡ, xây phòng ngự, tu sửa đường, trồng trọt lương thực, mở cửa hàng.....
Vốn chỉ muốn bảo vệ một ngôi thành này thôi, không ngờ Cố đô được tu dựng lại càng lúc càng tốt, bách tính dồn dập tập trung tới Cố đô, không cẩn thận thả ra người chơi mất khống chế, hoàn toàn đoạt lại những quận huyện bị quân địch xâm chiếm.
Việc đã đến nước này, Khương Thư chỉ có thể mất một đêm, cố hết sức kiến thiết nhiều thêm vài miếng đất.
Thời điểm chiến loạn, quần hùng cùng nổi lên, Khương Thù-người sinh ra ở Kinh đô Vương thành, cũng là người duy nhất có thể bảo vệ Cố đô, trong người vừa có chí lớn vừa có mưu lược, phía sau lại có vô số người tài ba hiền tài, chưa chắc không thể dành lại Trung Nguyên, thống nhất thiên hạ.
"Huống chi" Khương Thư chống đầu nhìn thế giới quan được viết trên giấy, "Huống hồ thiên hạ này vốn được sáng chế dưới ngòi bút của ta, nên phải để ta đến trùng kiến Đại Nguỵ!"
——
Thiên tử dời đô xuống nam, các thế gia nhà cao cửa rộng cũng theo Thánh giá tới Hành Xuyên, chỉ còn dư lại con trai Tạ Âm của gia chủ Tạ gia nhiều năm triền miên giường bệnh, đường đi đã xa lại còn gian nan, không thể không ở lại Cố đô.
Khương Thư biết chuyện, suốt đêm chạy tới phủ đệ Tạ thị, đem vị mỹ nhân ốm yếu này về.... Phòng làm việc của mình.
Không phải chỉ sinh bệnh thôi sao, dùng tích phân đổi gói thuốc dùng để kéo dài sinh mệnh, người có tài nhất định phải dấn thân vào đại nghiệp kiến thiết Đại Nguỵ!
***
Ôn nhu phúc hắc ốm yếu mỹ nhân công x Lạc quan cứng cỏi trí tưởng tượng phong phú thụ.
Khi đọc cần chú ý:
1, Nguyên chủ là đoạn tụ, có đối tượng thầm mến, sau khi thụ xuyên qua liền không còn liên hệ nữa.
2, Thụ là nhan khống, công vô cùng đẹp.
3, Bối cảnh không có thật, chủ yếu là tranh bá vi chủ, tư tai là phụ, toàn bộ quá trình đều xoay quanh nhân vật chính.
Từ khoá tìm kiếm: Vai chính: Khương Thù (Khương Thư) | Vai phụ: Tạ Âm (Tạ Thất Huyền), Tuân Lăng, Thôi Minh, Tần Thương, Hình Tang, nhiều người chơi | Cái khác: Xuyên sách, xây dựng cơ bản
Câu tóm tắt: Triệu hoán người chơi, kiến thiết Đại Nguỵ!
Lập ý: Chí cao bay xa.
*****
Một chút lưu ý nhỏ trước khi đọc đến từ editor:
Truyện này có đan xen giữa hiện đại và cổ đại, cho nên mình sẽ edit xen giữa cả hai luôn và cũng sẽ linh hoạt chuyển đổi sao cho phù hợp. Ví dụ:
1.Lời thoại của các người chơi sẽ thường mang một chút nét hiện đại. Còn người bản địa thì cổ đại.
2. Những thứ liên quan đến hiện đại thì sẽ theo hiện đại, tựa như việc nhắn tin giữa các người chơi ở trong trò chơi, các bài đăng trên diễn đàn.....
3. Vào trong trò chơi mà chọn giới tính khác với đời thực thì cũng sẽ được chuyển đổi tương ứng. Ngoài đời là nữ thì trước khi vào game sẽ là "cô", nhưng trong game là nam thì sẽ lập tức được đổi thành "hắn". Và ngược lại. Nhưng vẫn phải chủ yếu dựa theo góc nhìn của lời kể.
Giới thiệu:
Mùa xuân năm Huyên Hoà thứ hai, quân Hung Nô công phá ba huyện của quận Hưng, gây nguy hiểm đến kinh đô, Thiên tử hạ lệnh dời đô xuống nam, đóng đô tại Hành Xuyên.
Đây là bối cảnh mở đầu mà Khương Thư đặt ra cho bộ tiểu thuyết mới của mình—.
Kết quả còn chưa viết được mười chương, y cũng vì một lần tai nạn xe bất ngờ mà xuyên vào cuốn tiểu thuyết của mình, cũng bất hạnh trở thành con trai của Thái thú Cố đô, pháo hôi Khương Thù.
Nghĩ đến vận mệnh Cố đô bị xâm chiếm rồi đồ thành vào nửa năm sau, ý nghĩ đầu tiên của Khương Thư chính là mau chóng thu dọn hành lý rồi bỏ chạy.
Nhưng lúc này, y lại phát hiện trước mặt mình hiện ra một bảng trò chơi "Mô phỏng Đại Nguỵ".
Mở bảng trò chơi ra, có thể triệu hồi người chơi ở dị thế tới giúp mình xây thành.
Nhìn thấy phụ thân đã lớn tuổi cùng với người ca ca yếu ớt của mình vì bảo vệ Vương thành cũ mà bôn ba khắp nơi, hết lòng lo lắng, Khương Thư cũng quyết định mang trên mình trách nhiệm trông coi thành.
Năng lực của bản thân không đủ, vậy thì triệu hoán người chơi đại lão đến giúp đỡ, xây phòng ngự, tu sửa đường, trồng trọt lương thực, mở cửa hàng.....
Vốn chỉ muốn bảo vệ một ngôi thành này thôi, không ngờ Cố đô được tu dựng lại càng lúc càng tốt, bách tính dồn dập tập trung tới Cố đô, không cẩn thận thả ra người chơi mất khống chế, hoàn toàn đoạt lại những quận huyện bị quân địch xâm chiếm.
Việc đã đến nước này, Khương Thư chỉ có thể mất một đêm, cố hết sức kiến thiết nhiều thêm vài miếng đất.
Thời điểm chiến loạn, quần hùng cùng nổi lên, Khương Thù-người sinh ra ở Kinh đô Vương thành, cũng là người duy nhất có thể bảo vệ Cố đô, trong người vừa có chí lớn vừa có mưu lược, phía sau lại có vô số người tài ba hiền tài, chưa chắc không thể dành lại Trung Nguyên, thống nhất thiên hạ.
"Huống chi" Khương Thư chống đầu nhìn thế giới quan được viết trên giấy, "Huống hồ thiên hạ này vốn được sáng chế dưới ngòi bút của ta, nên phải để ta đến trùng kiến Đại Nguỵ!"
——
Thiên tử dời đô xuống nam, các thế gia nhà cao cửa rộng cũng theo Thánh giá tới Hành Xuyên, chỉ còn dư lại con trai Tạ Âm của gia chủ Tạ gia nhiều năm triền miên giường bệnh, đường đi đã xa lại còn gian nan, không thể không ở lại Cố đô.
Khương Thư biết chuyện, suốt đêm chạy tới phủ đệ Tạ thị, đem vị mỹ nhân ốm yếu này về.... Phòng làm việc của mình.
Không phải chỉ sinh bệnh thôi sao, dùng tích phân đổi gói thuốc dùng để kéo dài sinh mệnh, người có tài nhất định phải dấn thân vào đại nghiệp kiến thiết Đại Nguỵ!
***
Ôn nhu phúc hắc ốm yếu mỹ nhân công x Lạc quan cứng cỏi trí tưởng tượng phong phú thụ.
Khi đọc cần chú ý:
1, Nguyên chủ là đoạn tụ, có đối tượng thầm mến, sau khi thụ xuyên qua liền không còn liên hệ nữa.
2, Thụ là nhan khống, công vô cùng đẹp.
3, Bối cảnh không có thật, chủ yếu là tranh bá vi chủ, tư tai là phụ, toàn bộ quá trình đều xoay quanh nhân vật chính.
Từ khoá tìm kiếm: Vai chính: Khương Thù (Khương Thư) | Vai phụ: Tạ Âm (Tạ Thất Huyền), Tuân Lăng, Thôi Minh, Tần Thương, Hình Tang, nhiều người chơi | Cái khác: Xuyên sách, xây dựng cơ bản
Câu tóm tắt: Triệu hoán người chơi, kiến thiết Đại Nguỵ!
Lập ý: Chí cao bay xa.
*****
Một chút lưu ý nhỏ trước khi đọc đến từ editor:
Truyện này có đan xen giữa hiện đại và cổ đại, cho nên mình sẽ edit xen giữa cả hai luôn và cũng sẽ linh hoạt chuyển đổi sao cho phù hợp. Ví dụ:
1.Lời thoại của các người chơi sẽ thường mang một chút nét hiện đại. Còn người bản địa thì cổ đại.
2. Những thứ liên quan đến hiện đại thì sẽ theo hiện đại, tựa như việc nhắn tin giữa các người chơi ở trong trò chơi, các bài đăng trên diễn đàn.....
3. Vào trong trò chơi mà chọn giới tính khác với đời thực thì cũng sẽ được chuyển đổi tương ứng. Ngoài đời là nữ thì trước khi vào game sẽ là "cô", nhưng trong game là nam thì sẽ lập tức được đổi thành "hắn". Và ngược lại. Nhưng vẫn phải chủ yếu dựa theo góc nhìn của lời kể.
Danh Sách Chương Triệu Hoán Người Chơi, Kiến Thiết Đại Nguỵ TruyenChu
- #151Chương 151: Nhiệm vụ kỳ quái
- #152Chương 152: Bị bắt
- #153Chương 153: Nhật ký làm tù binh của Tạ mỹ nhân
- #154Chương 154: Toà soạn mới
- #155Chương 155: Thương hội Giao Hàng
- #156Chương 156: Thăng tiến
- #157Chương 157: Quân phản loạn đầu quân
- #158Chương 158: Kịch bản của ảnh đế
- #159Chương 159: Tốc chiến
- #160Chương 160: Đóng máy
- #161Chương 161: Cơ quan tình báo
- #162Chương 162: Lễ trưởng thành
- #163Chương 163: Sự quyết rũ của đồ ăn đặt giao
- #164Chương 164: Kế hoạch
- #165Chương 165: Ngoạ Long Các
- #166Chương 166: Ám sát
- #167Chương 167: Kịch bản thế thân
- #168Chương 168: Yết bảng
- #169Chương 169: Cứu vớt Hách Ba
- #170Chương 170: Sức mạnh của pháo sấm sét
- #171Chương 171: Rối loạn
- #172Chương 172: Hữu thức chi sĩ
- #173Chương 173: Đường và bông
- #174Chương 174: Nghi ngờ
- #175Chương 175: Đệ nhất bạch phú mỹ của Đại Nguỵ
- #176Chương 176: Cuộc gặp kỳ diệu
- #177Chương 177: Nương nhờ
- #178Chương 178: Liên hợp
- #179Chương 179: Thuận thế
- #180Chương 180: Cửu biệt trùng phùng
- #181Chương 181: Đường
- #182Chương 182: Trở về
- #183Chương 183: Chuyện ngày thường 1
- #184Chương 184: Chuyện ngày thường 2
- #185Chương 185: Cuộc tụ họp của bốn người
- #186Chương 186: Lưu lão lão
- #187Chương 187: Tham gia hội hoa đăng
- #188Chương 188: Ta và ngươi dưới gốc cây chanh
- #189Chương 189: Năm mới, bầu không khí mới
- #190Chương 190: Là cái đó đó
- #191Chương 191: Chỉ giáo lẫn nhau
- #192Chương 192: Hậu quả của sự buông thả
- #193Chương 193: Ảnh cưới
- #194Chương 194: Lần nữa chia ly
- #195Chương 195: Những người coi tiền như rác
- #196Chương 196: Thử nghiệm đợt 5
- #197Chương 197: Có nội tình
- #198Chương 198: Những người chơi mất kiểm soát
- #199Chương 199: Gặp đại lão
- #200Chương 200: Khách đến thăm