
Còn tiếp
Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác Chó Điên
280
Chương
0
Lượt xem
278902
Đề cử
Giới Thiệu Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác Chó Điên Truyện Chữ
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, Xuyên thư, Giới giải trí, Thương chiến, Chủ thụ, Pháo hôi, Nhiều CP, 1x1, HE
CP chính: Chó điên tàn nhẫn sủng thê công x Mười hạng toàn năng yêu nghiệt thụ
Văn án
Thẩm Liên là nghệ sĩ nổi tiếng bậc nhất làng giải trí, vừa mở mắt đã biến trở về diễn viên tuyến ba mươi tám mờ nhạt đến không thể mờ nhạt hơn, còn là loại cầm trúng kịch bản tế trời, phá hoại tình cảm của công thụ chính nữa.
Thẩm Liên ngỏ ý: Đợi tôi xem thử chuyện này là thế nào đã.
Không xem không sao, vừa xem Thẩm Liên đã không thể dời mắt đi nơi khác được.
Sở Dịch Lan, vai ác lớn nhất trong sách, nghe đồn bị hủy hoại gương mặt lại đúng lúc này cầm một ly rượu đổ từ trên đầu y xuống.
Thẩm Liên mím môi, nhìn chằm chằm người đàn ông, thầm nghĩ thoải mái.
"Làm nhiều chuyện như vậy có hối hận không?" Sở Dịch Lan lạnh giọng.
"Không hối hận." Đôi mắt Thẩm Liên nghiêm túc lại nóng bỏng: "Chỉ có như vậy mới khiến anh nhìn về phía em."
Mọi người: "?"
Công chính: "???"
Sở Dịch Lan: "..."
Cậu làm xáo trộn toàn bộ tiết tấu của tôi.
Thẩm Liên được giao vai diễn là nơi trút giận của mọi người tham gia một chương trình tạp kỹ, lại tỏ ra thành thạo, mười hạng toàn năng, làm mọi người khiếp sợ. Những lúc rảnh rỗi còn có thể mua hoa tặng Sở Dịch Lan, còn kèm theo những lời âu yếm cũ rích.
Sở Dịch Lan không thể nhịn được nữa: "Cậu nhìn cho kỹ, còn thích không?"
Thẩm Liên không nói lời nào, hôn lên vết sẹo trên mặt người đàn ông.
Sau đó, Sở gia khiến người ta nghe tên đã sợ vỡ mật lại sống thành dáng vẻ thê nô.
Sở Dịch Lan: Rất thơm!
CP chính: Chó điên tàn nhẫn sủng thê công x Mười hạng toàn năng yêu nghiệt thụ
Văn án
Thẩm Liên là nghệ sĩ nổi tiếng bậc nhất làng giải trí, vừa mở mắt đã biến trở về diễn viên tuyến ba mươi tám mờ nhạt đến không thể mờ nhạt hơn, còn là loại cầm trúng kịch bản tế trời, phá hoại tình cảm của công thụ chính nữa.
Thẩm Liên ngỏ ý: Đợi tôi xem thử chuyện này là thế nào đã.
Không xem không sao, vừa xem Thẩm Liên đã không thể dời mắt đi nơi khác được.
Sở Dịch Lan, vai ác lớn nhất trong sách, nghe đồn bị hủy hoại gương mặt lại đúng lúc này cầm một ly rượu đổ từ trên đầu y xuống.
Thẩm Liên mím môi, nhìn chằm chằm người đàn ông, thầm nghĩ thoải mái.
"Làm nhiều chuyện như vậy có hối hận không?" Sở Dịch Lan lạnh giọng.
"Không hối hận." Đôi mắt Thẩm Liên nghiêm túc lại nóng bỏng: "Chỉ có như vậy mới khiến anh nhìn về phía em."
Mọi người: "?"
Công chính: "???"
Sở Dịch Lan: "..."
Cậu làm xáo trộn toàn bộ tiết tấu của tôi.
Thẩm Liên được giao vai diễn là nơi trút giận của mọi người tham gia một chương trình tạp kỹ, lại tỏ ra thành thạo, mười hạng toàn năng, làm mọi người khiếp sợ. Những lúc rảnh rỗi còn có thể mua hoa tặng Sở Dịch Lan, còn kèm theo những lời âu yếm cũ rích.
Sở Dịch Lan không thể nhịn được nữa: "Cậu nhìn cho kỹ, còn thích không?"
Thẩm Liên không nói lời nào, hôn lên vết sẹo trên mặt người đàn ông.
Sau đó, Sở gia khiến người ta nghe tên đã sợ vỡ mật lại sống thành dáng vẻ thê nô.
Sở Dịch Lan: Rất thơm!
Danh Sách Chương Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác Chó Điên TruyenChu
- #101Chương 101: Anh cũng đừng ăn miếng nào
- #102Chương 102: Đi không nổi
- #103Chương 103: Luôn có điêu dân
- #104Chương 104: Vây bắt
- #105Chương 105: Tiến về phía trước
- #106Chương 106: Phim mới
- #107Chương 107: Không dám thích
- #108Chương 108: Để ý
- #109Chương 109: Nhẫn nại của tôi với cậu ta có giới hạn
- #110Chương 110: Là tự anh trêu chọc nhé
- #111Chương 111: Phim trường vui lắm phải không?
- #112Chương 112: Quấn quýt
- #113Chương 113: Bận đóng phim, không rảnh quan tâm những thứ khác
- #114Chương 114: Đi công tác
- #115Chương 115: Nói chuyện quá khó nghe
- #116Chương 116: Lăng xê
- #117Chương 117: Các người đạp trúng điểm mấu chốt của tôi rồi
- #118Chương 118: Đi ngay!
- #119Chương 119: Im lặng héo tàn
- #120Chương 120: Tuyết đầu mùa
- #121Chương 121: Về đi
- #122Chương 122: Nhớ thật kỹ
- #123Chương 123: Giao thừa
- #124Chương 124: Tán gẫu
- #125Chương 125: Trần Mộc
- #126Chương 126: Không nổi lên được
- #127Chương 127: Bận rộn
- #128Chương 128: Giới thiệu
- #129Chương 129: Rất khó chịu
- #130Chương 130: Cười cậu dễ thương
- #131Chương 131: Cứ đi ắt có đường
- #132Chương 132: Rừng mơ
- #133Chương 133: Nói hay lắm
- #134Chương 134: Uống hết rồi cút
- #135Chương 135: Không phải chứ, cậu hoảng cái gì?
- #136Chương 136: Lễ trao giải
- #137Chương 137: Túm góc áo
- #138Chương 138: Đánh thành một cục
- #139Chương 139: Không biết tỏ ra đáng thương à?
- #140Chương 140: Quả táo ăn ngon không?
- #141Chương 141: Nên là em không còn đất diễn đâu
- #142Chương 142: Vẽ thêm trái tim
- #143Chương 143: Em còn bản thân mình nữa
- #144Chương 144: Tiện thể rủ luôn
- #145Chương 145: Đang ngẫm nghĩ lại cuộc đời
- #146Chương 146: Trà xanh
- #147Chương 147: Hình tượng mà thôi
- #148Chương 148: Ai bảo cô tới?
- #149Chương 149: Đây là mệnh lệnh
- #150Chương 150: Bạn trai anh quá gà