
Còn tiếp
Trong Lòng Bàn Tay - Phong Nguyệt Đô Tương Quan
261
Chương
0
Lượt xem
281003
Đề cử
Giới Thiệu Trong Lòng Bàn Tay - Phong Nguyệt Đô Tương Quan Truyện Chữ
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Gương vỡ lại lành, Cán bộ cấp cao
Văn án:
[Giả nho nhã vs. Tuyệt sắc thật sự]
Lão cán bộ x Đóa hoa tuyết mềm mại, nhất kiến chung tình + tan vỡ rồi tái hợp.
(Chênh lệch chiều cao + tuổi tác + địa vị)
Ngọt ngược theo phong cách hiện thực, không tạo hình nhân vật lý tưởng hóa.
[Một câu tóm gọn]
Phá kén hóa bướm rất đau, ôm lấy mùa xuân lại thật đẹp.
Anh cho cô tấm vé bước vào kim tự tháp, cô cố gắng biến nó thành "át chủ bài".
-
Tống Khinh Thần là công tử danh giá của Lỗ Thành, một "lão cán bộ" chính hiệu, chững chạc, cao quý, nho nhã.
Lê Mạn là sinh viên khoa Văn học Trung Quốc của Đại học Kinh Đô, con gái của quản gia nhà họ Tống.
Thuần khiết nhưng quyến rũ, mang vẻ đẹp đầy nữ tính.
Họ gặp nhau tại Hi Viên của nhà họ Tống. Chỉ một ánh nhìn, Tống Khinh Thần đã hoàn toàn sa vào lưới tình.
Tuyết rơi lần đầu gặp gỡ, định tình tại Hồng Kông, hôn nhau trong đêm tuyết.
Đêm ở cảng Victoria, tuyết bay lả tả, ánh mắt Tống Khinh Thần dịu dàng: "Dỗ dành Mạn Mạn."
-
Anh trao cho cô tấm vé bước lên đỉnh kim tự tháp, che chở cho cô trước mọi khó khăn, để cô tận hưởng tháng năm yên bình giữa Kinh Thành.
Lê Mạn biết rõ đây là một tình yêu không thể kiểm soát, nhưng vẫn tỉnh táo để ngã vào vòng tay anh.
Người đàn ông ấy quá mức chói lọi.
Cô không thể lừa dối trái tim mình—một đời ngưỡng mộ.
Anh là vị thần cao cao tại thượng của người khác, nhưng lại cam tâm tình nguyện làm hạ thần dưới váy cô.
Một ngày nọ, anh đột ngột đến Kinh Thành nhậm chức.
Lê Mạn cứ nghĩ rằng... có lẽ... đó là vì anh muốn đến gần cô hơn một chút...
Yêu nhau rất ngọt, tan vỡ rất đau, tái hợp rất ấm áp.
Văn án:
[Giả nho nhã vs. Tuyệt sắc thật sự]
Lão cán bộ x Đóa hoa tuyết mềm mại, nhất kiến chung tình + tan vỡ rồi tái hợp.
(Chênh lệch chiều cao + tuổi tác + địa vị)
Ngọt ngược theo phong cách hiện thực, không tạo hình nhân vật lý tưởng hóa.
[Một câu tóm gọn]
Phá kén hóa bướm rất đau, ôm lấy mùa xuân lại thật đẹp.
Anh cho cô tấm vé bước vào kim tự tháp, cô cố gắng biến nó thành "át chủ bài".
-
Tống Khinh Thần là công tử danh giá của Lỗ Thành, một "lão cán bộ" chính hiệu, chững chạc, cao quý, nho nhã.
Lê Mạn là sinh viên khoa Văn học Trung Quốc của Đại học Kinh Đô, con gái của quản gia nhà họ Tống.
Thuần khiết nhưng quyến rũ, mang vẻ đẹp đầy nữ tính.
Họ gặp nhau tại Hi Viên của nhà họ Tống. Chỉ một ánh nhìn, Tống Khinh Thần đã hoàn toàn sa vào lưới tình.
Tuyết rơi lần đầu gặp gỡ, định tình tại Hồng Kông, hôn nhau trong đêm tuyết.
Đêm ở cảng Victoria, tuyết bay lả tả, ánh mắt Tống Khinh Thần dịu dàng: "Dỗ dành Mạn Mạn."
-
Anh trao cho cô tấm vé bước lên đỉnh kim tự tháp, che chở cho cô trước mọi khó khăn, để cô tận hưởng tháng năm yên bình giữa Kinh Thành.
Lê Mạn biết rõ đây là một tình yêu không thể kiểm soát, nhưng vẫn tỉnh táo để ngã vào vòng tay anh.
Người đàn ông ấy quá mức chói lọi.
Cô không thể lừa dối trái tim mình—một đời ngưỡng mộ.
Anh là vị thần cao cao tại thượng của người khác, nhưng lại cam tâm tình nguyện làm hạ thần dưới váy cô.
Một ngày nọ, anh đột ngột đến Kinh Thành nhậm chức.
Lê Mạn cứ nghĩ rằng... có lẽ... đó là vì anh muốn đến gần cô hơn một chút...
Yêu nhau rất ngọt, tan vỡ rất đau, tái hợp rất ấm áp.
Danh Sách Chương Trong Lòng Bàn Tay - Phong Nguyệt Đô Tương Quan TruyenChu
- #51Chương 51: Cô gái này là của tôi
- #52Chương 52: Lão cán bộ hạ mình
- #53Chương 53: Điều mà Tống Khinh Thần từng cảnh báo cô
- #54Chương 54: Em muốn làm anh tức chết sao?
- #55Chương 55: Lặng lẽ rời đi
- #56Chương 56: Cô ấy dám?
- #57Chương 57: Bữa tiệc ở Bắc Kinh
- #58Chương 58: Nụ hôn say
- #59Chương 59: Tống baba làm lạc mất em rồi
- #60Chương 60: Yêu là thứ dày vò con người
- #61Chương 61: Chiếc váy đỏ
- #62Chương 62: Chính cung
- #63Chương 63: Trêu đùa
- #64Chương 64: Cái giá cũng cao quá nhỉ
- #65Chương 65: Dù có là thiên kim tiểu thư của danh môn vọng tộc thì sao?
- #66Chương 66: Cười mà đến, khóc mà đi
- #67Chương 67: Mai khai nhị độ
- #68Chương 68: Nếu trời có tình, cũng là vô tình
- #69Chương 69: Hồng nhan họa thủy
- #70Chương 70: Lật bài ngửa
- #71Chương 71: Có ai là kẻ ăn chay
- #72Chương 72: Ghen chết anh ta
- #73Chương 73: Câu mất trái tim anh
- #74Chương 74: Thần phục dưới váy
- #75Chương 75: Chúng ta đã có nhà ở Bắc Kinh rồi
- #76Chương 76: Cô cũng giỏi giang như đàn ông
- #77Chương 77: Chưa bao giờ cần phô trương trước mặt người khác
- #78Chương 78: Thái tử gia Bắc Kinh?
- #79Chương 79: Dọn nhà
- #80Chương 80: Nói yêu em
- #81Chương 81: Cà phê xay thủ công
- #82Chương 82: SKP là một đấu trường tu la kỳ diệu
- #83Chương 83: Có người để ý đến Lê Mạn rồi
- #84Chương 84: Biến bản thân thành món quà tặng anh ấy
- #85Chương 85: 'Mở' quà
- #86Chương 86: Nếu chỉ có hai người, chẳng phải tốt hơn sao?
- #87Chương 87: Gửi gắm nỗi nhớ
- #88Chương 88: Chiếm lấy anh
- #89Chương 89: Mà sự náo nhiệt ấy không dành cho cô
- #90Chương 90: Anh yêu em
- #91Chương 91: Một tay bồi dưỡng
- #92Chương 92: Giới này không đơn giản như vậy
- #93Chương 93: Lá xăm nhân duyên
- #94Chương 94: Cao tốc về đêm
- #95Chương 95: Dù đẹp đến đâu, cũng có thể trở thành một mớ hỗn độn
- #96Chương 96: Tuyết mùa hạ
- #97Chương 97: Chỉ thế này thôi?
- #98Chương 98: Gặp cha anh
- #99Chương 99: Chim di trú
- #100Chương 100: Cô ấy là chim di trú