
Tạm dừng
Trọng Sinh Chỉ Hoàng Hậu Vi Tôn
105
Chương
0
Lượt xem
294152
Đề cử
Giới Thiệu Trọng Sinh Chỉ Hoàng Hậu Vi Tôn Truyện Chữ
Thể loại: cung đấu,hài hước, nữ cường, sủng, trọng sinh
Ngay từ khi còn nhỏ thì hắn và nàng đã quen biết nhau có thể xem như thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên. Cả hai tình đầu ý hợp hơn nữa còn được Tiên Đế đích thân ban hôn.
Khi cả hai lớn lên thì vào năm Hiên Viên 47, hắn chính là Hiên Viên Lãng được kế thừa ngai vàng đăng cơ lấy hiệu Viễn Hoàng đồng thời sắc phong nàng - Hàn Băng Băng làm Hoàng Hậu.
” Băng Nhi, ta hứa cả đời này chỉ yêu mình nàng thôi “
....
” Chàng đã không tin thiếp thì giữa chúng ta còn gì để nói? “
” Hàn Băng Băng! Nàng tưởng Trẫm không dám phế Hậu Vị của nàng sao? “
” Chàng muốn phế thì cứ phế đi “
....
” Băng Nhi, tỉnh, tỉnh. Đừng ngủ, xin nàng, xin nàng đừng ngủ. Đừng rời xa ta “
Trong khung cảnh hỗn loạn của buổi yến tiệc, người mặc Long Bào run rẩy ôm lấy một nữ nhân đang thoi thóp vào lòng, nhẹ giọng nỉ non cầu xin. Tay lại không ngừng truyền nội lực vào để độc tố không lan vào tâm mạch. Máu ướt đẫm y phục, gương mặt trắng bệch không một chút huyết sắc nhưng ánh mắt cô gái lại vô cùng thanh tĩnh hơn nữa còn mang theo chút ý tứ ôn nhu. Nàng cố vươn tay vuốt ve gương mặt người nam tử đồng thời giúp hắn lau đi khoé mắt đỏ ửng đang vươn chút lệ quang, mà giọng nói lại đầy trêu chọc:
“ Lãng, chàng từng nói nam nhi đổ máu chứ không rơi lệ mà? Đường đường Đế Vương một nước mà lại bi luỵ như vậy thật là mất mặt a “
Siết chặt người trong lòng, hắn cố trấn định để cho mình không phát điên. Chua xót nói:
” Hảo hảo, chỉ cần nàng khoẻ lại thì sau này nàng nói thế nào liền thế ấy “
Khí lực cạn dần, nàng nở nụ cười sáng lạng như ánh mặt trời. Giọng nói êm dịu vang lên mang theo bi thương cùng tiếc nuối nồng đậm :
” Thật xin lỗi, và ta yêu...chàng “
“ Không....” - Tiếng thét đau đớn của vị Quân Vương trẻ tuổi vang vọng khắp Hoàng Cung.
Ngay từ khi còn nhỏ thì hắn và nàng đã quen biết nhau có thể xem như thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên. Cả hai tình đầu ý hợp hơn nữa còn được Tiên Đế đích thân ban hôn.
Khi cả hai lớn lên thì vào năm Hiên Viên 47, hắn chính là Hiên Viên Lãng được kế thừa ngai vàng đăng cơ lấy hiệu Viễn Hoàng đồng thời sắc phong nàng - Hàn Băng Băng làm Hoàng Hậu.
” Băng Nhi, ta hứa cả đời này chỉ yêu mình nàng thôi “
....
” Chàng đã không tin thiếp thì giữa chúng ta còn gì để nói? “
” Hàn Băng Băng! Nàng tưởng Trẫm không dám phế Hậu Vị của nàng sao? “
” Chàng muốn phế thì cứ phế đi “
....
” Băng Nhi, tỉnh, tỉnh. Đừng ngủ, xin nàng, xin nàng đừng ngủ. Đừng rời xa ta “
Trong khung cảnh hỗn loạn của buổi yến tiệc, người mặc Long Bào run rẩy ôm lấy một nữ nhân đang thoi thóp vào lòng, nhẹ giọng nỉ non cầu xin. Tay lại không ngừng truyền nội lực vào để độc tố không lan vào tâm mạch. Máu ướt đẫm y phục, gương mặt trắng bệch không một chút huyết sắc nhưng ánh mắt cô gái lại vô cùng thanh tĩnh hơn nữa còn mang theo chút ý tứ ôn nhu. Nàng cố vươn tay vuốt ve gương mặt người nam tử đồng thời giúp hắn lau đi khoé mắt đỏ ửng đang vươn chút lệ quang, mà giọng nói lại đầy trêu chọc:
“ Lãng, chàng từng nói nam nhi đổ máu chứ không rơi lệ mà? Đường đường Đế Vương một nước mà lại bi luỵ như vậy thật là mất mặt a “
Siết chặt người trong lòng, hắn cố trấn định để cho mình không phát điên. Chua xót nói:
” Hảo hảo, chỉ cần nàng khoẻ lại thì sau này nàng nói thế nào liền thế ấy “
Khí lực cạn dần, nàng nở nụ cười sáng lạng như ánh mặt trời. Giọng nói êm dịu vang lên mang theo bi thương cùng tiếc nuối nồng đậm :
” Thật xin lỗi, và ta yêu...chàng “
“ Không....” - Tiếng thét đau đớn của vị Quân Vương trẻ tuổi vang vọng khắp Hoàng Cung.
Danh Sách Chương Trọng Sinh Chỉ Hoàng Hậu Vi Tôn TruyenChu
- #51Chương 51
- #52Chương 52
- #53Chương 53
- #54Chương 54
- #55Chương 55
- #56Chương 56
- #57Chương 57
- #58Chương 58
- #59Chương 59
- #60Chương 60
- #61Chương 61
- #62Chương 62
- #63Chương 63
- #64Chương 64
- #65Chương 65
- #66Chương 66
- #67Chương 67
- #68Chương 68
- #69Chương 69
- #70Chương 70
- #71Chương 71
- #72Chương 72
- #73Chương 73
- #74Chương 74
- #75Chương 75
- #76Chương 76
- #77Chương 77
- #78Chương 78
- #79Chương 79
- #80Chương 80
- #81Chương 81
- #82Chương 82
- #83Chương 83
- #84Chương 84
- #85Chương 85
- #86Chương 86
- #87Chương 87
- #88Chương 88
- #89Chương 89
- #90Chương 90
- #91Chương 91
- #92Chương 92
- #93Chương 93
- #94Chương 94: Phiên ngoại: Đệ đệ hay là muội muội?
- #95Chương 95: Phiên ngoại: Liễu Tịch làm lão bản
- #96Chương 96
- #97Chương 97
- #98Chương 98
- #99Chương 99
- #100Chương 100