
Còn tiếp
Trọng Sinh Chi Tân Quý Công Tử
89
Chương
0
Lượt xem
300309
Đề cử
Giới Thiệu Trọng Sinh Chi Tân Quý Công Tử Truyện Chữ
Edit: Tiểu Mộc
Thể loại: hiện đại, trọng sinh, ngụy huynh đệ niên thượng, 1×1, lãnh khốc bá đạo độc chiếm dục siêu cường công x dịu ngoan khả ái thụ, công sủng thụ, ấm áp, thanh thủy văn, HE
Ở kiếp trước thì em sống cuộc đời cơ cực làm cô nhi lớn lên phải làm đủ nghề để kiếm sống, không may bị xe tông chết. Nhưng khi mở mắt ra lại thấy mình dang trong thân xác của thiếu gia nhà họ Hạ. Em thích ứng rất nhanh, giả vờ mình bị mất trí, cũng tranh thủ tìm hiểu thân thế mới của mình. Ra số phận đứa trẻ này chả khá hơn em là bao, từ nhỏ cũng mồ côi cha mẹ, may mắn được Hạ lão gia nhận về nuôi dưỡng, chỉ có điều tâm lý mang chướng ngại, nói chuyện ko được lưu loát nên luôn bị cho là nhược trí.Được sống lại 1 lần, em tự nhủ phải hảo hảo trân trọng. Kiếp trước chỉ thuộc tầng lớp lao công thấp bé, em vẫn giữ nguyên bản tính thiện lương, đối với ai cũng nở nụ cười hòa ái dễ gần, khiến gia nhân trong nhà thấy mà vừa mừng vừa sợ.
Sống trong căn biệt thự siêu lớn mấy hôm, em cũng nghe mình còn 1 vị ca ca tổng tài nổi tiếng lãnh khốc, cũng chính là người thừa kế chính thức của Hạ thị, hơn nữa dường như ko mấy ưa em – đứa con nuôi thiểu năng mà gia gia nhặt về. Em vốn đã quen ko có thân nhân bên cạnh, đương nhiên đối với người anh chưa từng gặp mặt cũng quăng luôn vào truyền thuyết, trước mắt chỉ mải xúc động tận hưởng cuộc sống ko phải lo cơm áo gạo tiền.
Anh là vị đại ca trên danh nghĩa của em, mang trên người huyết thống Hạ thị, từ nhỏ đã phải chịu sự giáo dục vô cùng hà khắc, vẻ mặt luôn là 1 bộ lãnh khốc vô tình, đặc biệt đối với người em trai ko cùng dòng máu lại càng là chán ghét, cũng bởi vậy mà 1 lần ko nén được bài xích, anh đã vô tình hất tay đẩy ngã khiến nó phải vào nhập viện.
Dăm bữa nửa tháng mới trở về nhà, anh gặp được em khi trọng sinh tới, cũng đã là chuyện của mấy ngày hôm sau. Thấy thiếu niên trước kia vốn rụt rè u ám, giờ đây lại như thiên sứ tỏa ánh dương quang, tâm tình của anh lập tức quay ngoắt 180 độ (ta thật sự sợ tốc độ trở mặt của ảnh (_ _!!)), từ áy náy mà đối với em ôn nhu, dần dà đã trở thành sủng nịnh cùng độc chiếm dục siêu cường.
Kiếp trước em lăn lộn ngoài xã hội bao năm, kiếp này lại bị anh coi như trẻ sơ sinh phải bảo quản trong lồng kính, chỉ sợ bảo bối ra ngoài bị dính chút vi khuẩn =.,= May mắn kết giao được vài người bạn, em lại bị anh dùng giọng lưỡi ko khác gì hắc đạo, mắng mấy thằng đấy là xã hội đen =)) Trước kia hàn khí quanh người anh làm đối phương nổi da gà, giờ nhìn vẻ mặt sủng nịnh của anh chỉ khiến em sởn gai ốc (_ _!!) Đối với sự bảo hộ thái quá của anh, em ban đầu còn muốn khóc mếu, sau lại bắt đầu tham luyến hơi ấm quan tâm dịu dàng mà từng 1 đời mình chưa hề có được, chẳng biết tự lúc nào đã sinh ra thói quen nghe lời vô điều kiện cùng ỷ lại vào anh.
Anh cũng nhận ra sự độc chiếm đối với em đã vượt ngoài tầm kiểm soát, nhìn xuống bạn giường cũng tưởng tượng ra gương mặt của thiên sứ thiếu niên (đoạn này ta ko thik lắm vì anh gần như xác định tình cảm với em rồi mà vẫn đi tìm bạn giường >”<). Quyết ko để người khác cướp mất bảo bối nhà mình, anh nhanh chóng hướng em thổ lộ, bắt đầu cuộc theo đuổi đầy ngọt ngào (sến súa) =))
Thể loại: hiện đại, trọng sinh, ngụy huynh đệ niên thượng, 1×1, lãnh khốc bá đạo độc chiếm dục siêu cường công x dịu ngoan khả ái thụ, công sủng thụ, ấm áp, thanh thủy văn, HE
Ở kiếp trước thì em sống cuộc đời cơ cực làm cô nhi lớn lên phải làm đủ nghề để kiếm sống, không may bị xe tông chết. Nhưng khi mở mắt ra lại thấy mình dang trong thân xác của thiếu gia nhà họ Hạ. Em thích ứng rất nhanh, giả vờ mình bị mất trí, cũng tranh thủ tìm hiểu thân thế mới của mình. Ra số phận đứa trẻ này chả khá hơn em là bao, từ nhỏ cũng mồ côi cha mẹ, may mắn được Hạ lão gia nhận về nuôi dưỡng, chỉ có điều tâm lý mang chướng ngại, nói chuyện ko được lưu loát nên luôn bị cho là nhược trí.Được sống lại 1 lần, em tự nhủ phải hảo hảo trân trọng. Kiếp trước chỉ thuộc tầng lớp lao công thấp bé, em vẫn giữ nguyên bản tính thiện lương, đối với ai cũng nở nụ cười hòa ái dễ gần, khiến gia nhân trong nhà thấy mà vừa mừng vừa sợ.
Sống trong căn biệt thự siêu lớn mấy hôm, em cũng nghe mình còn 1 vị ca ca tổng tài nổi tiếng lãnh khốc, cũng chính là người thừa kế chính thức của Hạ thị, hơn nữa dường như ko mấy ưa em – đứa con nuôi thiểu năng mà gia gia nhặt về. Em vốn đã quen ko có thân nhân bên cạnh, đương nhiên đối với người anh chưa từng gặp mặt cũng quăng luôn vào truyền thuyết, trước mắt chỉ mải xúc động tận hưởng cuộc sống ko phải lo cơm áo gạo tiền.
Anh là vị đại ca trên danh nghĩa của em, mang trên người huyết thống Hạ thị, từ nhỏ đã phải chịu sự giáo dục vô cùng hà khắc, vẻ mặt luôn là 1 bộ lãnh khốc vô tình, đặc biệt đối với người em trai ko cùng dòng máu lại càng là chán ghét, cũng bởi vậy mà 1 lần ko nén được bài xích, anh đã vô tình hất tay đẩy ngã khiến nó phải vào nhập viện.
Dăm bữa nửa tháng mới trở về nhà, anh gặp được em khi trọng sinh tới, cũng đã là chuyện của mấy ngày hôm sau. Thấy thiếu niên trước kia vốn rụt rè u ám, giờ đây lại như thiên sứ tỏa ánh dương quang, tâm tình của anh lập tức quay ngoắt 180 độ (ta thật sự sợ tốc độ trở mặt của ảnh (_ _!!)), từ áy náy mà đối với em ôn nhu, dần dà đã trở thành sủng nịnh cùng độc chiếm dục siêu cường.
Kiếp trước em lăn lộn ngoài xã hội bao năm, kiếp này lại bị anh coi như trẻ sơ sinh phải bảo quản trong lồng kính, chỉ sợ bảo bối ra ngoài bị dính chút vi khuẩn =.,= May mắn kết giao được vài người bạn, em lại bị anh dùng giọng lưỡi ko khác gì hắc đạo, mắng mấy thằng đấy là xã hội đen =)) Trước kia hàn khí quanh người anh làm đối phương nổi da gà, giờ nhìn vẻ mặt sủng nịnh của anh chỉ khiến em sởn gai ốc (_ _!!) Đối với sự bảo hộ thái quá của anh, em ban đầu còn muốn khóc mếu, sau lại bắt đầu tham luyến hơi ấm quan tâm dịu dàng mà từng 1 đời mình chưa hề có được, chẳng biết tự lúc nào đã sinh ra thói quen nghe lời vô điều kiện cùng ỷ lại vào anh.
Anh cũng nhận ra sự độc chiếm đối với em đã vượt ngoài tầm kiểm soát, nhìn xuống bạn giường cũng tưởng tượng ra gương mặt của thiên sứ thiếu niên (đoạn này ta ko thik lắm vì anh gần như xác định tình cảm với em rồi mà vẫn đi tìm bạn giường >”<). Quyết ko để người khác cướp mất bảo bối nhà mình, anh nhanh chóng hướng em thổ lộ, bắt đầu cuộc theo đuổi đầy ngọt ngào (sến súa) =))
Danh Sách Chương Trọng Sinh Chi Tân Quý Công Tử TruyenChu
- #1Chương 1: Không thể nào, tôi trở thành ngu ngốc
- #2Chương 2: Tôi là anh cậu
- #3Chương 3: Colin ngạo kiều
- #4Chương 4: Kì Tuyển ôn nhu
- #5Chương 5: Sự giáo dục của ca ca
- #6Chương 6: Huynh hữu đệ cung
- #7Chương 7: Gặp lại Kì Tuyển
- #8Chương 8: Như học tỷ
- #9Chương 9: Tiểu Di tới chơi
- #10Chương 10: Con muốn gả cho anh
- #11Chương 11: Không cho yêu sớm
- #12Chương 12: Mạc Thiếu Dương
- #13Chương 13: Lễ hội
- #14Chương 14: Hạ Linh cảm thấy nguy cơ
- #15Chương 15: Món ngọt hấp dẫn
- #16Chương 16: Giao lưu ngoài ý muốn
- #17Chương 17: Động tình
- #18Chương 18: Ăn dấm chua
- #19Chương 19: Tưởng
- #20Chương 20: Điện thoại của Dung Anh
- #21Chương 21: Bạn trai trong truyền thuyết
- #22Chương 22: Gặp mặt
- #23Chương 23: Bạn trai
- #24Chương 24: Thông báo
- #25Chương 25: Nếu không ngươi tới công tác đi
- #26Chương 26: Nhân duyên với nữ nhân
- #27Chương 27: Cuộc sống tri thức
- #28Chương 28: Linda
- #29Chương 29: Cuối tuần
- #30Chương 30: Khí phách của Hạ Trĩ
- #31Chương 31: Buổi tối lạ lùng
- #32Chương 32: Hạ Linh nghi ngờ
- #33Chương 33: Khu mộ
- #34Chương 34: Hẹn hò
- #35Chương 35: Một ngày vui vẻ
- #36Chương 36: Có phải tình yêu hay không? (Thượng)
- #37Chương 37: Có phải tình yêu hay không? (Hạ)
- #38Chương 38: Tình địch cuối cùng? !
- #39Chương 39: Đàm phán
- #40Chương 40: Tô Dạ
- #41Chương 41: Ghen
- #42Chương 42: Tâm tư của Mạc Thiếu Dương
- #43Chương 43: Theo đuổi mãnh liệt
- #44Chương 44: Cái gọi là dục vọng giữ lấy
- #45Chương 45: Tiến triển
- #46Chương 46: Theo đuổi
- #47Chương 47: Bỏ nhà đi
- #48Chương 48: Du lịch
- #49Chương 49: Tỏ tình đột ngột
- #50Chương 50: Hạ Linh tức giận