
Còn tiếp
Trọng Sinh Thập Niên 1970, Cái Này Trường Bạch Sơn Ta Quyết Định!
188
Chương
0
Lượt xem
339940
Đề cử
Giới Thiệu Trọng Sinh Thập Niên 1970, Cái Này Trường Bạch Sơn Ta Quyết Định! Truyện Chữ
Trần Phóng chết vì làm việc quá sức, vừa mở mắt ra đã trở thành một thanh niên tri thức xuống nông thôn ăn không đủ no của thập niên 70. Cuộc sống tập thể ngột ngạt, việc đồng áng mệt bở hơi tai, điểm công không đổi được mấy miếng lương thực, tương lai là một màu u tối.
Ngay khi tất cả thanh niên tri thức đều mặt vàng da bọc xương, nhìn núi than thở, Trần Phóng đã nhặt được một ổ cún con tội nghiệp bị chó mẹ bỏ rơi. Trong mắt người khác đây là gánh nặng, nhưng trong mắt Trần Phóng, đây lại là chìa khóa để thay đổi vận mệnh!
"Đã là thời đại nào rồi, còn tin vào thuyết huyết thống?" Đối mặt với lời khẳng định "chó cỏ vô dụng" của lão thợ săn, Trần Phóng chỉ mỉm cười nhẹ.
Anh dùng hỗn hợp rau dại để chế thuốc diệt côn trùng, dùng thảo dược chữa khỏi bệnh ngoài da cho chó con, dùng tiếng huýt sáo và cử chỉ tay độc đáo để dạy chúng truy vết, bao vây săn mồi, cảnh báo... Nửa năm sau, khi các thanh niên tri thức khác vẫn đang gặm bánh ngô khô, Trần Phóng đã dẫn theo "năm chú cún vô địch" của mình, dăm ba bữa lại lôi về gà rừng, thỏ hoang, thậm chí là cả con hoẵng nhỡ, ăn đến mức dầu mỡ đầy mồm!
"Trời ơi! Chó nhà Trần Phóng cũng thần kỳ quá rồi! Anh ấy huýt sáo một tiếng, lũ chó đã biết đi về hướng nào trong rừng để tìm nấm!"
"Tôi nguyện dùng toàn bộ gia sản để đổi lấy một con chó con của cậu ấy!"
Khi chính sách trở về thành phố được ban xuống, tất cả thanh niên tri thức đều tranh giành suất điên cuồng, thôn trưởng và bí thư chi bộ già lại chặn ngay cửa nhà Trần Phóng, vành mắt đỏ hoe: "Tiểu Trần, đừng đi nữa, ở lại làm nhân viên bảo vệ rừng cho chúng ta đi! Ngọn núi này không thể thiếu cậu và lũ chó của cậu được!"
Ngay khi tất cả thanh niên tri thức đều mặt vàng da bọc xương, nhìn núi than thở, Trần Phóng đã nhặt được một ổ cún con tội nghiệp bị chó mẹ bỏ rơi. Trong mắt người khác đây là gánh nặng, nhưng trong mắt Trần Phóng, đây lại là chìa khóa để thay đổi vận mệnh!
"Đã là thời đại nào rồi, còn tin vào thuyết huyết thống?" Đối mặt với lời khẳng định "chó cỏ vô dụng" của lão thợ săn, Trần Phóng chỉ mỉm cười nhẹ.
Anh dùng hỗn hợp rau dại để chế thuốc diệt côn trùng, dùng thảo dược chữa khỏi bệnh ngoài da cho chó con, dùng tiếng huýt sáo và cử chỉ tay độc đáo để dạy chúng truy vết, bao vây săn mồi, cảnh báo... Nửa năm sau, khi các thanh niên tri thức khác vẫn đang gặm bánh ngô khô, Trần Phóng đã dẫn theo "năm chú cún vô địch" của mình, dăm ba bữa lại lôi về gà rừng, thỏ hoang, thậm chí là cả con hoẵng nhỡ, ăn đến mức dầu mỡ đầy mồm!
"Trời ơi! Chó nhà Trần Phóng cũng thần kỳ quá rồi! Anh ấy huýt sáo một tiếng, lũ chó đã biết đi về hướng nào trong rừng để tìm nấm!"
"Tôi nguyện dùng toàn bộ gia sản để đổi lấy một con chó con của cậu ấy!"
Khi chính sách trở về thành phố được ban xuống, tất cả thanh niên tri thức đều tranh giành suất điên cuồng, thôn trưởng và bí thư chi bộ già lại chặn ngay cửa nhà Trần Phóng, vành mắt đỏ hoe: "Tiểu Trần, đừng đi nữa, ở lại làm nhân viên bảo vệ rừng cho chúng ta đi! Ngọn núi này không thể thiếu cậu và lũ chó của cậu được!"
Danh Sách Chương Trọng Sinh Thập Niên 1970, Cái Này Trường Bạch Sơn Ta Quyết Định! TruyenChu
- #151Chương 151: Hồ chắn, lũ quét sắp tới!
- #152Chương 152: Mưa bão lũ quét dữ như cọp!
- #153Chương 153: Đừng gào nữa, đập sắp vỡ rồi!
- #154Chương 154: Lấy chó làm điểm tựa, đòn bẩy xoay chuyển sinh tử!
- #155Chương 155: Nước lũ ngập trời, phá đập ngoạn mục!
- #156Chương 156: Gió cuốn mây vần trước cơn bão lớn!
- #157Chương 157: Lũ bùn đá sắp ập tới!
- #158Chương 158: Sập núi rồi, Từ Trường Niên tuyệt vọng!
- #159Chương 159: Kinh hoàng lũ bùn đá, thoát chết trong gang tấc!
- #160Chương 160: Ơn nghĩa này nặng hơn núi!
- #161Chương 161: Lúc ấy tôi còn định đá nó cơ!
- #162Chương 162: Bắc cầu, đón người!
- #163Chương 163: Sau đại tai, tất có đại dịch!
- #164Chương 164: Giảo trường sa, còn đáng sợ hơn thiên tai!
- #165Chương 165: Lời của Trần Phóng chính là lời của Vương Trường Quý tôi!
- #166Chương 166: Tổng chỉ huy Trần nhậm chức, kẻ không phục xuất hiện!
- #167Chương 167: Mụ già làm càn, giết gà dọa khỉ!
- #168Chương 168: Lời tiên tri ứng nghiệm!
- #169Chương 169: Truy Phong, Lôi Đạt cảnh báo!
- #170Chương 170: Mẹ ơi, xác chết sống lại rồi!
- #171Chương 171: Mẹ ơi, lại có thêm một cái xác bật dậy!
- #172Chương 172: Nước sôi trụng tay, trụng tới khi đỏ ửng mới thôi!
- #173Chương 173: Khủng hoảng nhà hầm, gấu ngựa tấn công!
- #174Chương 174: Tiếng gấu gầm chấn động núi rừng!
- #175Chương 175: Tiếng gầm này khiến gấu cũng phải ngơ ngác!
- #176Chương 176: Răn đe thất bại, thịt khô phá cục!
- #177Chương 177: Hàn Lão Niên dẫn đội chạy tới!
- #178Chương 178: Đều lùi lại, để tôi đốt!
- #179Chương 179
- #180Chương 180
- #181Chương 181
- #182Chương 182
- #183Chương 183
- #184Chương 184
- #185Chương 185
- #186Chương 186
- #187Chương 187
- #188Chương 188