
Tạm dừng
Trọng Sinh Vi Quan
656
Chương
0
Lượt xem
305363
Đề cử
Giới Thiệu Trọng Sinh Vi Quan Truyện Chữ
Hứa Lập – một người hết lòng phục vụ nhân dân, hết lòng vì người thân nhưng lại bị hại, anh ta được ông trời cho cơ hội sống lại, một cơ hội lựa chọn xuất hiện trước mắt Hứa Lập sẽ chọn như thế nào? Anh ta làm như thế nào để báo thù, bù đắp lỗi lầm của mình với cha mẹ, cứu vợ con? Truyện xếp thứ hạng cao trên trang qidian, truyện luôn nằm trong nhóm đầu truyện Quan trường của hầu hết các trang truyện.Ngày 1/10/2008 đúng ngày kỷ niệm 59 năm quốc khánh Trung Quốc, bầu trời nắng đẹp, mọi người trong cả nước đều chìm đắm trong không khí vui tươi.
Hứa Lập và vợ Ngô Tĩnh cùng con vừa tròn tuổi đi dạo trên đường phố náo nhiệt nhất Hòa Liên – tỉnh Y, chứng kiến cờ treo đầy đường. Nhìn mọi người vui vẻ đi trên đường, Ngô Tĩnh thấy rất tự hào bởi vì Hòa Liên có thể có sự yên bình như hôm nay cũng là có công lao không nhỏ của chồng cô.
Nghĩ tới những khó khăn mà chồng mình gặp lúc mới tới thành phố, mỗi ngày làm việc đến tận đêm khuya, hắn cố gắng hơn năm mới hoàn thành bắt tập đoàn xã hội đen hoành hành thành phố hơn chục năm. Có 15 tên thuộc tập đoàn này bị phán tử hình, rất nhiều kẻ bị xử chung thân, cuối cùng đã mang lại bầu trời trong xanh cho Hòa Liên.
Hứa Lập mới 30 tuổi đã thành thường vụ thị ủy trẻ nhất của thành phố. Hắn là bí thư đảng ủy, cục trưởng Cục công an thành phố, trước đợt quốc khánh này cũng phá được vụ án lớn nhất từ khi hắn đến Hòa Liên, làm cho dân chúng Hòa Liên hưởng thụ một quốc khánh vui vẻ.
Hứa Lập và vợ Ngô Tĩnh cùng con vừa tròn tuổi đi dạo trên đường phố náo nhiệt nhất Hòa Liên – tỉnh Y, chứng kiến cờ treo đầy đường. Nhìn mọi người vui vẻ đi trên đường, Ngô Tĩnh thấy rất tự hào bởi vì Hòa Liên có thể có sự yên bình như hôm nay cũng là có công lao không nhỏ của chồng cô.
Nghĩ tới những khó khăn mà chồng mình gặp lúc mới tới thành phố, mỗi ngày làm việc đến tận đêm khuya, hắn cố gắng hơn năm mới hoàn thành bắt tập đoàn xã hội đen hoành hành thành phố hơn chục năm. Có 15 tên thuộc tập đoàn này bị phán tử hình, rất nhiều kẻ bị xử chung thân, cuối cùng đã mang lại bầu trời trong xanh cho Hòa Liên.
Hứa Lập mới 30 tuổi đã thành thường vụ thị ủy trẻ nhất của thành phố. Hắn là bí thư đảng ủy, cục trưởng Cục công an thành phố, trước đợt quốc khánh này cũng phá được vụ án lớn nhất từ khi hắn đến Hòa Liên, làm cho dân chúng Hòa Liên hưởng thụ một quốc khánh vui vẻ.
Danh Sách Chương Trọng Sinh Vi Quan TruyenChu
- #351Chương 352: Chạy tới bệnh viện
- #352Chương 353: Hai đứa bé
- #353Chương 354: Thẩm vấn
- #354Chương 355: Chết không hối cải
- #355Chương 356: Thân thế đáng thương
- #356Chương 357: Làm phiền
- #357Chương 358: Thẹn quá hóa giận
- #358Chương 359: Đồng mệnh uyên ương
- #359Chương 360: Nhổ cỏ tận gốc
- #360Chương 361: Tổ điều tra tỉnh
- #361Chương 362: Chủ động khai báo
- #362Chương 363: Nguy cơ tài chính
- #363Chương 364: Kế không thành
- #364Chương 365: Giết khỉ dọa gà
- #365Chương 366: Bước đường cùng
- #366Chương 367: Không chịu khai
- #367Chương 368: Phá cửa
- #368Chương 369: Tài sản khổng lồ
- #369Chương 370: Tới
- #370Chương 371: Hội nghị khẩn cấp
- #371Chương 372: Tới tuyến đầu
- #372Chương 373: Kiểm tra toàn thị xã
- #373Chương 374: Từ chối cách ly
- #374Chương 375: Kỳ nhân nơi thôn quê
- #375Chương 376: Thôn hồ gia
- #376Chương 377: Tưởng niệm
- #377Chương 378: Không giao người
- #378Chương 379: Hiểu lầm
- #379Chương 380: Bố cục Giang Ninh
- #380Chương 381: Luận bàn
- #381Chương 382: Vào hồ gia
- #382Chương 383: Già nhưng khỏe
- #383Chương 384: Hại người hại mình
- #384Chương 385: Truyền công phu
- #385Chương 386: Trở về cát bụi
- #386Chương 387: Tang lễ vô danh
- #387Chương 388: Tìm
- #388Chương 389: Hợp lực
- #389Chương 390: Hành tung
- #390Chương 391: Xác định nghi phạm
- #391Chương 392: Kinh cung chi điểu
- #392Chương 393: Bắt
- #393Chương 394: Tự mình ra trận
- #394Chương 395: Đại hội mừng công
- #395Chương 396: Suy nghĩ
- #396Chương 397: Công trường xây dựng
- #397Chương 398: An bài thỏa đáng
- #398Chương 399: Lái xe
- #399Chương 400: Vọng giang phát triển
- #400Chương 401: Nơm nớp lo sợ