
Tạm dừng
Trùng Sinh Cực Sủng Minh Vương Phi
137
Chương
0
Lượt xem
297210
Đề cử
Giới Thiệu Trùng Sinh Cực Sủng Minh Vương Phi Truyện Chữ
Thể loại: Xuyên không, nữ cường, cực sủng
Nhân vật chính: Lam U Niệm x Phong Dực Hiên
Trợ diễn: Tứ Vương gia Phong Hạ Kỳ (thích thầm U Niệm) x Công chúa Nguyệt Bạch Liên (yêu U Niệm), Thái tử Hoa quốc Hoa Hưu Nghi (yêu đơn phương U Niệm)
Cặp đam mỹ: Kinh Vô An x Vũ Lưu Ly, Lam Kiến Quân; Lam Mặc Huyền x Hoa Mộc Khuynh,...
Editor: Bộ Yến Tử - Diễn Đàn
Độ dài: 287 chương
Hắn là vị vương gia nổi tiếng khắp thiên hạ vì đôi mắt màu tím và sự lãnh khốc, thích giết chóc của mình.
Nàng là vị quận chúa đã bị hủy dung, sống trong bần hàn từ nhỏ, bởi vì cái chết của mẫu thân mà bị chính phụ thân của mình oán hận.
Nhưng tất cả chỉ là bề ngoài, bởi hắn chính là người có đôi mắt đẹp nhất, bối cảnh cường đại, thực lực lợi hại nhất. Còn nàng có một gương mặt tuyệt sắc, bối cảnh vững chắc lại tinh thông y thuật.
Cô là Lam U Niệm, người cầm quyền Lam gia ở thế kỷ hai mươi mốt, nhưng bị người tín nhiệm nhất phản bội, sát hại. Khi rơi xuống vách núi thì trùng sinh, cô biến thành nàng, Lam U Niệm của phủ Tướng quân.
Kiếp này của Lam U Niệm, tâm nguội lạnh, ẩn núp dưới dung mạo như thiên tiên là trái tim chồng chất vết thương.
Hắn lãnh khốc vô tình nhưng khi gặp được nàng lạnh băng, ai sủng ái ai đến tận cùng? Ai sẽ vì ai nở rộ nét mặt tươi cười?
Trích thứ nhất:
"Minh Vương, đến tột cùng thì ngươi muốn thế nào?" Nữ tử khuynh quốc khuynh thành nghiến răng nghiến lợi hỏi.
"Làm Vương phi duy nhất của ta." Nam tử với gương mặt lạnh lùng nhưng vành tai lại đỏ lên, kiên định trả lời.
"Ta từ chối!" Nữ tử không thèm quay đầu lại cự tuyệt người khiến Minh Vương sợ hãi.
Nam tử túm lấy nữ tử phía trước đang muốn rời đi, đặt dưới thân, kiêu ngạo nói: "Nàng là của ta!"
Trích thứ hai:
Nữ tử vươn bàn tay đầy máu tươi nhìn nam tử trước mặt nói: "Tay ta đầy máu tươi, lòng dạ rắn rết."
Nam tử lấy ra chiếc khăn tay trắng noãn tỉ mỉ lau sạch tay cho nữ tử, nghiêm túc trả lời: "Chỉ cần là nàng, ta đều thích, cho dù là ma, ta cũng nguyện cùng nàng xuống địa ngục!"
Nữ tử thản nhiên cười, hôn lên mắt hắn nhu tình ngậm lấy môi mỏng của nam tử.
Trích thứ ba:
Hộ vệ thứ nhất: "Vương gia, Vương phi ở hoàng cung dùng cơm cùng Hoàng thượng."
Giọng mỗ nam đầy sủng ái, nói: "Ta đi đón Vương phi."
Hộ vệ thứ hai: "Vương gia, Công chúa Nguyệt quốc đang thổ lộ với Vương phi."
Sắc mặt mỗ nam như thường: "Để Hoàng đế Nguyệt quốc bọn họ kén Phò mã cho Công chúa."
Hộ vệ thứ ba: "Vương gia, tiểu thiếu gia lại bắt cóc Vương phi."
Đột nhiên sắc mặt mỗ nam đen lại, hộ vệ chỉ cảm thấy có một cơn gió thổi qua, Vương gia đâu rồi?
Nhân vật chính: Lam U Niệm x Phong Dực Hiên
Trợ diễn: Tứ Vương gia Phong Hạ Kỳ (thích thầm U Niệm) x Công chúa Nguyệt Bạch Liên (yêu U Niệm), Thái tử Hoa quốc Hoa Hưu Nghi (yêu đơn phương U Niệm)
Cặp đam mỹ: Kinh Vô An x Vũ Lưu Ly, Lam Kiến Quân; Lam Mặc Huyền x Hoa Mộc Khuynh,...
Editor: Bộ Yến Tử - Diễn Đàn
Độ dài: 287 chương
Hắn là vị vương gia nổi tiếng khắp thiên hạ vì đôi mắt màu tím và sự lãnh khốc, thích giết chóc của mình.
Nàng là vị quận chúa đã bị hủy dung, sống trong bần hàn từ nhỏ, bởi vì cái chết của mẫu thân mà bị chính phụ thân của mình oán hận.
Nhưng tất cả chỉ là bề ngoài, bởi hắn chính là người có đôi mắt đẹp nhất, bối cảnh cường đại, thực lực lợi hại nhất. Còn nàng có một gương mặt tuyệt sắc, bối cảnh vững chắc lại tinh thông y thuật.
Cô là Lam U Niệm, người cầm quyền Lam gia ở thế kỷ hai mươi mốt, nhưng bị người tín nhiệm nhất phản bội, sát hại. Khi rơi xuống vách núi thì trùng sinh, cô biến thành nàng, Lam U Niệm của phủ Tướng quân.
Kiếp này của Lam U Niệm, tâm nguội lạnh, ẩn núp dưới dung mạo như thiên tiên là trái tim chồng chất vết thương.
Hắn lãnh khốc vô tình nhưng khi gặp được nàng lạnh băng, ai sủng ái ai đến tận cùng? Ai sẽ vì ai nở rộ nét mặt tươi cười?
Trích thứ nhất:
"Minh Vương, đến tột cùng thì ngươi muốn thế nào?" Nữ tử khuynh quốc khuynh thành nghiến răng nghiến lợi hỏi.
"Làm Vương phi duy nhất của ta." Nam tử với gương mặt lạnh lùng nhưng vành tai lại đỏ lên, kiên định trả lời.
"Ta từ chối!" Nữ tử không thèm quay đầu lại cự tuyệt người khiến Minh Vương sợ hãi.
Nam tử túm lấy nữ tử phía trước đang muốn rời đi, đặt dưới thân, kiêu ngạo nói: "Nàng là của ta!"
Trích thứ hai:
Nữ tử vươn bàn tay đầy máu tươi nhìn nam tử trước mặt nói: "Tay ta đầy máu tươi, lòng dạ rắn rết."
Nam tử lấy ra chiếc khăn tay trắng noãn tỉ mỉ lau sạch tay cho nữ tử, nghiêm túc trả lời: "Chỉ cần là nàng, ta đều thích, cho dù là ma, ta cũng nguyện cùng nàng xuống địa ngục!"
Nữ tử thản nhiên cười, hôn lên mắt hắn nhu tình ngậm lấy môi mỏng của nam tử.
Trích thứ ba:
Hộ vệ thứ nhất: "Vương gia, Vương phi ở hoàng cung dùng cơm cùng Hoàng thượng."
Giọng mỗ nam đầy sủng ái, nói: "Ta đi đón Vương phi."
Hộ vệ thứ hai: "Vương gia, Công chúa Nguyệt quốc đang thổ lộ với Vương phi."
Sắc mặt mỗ nam như thường: "Để Hoàng đế Nguyệt quốc bọn họ kén Phò mã cho Công chúa."
Hộ vệ thứ ba: "Vương gia, tiểu thiếu gia lại bắt cóc Vương phi."
Đột nhiên sắc mặt mỗ nam đen lại, hộ vệ chỉ cảm thấy có một cơn gió thổi qua, Vương gia đâu rồi?
Danh Sách Chương Trùng Sinh Cực Sủng Minh Vương Phi TruyenChu
- #101Chương 98: Cự hôn
- #102Chương 99: Thân phận Diệu Âm bị bại lộ
- #103Chương 100: Đến thanh lâu
- #104Chương 101: Hôn
- #105Chương 102: Lam Mặc Huyền và Hoa Mộc Khuynh
- #106Chương 103: Quỷ Nhất vào kinh
- #107Chương 104: Thị vệ U Niệm các
- #108Chương 105: Trút giận cho Niệm Niệm
- #109Chương 106: Lên đài lần nữa
- #110Chương 107: Phong Lâm Triệt trả thù
- #111Chương 108: Cáo biệt trong thư phòng
- #112Chương 109: Huấn luyện
- #113Chương 110: Thấy rõ tâm ý
- #114Chương 111: Lam Ngân trở thành dân cờ bạc
- #115Chương 112: Thổ phỉ
- #116Chương 113: Kinh Vô An trúng độc
- #117Chương 114: Thọ yến
- #118Chương 115: Hôn sự của Lam Mặc Huyền
- #119Chương 116: Phát hiện độc phát
- #120Chương 117: Chân tướng độc phát
- #121Chương 118: Ai cũng đau lòng
- #122Chương 119: Xem kịch vui
- #123Chương 120: Lấy máu nghiệm thân
- #124Chương 121: Lam Ngân chết
- #125Chương 122: Sinh nhật
- #126Chương 123: Ôn tình
- #127Chương 124: Vây giết ở mã tràng
- #128Chương 128
- #129Chương 129
- #130Chương 130
- #131Chương 131
- #132Chương 132
- #133Chương 133
- #134Chương 134
- #135Chương 135
- #136Chương 136
- #137Chương 137