
Còn tiếp
Trùng Sinh Ta Gả Cho Vương Gia Ốm Yếu
234
Chương
0
Lượt xem
278227
Đề cử
Giới Thiệu Trùng Sinh Ta Gả Cho Vương Gia Ốm Yếu Truyện Chữ
Thẩm Xu vốn là con gái Thái y, được người nhà cưng chiều mà lớn lên, tính tình thuần lương, dung mạo như hoa đào liễu biếc.
Năm nàng mười bảy tuổi, gặp phải biến cố, đành phải nương nhờ biểu ca.
Biểu ca là đích tử nhà Viên Ngoại lang, ôn nhuận như ngọc, phẩm hạnh như lan, lại còn đối với nàng hết mực chăm sóc.
Nhưng Thẩm Xu chẳng động tâm, ánh mắt nàng đặt trên người vị Hoàng tử út của thiên tử - Tĩnh Vương Tiêu Quyết, thậm chí sau khi lập công, còn chủ động cầu xin thiên tử ban hôn cho nàng và Tiêu Quyết.
Con người Tiêu Quyết làm quan thì là khắc quan, làm người thì gian tà; một thân da thịt tuấn mỹ vô song, nhưng bên trong lại khát máu vô tình.
Người trong kinh đều gọi hắn là "ác quỷ mặt cười": "quái vật vặn vẹo tàn khuyết", cho rằng đời này của hắn nếu không bệnh chết sớm, thì cũng sẽ bị tru sát.
Ngay cả Tiêu Quyết cũng nghĩ vậy, lạnh lùng chờ đợi kết cục của chính mình.
Nhưng điều hắn chờ được lại là sự cầu thân của biểu tiểu thư nhà Tạ phủ.
Thiếu nữ mắt hạnh cong cong, mềm mại yêu kiều, kéo tay áo hắn bày tỏ: "Ta thích chàng."
Về sau, Tiêu Quyết không chết vì bệnh, cũng không bị tru sát, hắn trở thành Hoàng đế, ôm Thẩm Xu đặt lên long ỷ, thành kính thỉnh cầu: "Chúng ta bạch đầu giai lão."
Thẩm Xu có một bí mật: nàng là người đã sống hai kiếp. Kiếp trước nàng cứ ngỡ biểu ca sẽ lấy nàng làm vợ, nào ngờ hắn vẫn xem thường xuất thân của nàng, xoay sang kết thân với vị Công chúa tôn quý.
Ngoại ô đầy tuyết vụn bay lả tả, Thẩm Xu chết giữa những đợt sát chiêu liên tiếp.
Là vị Vương gia khát máu mà nàng từng chỉ nhìn một cái cũng sợ, thay nàng báo thù.
Khi nàng còn sống, hắn cẩn thận bảo vệ nàng, không để lộ nửa phần đầu mối; sau khi nàng chết, hắn lại bất chấp tất cả, nổi lên phong ba huyết vũ.
Về sau, hắn bị người nghi kỵ, vạn niệm câu hôi, chết cùng một chỗ với nàng.
Sống lại một đời, Thẩm Xu biết, sự xa lạ của Tiêu Quyết là giả, lạnh lùng cũng là giả. Nàng kiên định đến bên hắn, muốn hóa thành một tia sáng, sưởi ấm quãng đời còn lại của Tiêu Quyết.
Mà Tiêu Quyết, cũng chính là ánh sáng của nàng.
Năm nàng mười bảy tuổi, gặp phải biến cố, đành phải nương nhờ biểu ca.
Biểu ca là đích tử nhà Viên Ngoại lang, ôn nhuận như ngọc, phẩm hạnh như lan, lại còn đối với nàng hết mực chăm sóc.
Nhưng Thẩm Xu chẳng động tâm, ánh mắt nàng đặt trên người vị Hoàng tử út của thiên tử - Tĩnh Vương Tiêu Quyết, thậm chí sau khi lập công, còn chủ động cầu xin thiên tử ban hôn cho nàng và Tiêu Quyết.
Con người Tiêu Quyết làm quan thì là khắc quan, làm người thì gian tà; một thân da thịt tuấn mỹ vô song, nhưng bên trong lại khát máu vô tình.
Người trong kinh đều gọi hắn là "ác quỷ mặt cười": "quái vật vặn vẹo tàn khuyết", cho rằng đời này của hắn nếu không bệnh chết sớm, thì cũng sẽ bị tru sát.
Ngay cả Tiêu Quyết cũng nghĩ vậy, lạnh lùng chờ đợi kết cục của chính mình.
Nhưng điều hắn chờ được lại là sự cầu thân của biểu tiểu thư nhà Tạ phủ.
Thiếu nữ mắt hạnh cong cong, mềm mại yêu kiều, kéo tay áo hắn bày tỏ: "Ta thích chàng."
Về sau, Tiêu Quyết không chết vì bệnh, cũng không bị tru sát, hắn trở thành Hoàng đế, ôm Thẩm Xu đặt lên long ỷ, thành kính thỉnh cầu: "Chúng ta bạch đầu giai lão."
Thẩm Xu có một bí mật: nàng là người đã sống hai kiếp. Kiếp trước nàng cứ ngỡ biểu ca sẽ lấy nàng làm vợ, nào ngờ hắn vẫn xem thường xuất thân của nàng, xoay sang kết thân với vị Công chúa tôn quý.
Ngoại ô đầy tuyết vụn bay lả tả, Thẩm Xu chết giữa những đợt sát chiêu liên tiếp.
Là vị Vương gia khát máu mà nàng từng chỉ nhìn một cái cũng sợ, thay nàng báo thù.
Khi nàng còn sống, hắn cẩn thận bảo vệ nàng, không để lộ nửa phần đầu mối; sau khi nàng chết, hắn lại bất chấp tất cả, nổi lên phong ba huyết vũ.
Về sau, hắn bị người nghi kỵ, vạn niệm câu hôi, chết cùng một chỗ với nàng.
Sống lại một đời, Thẩm Xu biết, sự xa lạ của Tiêu Quyết là giả, lạnh lùng cũng là giả. Nàng kiên định đến bên hắn, muốn hóa thành một tia sáng, sưởi ấm quãng đời còn lại của Tiêu Quyết.
Mà Tiêu Quyết, cũng chính là ánh sáng của nàng.
Danh Sách Chương Trùng Sinh Ta Gả Cho Vương Gia Ốm Yếu TruyenChu
- #101Chương 101: Tra tấn 2
- #102Chương 102: Hoà ly 1
- #103Chương 103: Hoà ly 2
- #104Chương 104: Hung hãn 1
- #105Chương 105: Hung hãn 2
- #106Chương 106: Dỗ dành 1
- #107Chương 107: Dỗ dành 2
- #108Chương 108: Mê đắm 1
- #109Chương 109: Mê đắm 2
- #110Chương 110: Phinh Phinh 1
- #111Chương 111: Phinh Phinh 2
- #112Chương 112: Phát bệnh 1
- #113Chương 113: Phát bệnh 2
- #114Chương 114: Phát bệnh 3
- #115Chương 115: Phóng túng 1
- #116Chương 116: Phóng túng 2
- #117Chương 117: Ngồi trên đùi 1
- #118Chương 118: Ngồi trên đùi 2
- #119Chương 119: Đồng hành cùng nàng 1
- #120Chương 120: Đồng hành cùng nàng 2
- #121Chương 121: Tắm thuốc 1
- #122Chương 122: Tắm thuốc 2
- #123Chương 123: Đè xuống 1
- #124Chương 124: Đè xuống 2
- #125Chương 125: Ngứa ngáy 1
- #126Chương 126: Ngứa ngáy 2
- #127Chương 127: Ngục tù 1
- #128Chương 128: Ngục tù 2
- #129Chương 129: Nạp thiếp 1
- #130Chương 130: Nạp thiếp 2
- #131Chương 131: Phiền lòng 1
- #132Chương 132: Phiền lòng 2
- #133Chương 133: Vô lễ 1
- #134Chương 134: Vô lễ 2
- #135Chương 135: Vô lễ 3
- #136Chương 136: Không nỡ 1
- #137Chương 137: Không nỡ 2
- #138Chương 138: Ghét bỏ 1
- #139Chương 139: Ghét bỏ 2
- #140Chương 140: Trêu chọc nàng 1
- #141Chương 141: Trêu chọc nàng 2
- #142Chương 142: Cứu mạng 1
- #143Chương 143: Cứu mạng 2
- #144Chương 144: Cứu mạng 3
- #145Chương 145: Sặc nước 1
- #146Chương 146: Sặc nước 2
- #147Chương 147: Động tình 1
- #148Chương 148: Động tình 2
- #149Chương 149: Quá khứ 1
- #150Chương 150: Quá khứ 2