
Còn tiếp
Trưởng Lão Ép Tôi Làm Thiền Sư
116
Chương
0
Lượt xem
292577
Đề cử
Giới Thiệu Trưởng Lão Ép Tôi Làm Thiền Sư Truyện Chữ
Giới thiệu
Đạo môn nhà họ Bạch vốn đã suy tàn trăm năm qua, cuối cùng cũng sinh ra được một thiên tài có linh cốt bắt ma bẩm sinh
Cả gia tộc mừng vui khôn xiết, chờ mong cô chấn hưng gia tộc, lấy lại danh vọng
Vậy mà Bạch Tiên Tiên - thiên tài trăm năm khó gặp này lại sợ ma
Là kiểu người nửa đêm không dám xuống giường đi vệ sinh
Bạch Tiên Tiên thề sẽ chống đối gia tộc đến cùng, quyết thi đại học vào ngành kỹ thuật cơ khí và kiên trì đi trên con đường khoa học
Năm cô tốt nghiệp đại học, cuối cùng trưởng lão của gia tộc cũng chịu thỏa hiệp
Trưởng lão: Không ép con nữa, ông sẽ sắp xếp cho con một vị trí thực tập tại bệnh viện thành phố, sửa xe cứu thương, đi làm đi
Bạch Tiên Tiên: Dạ cảm ơn trưởng lão! Con sẽ sửa chữa đàng hoàng!
Cô ra đi trong sự sung sướng, thế mà lại phát hiện công việc của mình là trông coi nhà xác
Trưởng lão: Rèn luyện can đảm cho ông
Nhà xác có một đồng nghiệp mắc chứng ám ảnh sợ xã hội, không thích nói chuyện
Anh ngoan ngoãn cần cù, gặp người là tránh, vừa dễ thương vừa thấy cưng
Ở nhà xác Bạch Tiên Tiên trải qua cuộc sống cá muối được người bạn đáng yêu nuôi ăn
Cho đến một ngày, cô tận mắt thấy anh vô cảm bóp nát một cái đầu của ác quỷ
Sau này Bạch Tiên Tiên còn phát minh ra thần khí bắt ma tự động tất cả trong một
Khai sáng ra trào lưu bắt ma theo phong cách mù cộng điếc
Trở thành người đầu tiên điều khiển robot từ xa đánh cho đám ác quỷ chạy tán loạn
Đạo sĩ sử dụng xong đều khen “Tuyệt”
[Cô nàng sợ ma mạnh nhưng không biết mình mạnh X Cao thủ mắc chứng ám ảnh sợ xã hội bẩm sinh nhìn thấy ma]
[Một người sợ ma, một kẻ sợ người; CP hiển linh xứng đôi vừa lứa]
(*) Thiên sư: Tổ chức Đạo giáo đầu tiên xuất hiện trong thế kỉ thứ hai sau CN, khi Trương Đạo Lăng khởi xướng phong trào Thiên sư đạo tại tỉnh Tứ Xuyên năm 142. Trương Thiên Sư tên thật họ Trương tên Lăng, người đất Phong (nay là huyện Phong, tỉnh Giang Tô), một hậu duệ của Trương Lương. Trương Lăng từ nhỏ đã mê Đạo Đức Kinh, thiên văn, địa lý, Hà Đồ, Lạc Thư, thông đạt Ngũ Kinh; khi trưởng thành từng làm quan huyện lệnh ở Giang Châu, thuộc Ba Quận (nay là Trùng Khánh, Tứ Xuyên), thời Hán Minh Đế. Về sau, ông từ quan, ẩn cư trong núi Bắc Mang Sơn học đạo trường sinh. Thời Hán Thuận Đế (khoảng 115 TCN – 20 SCN đến 144 SCN) Trương Lăng vào Ba Thục, tu đạo ở núi Hạc Minh Sơn (cũng gọi Cốc Minh Sơn), xưng là Tam Thiên Pháp Sư Chính Nhất Chân Nhân. Về sau khi truyền đạo trong dân gian, nói rằng mình được Thái Thượng Lão Quân truyền đạo Chính Nhất Minh Uy, phong làm Thiên Sư. Vì vậy, dân gian gọi đạo của ông là Thiên Sư Đạo.
Đạo môn nhà họ Bạch vốn đã suy tàn trăm năm qua, cuối cùng cũng sinh ra được một thiên tài có linh cốt bắt ma bẩm sinh
Cả gia tộc mừng vui khôn xiết, chờ mong cô chấn hưng gia tộc, lấy lại danh vọng
Vậy mà Bạch Tiên Tiên - thiên tài trăm năm khó gặp này lại sợ ma
Là kiểu người nửa đêm không dám xuống giường đi vệ sinh
Bạch Tiên Tiên thề sẽ chống đối gia tộc đến cùng, quyết thi đại học vào ngành kỹ thuật cơ khí và kiên trì đi trên con đường khoa học
Năm cô tốt nghiệp đại học, cuối cùng trưởng lão của gia tộc cũng chịu thỏa hiệp
Trưởng lão: Không ép con nữa, ông sẽ sắp xếp cho con một vị trí thực tập tại bệnh viện thành phố, sửa xe cứu thương, đi làm đi
Bạch Tiên Tiên: Dạ cảm ơn trưởng lão! Con sẽ sửa chữa đàng hoàng!
Cô ra đi trong sự sung sướng, thế mà lại phát hiện công việc của mình là trông coi nhà xác
Trưởng lão: Rèn luyện can đảm cho ông
Nhà xác có một đồng nghiệp mắc chứng ám ảnh sợ xã hội, không thích nói chuyện
Anh ngoan ngoãn cần cù, gặp người là tránh, vừa dễ thương vừa thấy cưng
Ở nhà xác Bạch Tiên Tiên trải qua cuộc sống cá muối được người bạn đáng yêu nuôi ăn
Cho đến một ngày, cô tận mắt thấy anh vô cảm bóp nát một cái đầu của ác quỷ
Sau này Bạch Tiên Tiên còn phát minh ra thần khí bắt ma tự động tất cả trong một
Khai sáng ra trào lưu bắt ma theo phong cách mù cộng điếc
Trở thành người đầu tiên điều khiển robot từ xa đánh cho đám ác quỷ chạy tán loạn
Đạo sĩ sử dụng xong đều khen “Tuyệt”
[Cô nàng sợ ma mạnh nhưng không biết mình mạnh X Cao thủ mắc chứng ám ảnh sợ xã hội bẩm sinh nhìn thấy ma]
[Một người sợ ma, một kẻ sợ người; CP hiển linh xứng đôi vừa lứa]
(*) Thiên sư: Tổ chức Đạo giáo đầu tiên xuất hiện trong thế kỉ thứ hai sau CN, khi Trương Đạo Lăng khởi xướng phong trào Thiên sư đạo tại tỉnh Tứ Xuyên năm 142. Trương Thiên Sư tên thật họ Trương tên Lăng, người đất Phong (nay là huyện Phong, tỉnh Giang Tô), một hậu duệ của Trương Lương. Trương Lăng từ nhỏ đã mê Đạo Đức Kinh, thiên văn, địa lý, Hà Đồ, Lạc Thư, thông đạt Ngũ Kinh; khi trưởng thành từng làm quan huyện lệnh ở Giang Châu, thuộc Ba Quận (nay là Trùng Khánh, Tứ Xuyên), thời Hán Minh Đế. Về sau, ông từ quan, ẩn cư trong núi Bắc Mang Sơn học đạo trường sinh. Thời Hán Thuận Đế (khoảng 115 TCN – 20 SCN đến 144 SCN) Trương Lăng vào Ba Thục, tu đạo ở núi Hạc Minh Sơn (cũng gọi Cốc Minh Sơn), xưng là Tam Thiên Pháp Sư Chính Nhất Chân Nhân. Về sau khi truyền đạo trong dân gian, nói rằng mình được Thái Thượng Lão Quân truyền đạo Chính Nhất Minh Uy, phong làm Thiên Sư. Vì vậy, dân gian gọi đạo của ông là Thiên Sư Đạo.
Danh Sách Chương Trưởng Lão Ép Tôi Làm Thiền Sư TruyenChu
- #1Chương 1: Yên lành ta không lo học, gặp chuyện cứ khấn tổ sư gia
- #2Chương 2: Ba lão già xấu xa kia, tồi tệ chết đi được!
- #3Chương 3: Trưởng lão vẫn là trưởng lão
- #4Chương 4: Sáu vị tổ sư gia
- #5Chương 5: Cô chỉ được mỗi cái tích sự này
- #6Chương 6: Tiên cô, cô sẽ bảo vệ tốt cho tôi chứ?
- #7Chương 7: Ma quỷ rất đáng sợ, nhưng mất người thân thương nhất càng đáng sợ hơn
- #8Chương 8: Trưởng thành có nghĩa phải gánh vác trách nhiệm
- #9Chương 9: Pháp danh Tiên Tiên tử
- #10Chương 10: Cô không muốn chừa đường sống cho chúng nó hay sao!
- #11Chương 11: Dẫu sao có năm loại bảo hiểm cộng tiền quỹ nhà ở đấy!
- #12Chương 12: Tổ sư gia truyền dạy trong mộng
- #13Chương 13: Tớ vì vinh quang gia tộc đấy chứ!
- #14Chương 14: Bệnh viện này sạch sẽ hệt như đạo quán vậy
- #15Chương 15: Cô phải tạo dựng tên tuổi ở thành phố Vân Xương mới được
- #16Chương 16: Tôi là người trừ tà chuyên nghiệp
- #17Chương 17: Thậm chí trong mơ cũng phải làm “nô lệ văn phòng” sao?!
- #18Chương 18: Hình như nhà tôi có ma quấy phá
- #19Chương 19: Đừng tới đây! Ngó qua chỗ khác đi!
- #20Chương 20: Đạo sĩ ba “không”
- #21Chương 21: Tiểu Tiên Tử kiểm hàng giả
- #22Chương 22: Đừng sợ
- #23Chương 23: Ở yên đây, không được ra ngoài
- #24Chương 24: Chắc mấy người đọc nhiều tiểu thuyết bói toán lắm đúng không?
- #25Chương 25: Bạch Tiên Tiên, phải dũng cảm lên!
- #26Chương 26: Vẻ mặt vô cảm bóp nát đầu cậu ta
- #27Chương 27: Bây giờ anh là người có vợ rồi
- #28Chương 28: Chẳng phải chỉ là xác ướp bùa thôi à
- #29Chương 29: Có kẹo nổ không?
- #30Chương 30: Công đức
- #31Chương 31: Tính tổn thương không lớn, nhưng độ sỉ nhục lại cực mạnh
- #32Chương 32: “Quỷ khẩu” mất tích
- #33Chương 33: Có giỏi ra đây đánh với tôi một trận này!
- #34Chương 34: Chú cảnh sát! Chính là người này!
- #35Chương 35: Một mình ông ta quần ẩu với tất cả mọi người?
- #36Chương 36: Đạo Môn chúng ta chắc chắn phải thua Phật Môn một bậc…
- #37Chương 37: Canh một
- #38Chương 38: Canh hai
- #39Chương 39: Canh một
- #40Chương 40: Canh hai
- #41Chương 41: Canh một
- #42Chương 42: 42: Canh Hai
- #43Chương 43: 43: Canh Một
- #44Chương 44: 44: Canh Hai
- #45Chương 45: 45: Canh Một
- #46Chương 46: 46: Canh Hai
- #47Chương 47: Chương 47
- #48Chương 48: Chương 48
- #49Chương 49: Chương 49
- #50Chương 50: Chương 50