
Còn tiếp
Trọng Sinh Sủng Phi
165
Chương
0
Lượt xem
298691
Đề cử
Giới Thiệu Trọng Sinh Sủng Phi Truyện Chữ
Editor: Linh
Số chương: 155
Phùng Liên Dung vẫn cảm thấy, mình và Thái tử duyên phận quá cạn.
Cho nên đời này, nàng chỉ nghĩ không bạc đãi bản thân, ăn tốt uống tốt ngủ tốt, dành giụm tiền gửi cho người nhà cũng liền thỏa mãn.
Kết quả, nàng không chỉ làm những chuyện này, còn sinh hài tử cho Thái tử.
Sau cùng, còn làm nương nương độc sủng lục cung.
Warn: Truyện này sủng tuyệt đối, mang hơi hướng điền văn, có cung đấu nhưng không nhiều, hoàng hậu không quá độc ác, nam 9 độc sủng nữ 9, ai thích thể loại này mời ở lại, ai dị ứng với thể loại này xin dừng chân quay người bước ra.
Review của một bạn đọc convert: Nữ chính thiện lương, ôn nhu và dịu dàng, kiếp trước nàng yêu thái tử từ cái nhìn đầu tiên, nhưng nàng chỉ là một quý nhân, cộng thêm việc chỉ đến gần thái tử thôi là chân tay nàng đã bủn rủn rã rời rồi, nói chi đến việc tranh thủ chân ái, nàng không được sủng, 6 năm sau thì bệnh chết.
Sau đó nàng trọng sinh, nàng vẫn yêu thái tử như vậy, con người ôn nhu tuấn nhã đó.
Nhưng nàng cũng biết học cách bảo vệ mình, gần chàng, nàng hoan hỉ, xa chàng nàng cũng không bi thương.
Nàng điềm tĩnh và không nhút nhát nữa, kiếp này, nàng quý trọng từng phút giây được ở bên chàng, không xa cầu gì nhiều.
Nam chính ấn tượng nàng, vì nàng ôn nhu và thiện lương.
Nam chính yêu nàng có lẽ vì chàng luôn nhìn thấy thâm tình hóa ra không hết trong đôi mắt nàng, chàng sủng nàng. Chàng trở thành hoàng đế, tam cung lục viện vây quanh, nhưng chàng độc sủng nàng, vì nhìn không được nàng bi thương.
Chàng không nói thích nàng, chỉ dùng hành động để thể hiện điều đó.
Chàng muốn nàng thừa nhận trước “Chấp tử tay, bạch đầu giai lão” chàng nói. ”Tam sinh tam thế, thiếp đều muốn gả cho chàng” nàng đáp lời.
Số chương: 155
Phùng Liên Dung vẫn cảm thấy, mình và Thái tử duyên phận quá cạn.
Cho nên đời này, nàng chỉ nghĩ không bạc đãi bản thân, ăn tốt uống tốt ngủ tốt, dành giụm tiền gửi cho người nhà cũng liền thỏa mãn.
Kết quả, nàng không chỉ làm những chuyện này, còn sinh hài tử cho Thái tử.
Sau cùng, còn làm nương nương độc sủng lục cung.
Warn: Truyện này sủng tuyệt đối, mang hơi hướng điền văn, có cung đấu nhưng không nhiều, hoàng hậu không quá độc ác, nam 9 độc sủng nữ 9, ai thích thể loại này mời ở lại, ai dị ứng với thể loại này xin dừng chân quay người bước ra.
Review của một bạn đọc convert: Nữ chính thiện lương, ôn nhu và dịu dàng, kiếp trước nàng yêu thái tử từ cái nhìn đầu tiên, nhưng nàng chỉ là một quý nhân, cộng thêm việc chỉ đến gần thái tử thôi là chân tay nàng đã bủn rủn rã rời rồi, nói chi đến việc tranh thủ chân ái, nàng không được sủng, 6 năm sau thì bệnh chết.
Sau đó nàng trọng sinh, nàng vẫn yêu thái tử như vậy, con người ôn nhu tuấn nhã đó.
Nhưng nàng cũng biết học cách bảo vệ mình, gần chàng, nàng hoan hỉ, xa chàng nàng cũng không bi thương.
Nàng điềm tĩnh và không nhút nhát nữa, kiếp này, nàng quý trọng từng phút giây được ở bên chàng, không xa cầu gì nhiều.
Nam chính ấn tượng nàng, vì nàng ôn nhu và thiện lương.
Nam chính yêu nàng có lẽ vì chàng luôn nhìn thấy thâm tình hóa ra không hết trong đôi mắt nàng, chàng sủng nàng. Chàng trở thành hoàng đế, tam cung lục viện vây quanh, nhưng chàng độc sủng nàng, vì nhìn không được nàng bi thương.
Chàng không nói thích nàng, chỉ dùng hành động để thể hiện điều đó.
Chàng muốn nàng thừa nhận trước “Chấp tử tay, bạch đầu giai lão” chàng nói. ”Tam sinh tam thế, thiếp đều muốn gả cho chàng” nàng đáp lời.
Danh Sách Chương Trọng Sinh Sủng Phi TruyenChu
- #1Chương 1: Làm sao qua
- #2Chương 2: Trình tự rối loạn
- #3Chương 3: Tự tại
- #4Chương 4: Giao thừa
- #5Chương 5: Chơi cờ
- #6Chương 6: Sách dạy đánh cờ
- #7Chương 7: Quan giảng bài
- #8Chương 8: Nhật thực
- #9Chương 9: Chậu vàng lớn
- #10Chương 10: Tự thương tổn một nghìn
- #11Chương 11: An Khánh công chúa
- #12Chương 12: Qua đêm
- #13Chương 13: Một chút sủng ái
- #14Chương 14: Bị mất mặt
- #15Chương 15: Ủ rượu
- #16Chương 16: Khoảng giữa huynh đệ
- #17Chương 17: Uống rượu
- #18Chương 18: Thê thiếp
- #19Chương 19: Mẫu tử
- #20Chương 20: Có thai
- #21Chương 21: Chia ly
- #22Chương 22: Một chuyến Sơn Đông
- #23Chương 23: Về kinh
- #24Chương 24: Ngủ sớm
- #25Chương 25: Chủ động
- #26Chương 26: Triệu kiến
- #27Chương 27: Túy ông chi ý
- #28Chương 28: Bị bệnh
- #29Chương 29: Thái tử giám quốc
- #30Chương 30: Thử
- #31Chương 31: Gặp chuyện
- #32Chương 32: Một mũi tên trúng ba con chim
- #33Chương 33: Lại đút một lần
- #34Chương 34: Chuyển nhà (1)
- #35Chương 35: Chuyển nhà (2)
- #36Chương 36: Săn bắn
- #37Chương 37: Đại khai sát giới
- #38Chương 38: Một bức tranh
- #39Chương 39: Làm nương
- #40Chương 40: Đặt tên
- #41Chương 41: Vĩnh Gia khiêu khích
- #42Chương 42: Thái tử phi có thai
- #43Chương 43: Lấy nhũ danh
- #44Chương 44: Hoàng thái hậu lo lắng
- #45Chương 45: Xu thế lôi đình
- #46Chương 46: Điên
- #47Chương 47: Cầu thị tẩm
- #48Chương 48: Băng hà
- #49Chương 49
- #50Chương 50: Đăng cơ