
Còn tiếp
Từ Đại Lão Đến Minh Chủ Võ Lâm
845
Chương
0
Lượt xem
368678
Đề cử
Giới Thiệu Từ Đại Lão Đến Minh Chủ Võ Lâm Truyện Chữ
Kiếp trước là phú nhị đại, tiền trong nhà tiêu ba đời không hết. Kiếp này là quỷ nghèo, đói đến cháy ruột cháy gan.
Trương Sở chưa bao giờ nghĩ rằng, cuộc đời vung tiền qua cửa sổ của mình lại có ngày kết thúc bằng một cú xuyên không đầy trớ trêu, ném hắn vào một xã hội phong kiến lạc hậu, tàn khốc.
Thân thể gầy gò suy nhược, mẹ già bệnh nặng trên giường, con đường lương thiện dường như đã đóng sầm cửa lại trước mặt hắn. Bị khinh khi, bị đánh đập, sạp bún nhỏ mới mở cũng bị cướp mất, hắn nhận ra rằng ở thế giới này, kẻ hiền lương chỉ có thể chết đói.
Khi không còn đường lùi, Trương Sở quyết định bước chân vào con đường duy nhất còn lại.
Hắn tìm đến Lưu Ngũ—đường chủ của một bang phái hạng bét, một gã thô kệch hữu dũng vô mưu.
Vũ khí lớn nhất của hắn lúc này không phải nắm đấm, mà là bộ não của một "đại lão" từ thế giới hiện đại. Vài nét than củi nguệch ngoạc trên đất đã vẽ ra cả một bàn cờ thế lực, khiến đám lưu manh thất học phải câm nín, khiến gã đường chủ phải bừng tỉnh.
Từ một tên cố vấn quèn ("sư gia") cho một bang phái không có tương lai ở hẻm Ngô Đồng, Trương Sở bắt đầu hành trình của mình. Hắn dùng mưu lược để thu phục nhân tâm, dùng tầm nhìn để mở rộng địa bàn, từng bước biến một đám quỷ nghèo trở thành một thế lực khiến cả giang hồ phải kiêng dè.
Khi ngoại bang xâm lược, khi nội loạn bùng nổ, khi các môn phái lớn và triều đình tranh quyền đoạt lợi, một kẻ vô danh như hắn lại trở thành người nắm giữ cán cân quyền lực.
Hành trình trở thành Võ Lâm Minh Chủ bắt đầu từ một quyết định liều lĩnh trong con hẻm bẩn thỉu. Nhưng khi đứng trên đỉnh cao, đối mặt với âm mưu và máu tanh, liệu hắn sẽ là người bảo vệ giang hồ, hay trở thành kẻ thống trị tàn bạo hơn cả thời đại này?
Trương Sở chưa bao giờ nghĩ rằng, cuộc đời vung tiền qua cửa sổ của mình lại có ngày kết thúc bằng một cú xuyên không đầy trớ trêu, ném hắn vào một xã hội phong kiến lạc hậu, tàn khốc.
Thân thể gầy gò suy nhược, mẹ già bệnh nặng trên giường, con đường lương thiện dường như đã đóng sầm cửa lại trước mặt hắn. Bị khinh khi, bị đánh đập, sạp bún nhỏ mới mở cũng bị cướp mất, hắn nhận ra rằng ở thế giới này, kẻ hiền lương chỉ có thể chết đói.
Khi không còn đường lùi, Trương Sở quyết định bước chân vào con đường duy nhất còn lại.
Hắn tìm đến Lưu Ngũ—đường chủ của một bang phái hạng bét, một gã thô kệch hữu dũng vô mưu.
Vũ khí lớn nhất của hắn lúc này không phải nắm đấm, mà là bộ não của một "đại lão" từ thế giới hiện đại. Vài nét than củi nguệch ngoạc trên đất đã vẽ ra cả một bàn cờ thế lực, khiến đám lưu manh thất học phải câm nín, khiến gã đường chủ phải bừng tỉnh.
Từ một tên cố vấn quèn ("sư gia") cho một bang phái không có tương lai ở hẻm Ngô Đồng, Trương Sở bắt đầu hành trình của mình. Hắn dùng mưu lược để thu phục nhân tâm, dùng tầm nhìn để mở rộng địa bàn, từng bước biến một đám quỷ nghèo trở thành một thế lực khiến cả giang hồ phải kiêng dè.
Khi ngoại bang xâm lược, khi nội loạn bùng nổ, khi các môn phái lớn và triều đình tranh quyền đoạt lợi, một kẻ vô danh như hắn lại trở thành người nắm giữ cán cân quyền lực.
Hành trình trở thành Võ Lâm Minh Chủ bắt đầu từ một quyết định liều lĩnh trong con hẻm bẩn thỉu. Nhưng khi đứng trên đỉnh cao, đối mặt với âm mưu và máu tanh, liệu hắn sẽ là người bảo vệ giang hồ, hay trở thành kẻ thống trị tàn bạo hơn cả thời đại này?
Danh Sách Chương Từ Đại Lão Đến Minh Chủ Võ Lâm TruyenChu
- #101Chương 101 - Phản Tặc
- #102Chương 102 - Cửu Lang Sơn
- #103Chương 103 - Dược Mã Trại, Cố Hùng
- #104Chương 104 - Thiên Sương Đao
- #105Chương 105 - Ân Oán Mới Là Giang Hồ
- #106Chương 106 - Chỉ Tranh Sớm Chiều
- #107Chương 107 - Điều Chỉnh Chiến Lược
- #108Chương 108 - Một Thù Trả Một Thù
- #109Chương 109 - Nếu Không Lên
- #110Chương 110 - Qua Tết
- #111Chương 111 - Kim Y Công
- #112Chương 112 - Tâm Địa Thiện Lương
- #113Chương 113 - Vật Đổi Sao Dời
- #114Chương 114 - Vô Đề
- #115Chương 115 - Đính Hôn
- #116Chương 116 - Tâm Tư Thiếu Nữ
- #117Chương 117 - Nhân Sinh Một Thế, Cây Cỏ Sống Một Mùa Thu
- #118Chương 118 - Đường Đi Gian Khó
- #119Chương 119 - Mồi Câu Vào Nước
- #120Chương 120 - Con Cá Cắn Câu
- #121Chương 121 - Đồ Sát
- #122Chương 122 - Chưa Hết Toàn Công
- #123Chương 123 - Năm Ngàn Lượng
- #124Chương 124 - Bạch Bào Tử Đao
- #125Chương 125 - Huyết Ảnh Vệ Triển Vọng
- #126Chương 126 - Hữu Duyên Giang Hồ Gặp Lại
- #127Chương 127 - Bừng Tỉnh
- #128Chương 128 - Lấy Họ Của Ta, Đặt Lên Tên Nàng
- #129Chương 129 - Nồi Sắt Xào Mình
- #130Chương 130 - Đen Là Đen, Có Cá Tính
- #131Chương 131 - Người Sói Lý Cẩu Tử
- #132Chương 132 - Ám Đấu
- #133Chương 133 - Giang Hồ Ân Oán Giang Hồ
- #134Chương 134 - Đầu Đâu
- #135Chương 135 - Hôm Nay Là Ngày Tháng Tốt
- #136Chương 136 - Sau Cơn Mưa Trời Lại Sáng
- #137Chương 137 - Độc Đoán
- #138Chương 138 - Thế Cục
- #139Chương 139 - Bất Dạ Phường
- #140Chương 140 - Một Buổi Sáng Bình Thường
- #141Chương 141 - Chuẩn Bị
- #142Chương 142 - Lại Đến Lương Trạch
- #143Chương 143 - Nhập Bát Phẩm
- #144Chương 144 - Đường Này Không Thông
- #145Chương 145 - Lệ Tiền
- #146Chương 146 - Thất Phẩm Quận Tặc Tào
- #147Chương 147 - Chuyện Nam Nữ Cũng Chỉ Có Vậy
- #148Chương 148 - Tình Yêu Của Lý Cẩu Tử (Thượng)
- #149Chương 149 - Tình Yêu Của Lý Cẩu Tử (Hạ)
- #150Chương 150 - Kinh Vân Đao, Thiết Cốt Kình