
Còn tiếp
Tù Sủng Phi Của Vương Gia Tà Mị
93
Chương
0
Lượt xem
305356
Đề cử
Giới Thiệu Tù Sủng Phi Của Vương Gia Tà Mị Truyện Chữ
Hắn chính là một người như vậy, giây trước là một tên ác ma khiến người người thống hận, giây sau lại là một thiên sứ ôn nhu.
“Ngươi rốt cuộc là ai?” Thật lâu sau, nàng yếu ớt thốt ra vài chữ. Hắn là người như thế nào? Là ác ma sao? Mà ác ma tất nhiên sẽ tới từ địa ngục.
“Ta sao, ta là người duy nhất nàng có thể dựa vào.” Hắn cười, trả lời khẳng định.
“Ngươi yêu ta sao?” Nàng cười mỉa mai hỏi hắn.
“Đúng vậy. Trên thế giới này, ta là người yêu nàng nhất.” Hắn thâm tình nhìn nàng, trong mắt tràn đầy sự yêu thương say đắm của riêng mình.
“Tình yêu của ngươi chính là giết hết những người quan tâm ta, những người ta có thể dựa vào sao?” Nàng rất muốn cất tiếng cười to. Kẻ đứng trước mặt đó lại dám nói yêu nàng ư?
“Đúng vậy, chỉ có làm như vậy nàng mới để ý đến mình ta, chỉ dựa vào ta mà sống.” Hắn cúi đầu, hôn mạnh lên môi của nàng, cười tà mị.
Bởi vì nàng là tất cả sự sống của ta, vì thế trên thế giới này nàng chỉ có thể thuộc về ta. Trong lòng hắn đã khẳng định điều đó.
Hắn, Đông Phương Thiểu Tư, Nhiếp Chính Vương, nắm mọi quyền lực trong thiên hạ. Trong đáy mắt vĩnh viễn luôn băng lãnh, chỉ khi ở trước mặt nàng ánh mắt đó mới trở nên nồng cháy.
Mà hắn chỉ luôn đứng ở phía sau, mỉm cười dịu dàng: “Ta sẽ luôn luôn đứng ở phía sau nàng, chỉ cần nàng quay đầu lại, là có thể nhìn thấy ta.”
Sự dịu dàng này là bộ mặt thật của hắn sao?
Hắn, Hoàng Phủ Khinh Trần, hoàng tử Thương Châu Quốc . Hắn tựa như vị tiên giáng trần đột nhiên xuất ở trước mắt nàng, tình cờ cứu nàng một mạng. Khi đối diện với nàng, hắn luôn bày ra vẻ mặt ôn nhu hiền hòa, đấy là sự thật sao?
Hắn, một kẻ không cam lòng: “Ta cũng có thể cho nàng hạnh phúc, chỉ cần nàng muốn, bất cứ thứ gì ta cũng có thể cho!”
Trước đây đã từng bỏ qua, bây giờ muốn quay lại bồi đắp gấp bội. Điều đó thật có thể làm được sao?
Dạ Mặc Hiên, chỉ cần hạ quyết tâm thì tuyệt đối không thay đổi, cho dù người đầy thương tích. Không thể yêu sao? Vậy thì hận đi, cho dù là hận chính mình, cũng phải giữ nàng ở bên người.
Mà nàng, rốt cuộc là người như thế nào? Trước mặt luôn tỏ ra là một con cừu nhỏ, ở sau lưng lại ngoan độc, sắc bén, bình tĩnh và lạnh nhạt.
“Ngươi rốt cuộc là ai?” Thật lâu sau, nàng yếu ớt thốt ra vài chữ. Hắn là người như thế nào? Là ác ma sao? Mà ác ma tất nhiên sẽ tới từ địa ngục.
“Ta sao, ta là người duy nhất nàng có thể dựa vào.” Hắn cười, trả lời khẳng định.
“Ngươi yêu ta sao?” Nàng cười mỉa mai hỏi hắn.
“Đúng vậy. Trên thế giới này, ta là người yêu nàng nhất.” Hắn thâm tình nhìn nàng, trong mắt tràn đầy sự yêu thương say đắm của riêng mình.
“Tình yêu của ngươi chính là giết hết những người quan tâm ta, những người ta có thể dựa vào sao?” Nàng rất muốn cất tiếng cười to. Kẻ đứng trước mặt đó lại dám nói yêu nàng ư?
“Đúng vậy, chỉ có làm như vậy nàng mới để ý đến mình ta, chỉ dựa vào ta mà sống.” Hắn cúi đầu, hôn mạnh lên môi của nàng, cười tà mị.
Bởi vì nàng là tất cả sự sống của ta, vì thế trên thế giới này nàng chỉ có thể thuộc về ta. Trong lòng hắn đã khẳng định điều đó.
Hắn, Đông Phương Thiểu Tư, Nhiếp Chính Vương, nắm mọi quyền lực trong thiên hạ. Trong đáy mắt vĩnh viễn luôn băng lãnh, chỉ khi ở trước mặt nàng ánh mắt đó mới trở nên nồng cháy.
Mà hắn chỉ luôn đứng ở phía sau, mỉm cười dịu dàng: “Ta sẽ luôn luôn đứng ở phía sau nàng, chỉ cần nàng quay đầu lại, là có thể nhìn thấy ta.”
Sự dịu dàng này là bộ mặt thật của hắn sao?
Hắn, Hoàng Phủ Khinh Trần, hoàng tử Thương Châu Quốc . Hắn tựa như vị tiên giáng trần đột nhiên xuất ở trước mắt nàng, tình cờ cứu nàng một mạng. Khi đối diện với nàng, hắn luôn bày ra vẻ mặt ôn nhu hiền hòa, đấy là sự thật sao?
Hắn, một kẻ không cam lòng: “Ta cũng có thể cho nàng hạnh phúc, chỉ cần nàng muốn, bất cứ thứ gì ta cũng có thể cho!”
Trước đây đã từng bỏ qua, bây giờ muốn quay lại bồi đắp gấp bội. Điều đó thật có thể làm được sao?
Dạ Mặc Hiên, chỉ cần hạ quyết tâm thì tuyệt đối không thay đổi, cho dù người đầy thương tích. Không thể yêu sao? Vậy thì hận đi, cho dù là hận chính mình, cũng phải giữ nàng ở bên người.
Mà nàng, rốt cuộc là người như thế nào? Trước mặt luôn tỏ ra là một con cừu nhỏ, ở sau lưng lại ngoan độc, sắc bén, bình tĩnh và lạnh nhạt.
Danh Sách Chương Tù Sủng Phi Của Vương Gia Tà Mị TruyenChu
- #1Chương 1: Cuộc gặp gỡ trí mạng
- #2Chương 2: Ngươi có hối hận không?
- #3Chương 3: Nếu ta cưới tỷ của ngươi thì sao?
- #4Chương 4: Không từ biệt mà đi
- #5Chương 5: Bất ngờ tìm đến
- #6Chương 6: Nhiếp chính vương
- #7Chương 7: Nơi này bị bệnh
- #8Chương 8: Thành thân?
- #9Chương 9: Giam lỏng
- #10Chương 10: Hoảng sợ
- #11Chương 11
- #12Chương 12: Nàng muốn chọc ta tức giận sao?
- #13Chương 13: Bốc đồng mê sảng
- #14Chương 14: An ủi
- #15Chương 15: Kinh hỉ
- #16Chương 16: Công chúa
- #17Chương 17: Diễm băng ngọc
- #18Chương 18: Bất luận là ai cũng không được vào
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21: Phát tác
- #22Chương 22: Thiểu Tư quyết định
- #23Chương 23: Dục vọng
- #24Chương 24: Đổi cho nhau
- #25Chương 25: Đuổi ra đi
- #26Chương 26
- #27Chương 27: Đây không phải là yêu
- #28Chương 28: Hai câu cuối cùng
- #29Chương 29: Ngươi đê tiện!
- #30Chương 30: Trừng phạt
- #31Chương 31: Lỗ tai
- #32Chương 32: Ta không thương ngươi!
- #33Chương 33: Một lần
- #34Chương 34: Vì sao?
- #35Chương 35: Thiểu Tư, từ bỏ
- #36Chương 36: Bắn chết, bắn chết hết
- #37Chương 37: Bọn họ rất tốt
- #38Chương 38: Tuyệt vọng
- #39Chương 39
- #40Chương 40: Ai làm lu mờ?
- #41Chương 41: Rời đi
- #42Chương 42: Nhìn quen lắm rồi
- #43Chương 43: Nếu thời gian quay ngược
- #44Chương 44: Một ngày nào đó
- #45Chương 45: Ngay cả súc sinh cũng không bằng
- #46Chương 46: Hoàng phủ khinh trần
- #47Chương 47: Quyết định của Đông Phương Thiểu Tư
- #48Chương 48
- #49Chương 49: Phi lễ
- #50Chương 50: Ngươi đã từng yêu một người sao?