
Tạm dừng
Tướng Minh
308
Chương
0
Lượt xem
303932
Đề cử
Giới Thiệu Tướng Minh Truyện Chữ
Đại Tùy năm thứ hai mươi, vào một ngày tuyết rơi nặng hạt, một bà ni cô già nhặt được một đứa bé bị bỏ rơi trong một gian phòng tại Lý viện. Đứa bé này họ Lý. Lão ni cô kia trước kia chết nói trước mặt Hoàng Đế Dương Kiên rằng Đại Tùy chỉ còn lại mười mấy năm thái bình, thiên hạ cuối cùng sẽ thuộc về họ Lý. Đứa bé này chính là chân long chuyển thế.
Nhân vật chính Lý Nhàn xuyên việt tới thời kỳ Đại Tùy nhập vào thân thể đứa bé họ Lý bị bỏ rơi kia. Cũng bắt đầu từ đây hắn bắt đầu một cuộc hành trình truy sát – chạy trốn của mình.
Thân phận đặc biệt huyền bí của Lý Nhàn đã khiến cho vị vua dựng nên Đại Tùy phải truy sát bao nhiêu năm, mãi đến khi trút hơi thở cuối cùng vẫn không quên nhắc nhở Dương Quảng: “Nhớ kỹ, đứa bé kia họ Lý! Thà rằng giết lầm, tuyệt không buông tha!”
Còn Lý Nhàn, hắn đã quyết định, nếu như ông trời đã cho hắn cơ hội tái sinh, vậy thì hắn phải sống cho tốt. Bất luận là ai, cũng không thể ngăn cản hắn tiếp tục sống sót.
-----------
Lý Nhàn, thân bị Hoàng gia truy sát, phải ẩn náu ở nông thôn, ngày ngày chẻ củi, cho ngựa ăn, đọc binh thư, đồng thời cũng khổ luyện thủ đoạn giết người, làm thế nào có thể giết người nhanh hơn, nghệ thuật hơn để sống sót.
Hắn là một anh hùng sơn dã, ngọc thụ lâm phong, mỹ nữ ái mộ. Tóc đen mũ đen phất phơ theo gió, cung giương đao thẳng, Thập Bát kỵ gió cuốn mây tan. Đến cuối cùng người thắng chính là hắn, chữ vàng thêu trên cờ hiệu đế quốc chính là dòng họ của hắn.
Có thù tất trả, hắn sẽ lấy về những thứ nên thuộc về hắn. Hắn làm gì để định đỉnh thiên hạ.
Hãy xem Lý Nhàn - từ một đứa con nuôi của một đạo tặc viết nên những trang hào hùng, từng bước dựng nên đế quốc huy hoàng.
Vẫn là văn phong hài hước, cách viết chỉn chu, chắc chắn, tình tiết lôi cuốn, hấp dẫn, Trí Bạch đưa chúng ta hòa nhập vào một câu chuyện có máu, có nước mắt, có yêu, có hận, có tình, có nghĩa!
Nhân vật chính Lý Nhàn xuyên việt tới thời kỳ Đại Tùy nhập vào thân thể đứa bé họ Lý bị bỏ rơi kia. Cũng bắt đầu từ đây hắn bắt đầu một cuộc hành trình truy sát – chạy trốn của mình.
Thân phận đặc biệt huyền bí của Lý Nhàn đã khiến cho vị vua dựng nên Đại Tùy phải truy sát bao nhiêu năm, mãi đến khi trút hơi thở cuối cùng vẫn không quên nhắc nhở Dương Quảng: “Nhớ kỹ, đứa bé kia họ Lý! Thà rằng giết lầm, tuyệt không buông tha!”
Còn Lý Nhàn, hắn đã quyết định, nếu như ông trời đã cho hắn cơ hội tái sinh, vậy thì hắn phải sống cho tốt. Bất luận là ai, cũng không thể ngăn cản hắn tiếp tục sống sót.
-----------
Lý Nhàn, thân bị Hoàng gia truy sát, phải ẩn náu ở nông thôn, ngày ngày chẻ củi, cho ngựa ăn, đọc binh thư, đồng thời cũng khổ luyện thủ đoạn giết người, làm thế nào có thể giết người nhanh hơn, nghệ thuật hơn để sống sót.
Hắn là một anh hùng sơn dã, ngọc thụ lâm phong, mỹ nữ ái mộ. Tóc đen mũ đen phất phơ theo gió, cung giương đao thẳng, Thập Bát kỵ gió cuốn mây tan. Đến cuối cùng người thắng chính là hắn, chữ vàng thêu trên cờ hiệu đế quốc chính là dòng họ của hắn.
Có thù tất trả, hắn sẽ lấy về những thứ nên thuộc về hắn. Hắn làm gì để định đỉnh thiên hạ.
Hãy xem Lý Nhàn - từ một đứa con nuôi của một đạo tặc viết nên những trang hào hùng, từng bước dựng nên đế quốc huy hoàng.
Vẫn là văn phong hài hước, cách viết chỉn chu, chắc chắn, tình tiết lôi cuốn, hấp dẫn, Trí Bạch đưa chúng ta hòa nhập vào một câu chuyện có máu, có nước mắt, có yêu, có hận, có tình, có nghĩa!
Danh Sách Chương Tướng Minh TruyenChu
- #151Chương 118: Mỏi mắt mong chờ
- #152Chương 119-1: . uy thế phủ đầu (1) (1) (1)
- #153Chương 119-2: . uy thế phủ đầu (2) (2) (2)
- #154Chương 120: Cha ngươi
- #155Chương 121: Da mặt dày hơn cả tường thành
- #156Chương 122-1: . kéo dài mấy ngày thì tốt (1) (1) (1)
- #157Chương 122-2: . kéo dài mấy ngày thì tốt (2) (2) (2)
- #158Chương 123: Thật cao!
- #159Chương 124-1: Chơi đẹp! (1)
- #160Chương 124-2: Chơi đẹp! (2)
- #161Chương 125-1: Đừng cản phía sau (1)
- #162Chương 125-2: Đừng cản phía sau (2)
- #163Chương 126: Từng bước lo lắng
- #164Chương 127-1: Phải là hắn (1)
- #165Chương 127-2: Phải là hắn (2)
- #166Chương 128-1: Văn nhân à văn nhân (1)
- #167Chương 128-2: Văn nhân à văn nhân (2)
- #168Chương 129: Người không đuổi kịp và người đuổi kịp
- #169Chương 130-1: Thật là tốt biết bao (1)
- #170Chương 130-2: Thật là tốt biết bao (2)
- #171Chương 131: Càng nhiều càng tốt
- #172Chương 132: Thăng quan không nhất định là chuyện tốt
- #173Chương 133-1: Đều có tâm tư (1)
- #174Chương 133-2: Đều có tâm tư (2)
- #175Chương 134: Đừng nên coi thường người trẻ tuổi
- #176Chương 135: Người không đáng tin sao có thể đứng ở phía sau?
- #177Chương 136-1: Cái miệng ti tiện (1)
- #178Chương 136-2: Cái miệng ti tiện (2)
- #179Chương 137: Tai vạ do mình gây ra
- #180Chương 138-1: Khó như lên trời (1)
- #181Chương 138-2: Khó như lên trời (2)
- #182Chương 139: Giết bằng được
- #183Chương 140-1: Chém tướng đoạt cờ (1)
- #184Chương 140-2: Chém tướng đoạt cờ (2)
- #185Chương 141-1: Số mệnh của tả đồn vệ (1)
- #186Chương 141-2: Số mệnh của tả đồn vệ (2)
- #187Chương 142: Bắt đầu bước sang đường viễn chinh mới
- #188Chương 143: Qua sông (i)
- #189Chương 144: Qua sông (ii)
- #190Chương 145: Qua sông (iii)
- #191Chương 146: Qua sông (4)
- #192Chương 147: Qua sông (5)
- #193Chương 148: Đường về (1)
- #194Chương 149: Đường về (2)
- #195Chương 150-1: .đường về (3) (1) (1) (1)
- #196Chương 150-2: .đường về (3) (2) (2) (2)
- #197Chương 151: Đường về (4)
- #198Chương 152: Đường về (5)
- #199Chương 153-1: Đường về (6) (1)
- #200Chương 153-2: Đường về (6) (2)