
Tạm dừng
Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng
149
Chương
0
Lượt xem
312261
Đề cử
Giới Thiệu Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng Truyện Chữ
Thanh Hiển Linh ở mạt thế thức tỉnh dị năng “thực linh căn”, nhưng tại mạt thế thời tiết cực nóng rồi lại cực lạnh, không có loại thực vật nào sống nổi, hiển nhiên dị năng của cậu trở nên vô dụng, không bột đố gột nên hồ nha.
Cậu đột nhiên xuyên qua thành một quả phu lang bình dân của Vinh triều, cha bệnh nặng, mẹ yếu đuối, nhà chồng lại tới tống tiền, gia đình thì nghèo không một xu dính túi. Chỉ còn một cửa hàng bán bánh bột cũ nát đã nửa năm không kinh doanh.
Hàng xóm thổn thức, gia cảnh bi thảm như vậy chắc là vài ngày nữa phải bán sạch gia tài còn lại thôi. Lúc đó liền đưa than ngày tuyết rơi, mua lại cửa hàng này.
Thang Hiển Linh thấy vậy liền cuộn tay áo.
Không gấp, làm từng việc một, ăn no bụng trước cái đã.
Cửa hàng bánh bột Thang gia khai trương lần nữa, chủ tiệm liền thành Thang quả phu lang.
“Cái gì? Không bán bánh bột nữa? Vậy bán cái gì?”
Cửa hàng Thang gia bắt đầu bán đồ ăn sáng: bánh nướng cải mai khô, bánh mì chà bông, bánh trứng gà, giò cháo quẩy, bánh bao, đậu hủ nóng, trà sữa, nước ô mai, …
Khách đông như trẩy hội, hương thơm lượn lờ, ăn một lần ngày mai còn muốn ăn nữa.
Sau đó cửa hàng nhỏ liền trở thành tửu lầu.
Thang lão bản cũng tái hôn, phu quân là một lang quân bộ dạng cực kỳ tốt, vừa biết chữ lại biết võ nghệ, tuổi nhỏ hơn Thang lão bản một chút. Nghe nói xuất thân cũng tốt, họ Hoàng Phủ cũng tốt, nhưng sao tên lại là Hoàng Phủ Thiết Ngưu?
---
Văn phong mỹ thực đời thường. Chuyện lông gà vỏ tỏi trong nhà cũng đem ra kể.
Truyện có cả góc nhìn của nhân vật chính lẫn những góc nhìn khác.
Tiểu Thang và Thiết Ngưu đều là lần đầu yêu đương, là mối tình đầu của nhau.
Sinh con! Sinh con! Sinh con!
Tag: Sinh con, xuyên không, mỹ thực, phố phường, sinh hoạt thường ngày
Nhân vật chính: Thang Hiển Linh, Hoàng Phủ Thần (Thiết Ngưu)
Thông điệp: Ăn ngon mỗi ngày, sống đời tự tại.
Cậu đột nhiên xuyên qua thành một quả phu lang bình dân của Vinh triều, cha bệnh nặng, mẹ yếu đuối, nhà chồng lại tới tống tiền, gia đình thì nghèo không một xu dính túi. Chỉ còn một cửa hàng bán bánh bột cũ nát đã nửa năm không kinh doanh.
Hàng xóm thổn thức, gia cảnh bi thảm như vậy chắc là vài ngày nữa phải bán sạch gia tài còn lại thôi. Lúc đó liền đưa than ngày tuyết rơi, mua lại cửa hàng này.
Thang Hiển Linh thấy vậy liền cuộn tay áo.
Không gấp, làm từng việc một, ăn no bụng trước cái đã.
Cửa hàng bánh bột Thang gia khai trương lần nữa, chủ tiệm liền thành Thang quả phu lang.
“Cái gì? Không bán bánh bột nữa? Vậy bán cái gì?”
Cửa hàng Thang gia bắt đầu bán đồ ăn sáng: bánh nướng cải mai khô, bánh mì chà bông, bánh trứng gà, giò cháo quẩy, bánh bao, đậu hủ nóng, trà sữa, nước ô mai, …
Khách đông như trẩy hội, hương thơm lượn lờ, ăn một lần ngày mai còn muốn ăn nữa.
Sau đó cửa hàng nhỏ liền trở thành tửu lầu.
Thang lão bản cũng tái hôn, phu quân là một lang quân bộ dạng cực kỳ tốt, vừa biết chữ lại biết võ nghệ, tuổi nhỏ hơn Thang lão bản một chút. Nghe nói xuất thân cũng tốt, họ Hoàng Phủ cũng tốt, nhưng sao tên lại là Hoàng Phủ Thiết Ngưu?
---
Văn phong mỹ thực đời thường. Chuyện lông gà vỏ tỏi trong nhà cũng đem ra kể.
Truyện có cả góc nhìn của nhân vật chính lẫn những góc nhìn khác.
Tiểu Thang và Thiết Ngưu đều là lần đầu yêu đương, là mối tình đầu của nhau.
Sinh con! Sinh con! Sinh con!
Tag: Sinh con, xuyên không, mỹ thực, phố phường, sinh hoạt thường ngày
Nhân vật chính: Thang Hiển Linh, Hoàng Phủ Thần (Thiết Ngưu)
Thông điệp: Ăn ngon mỗi ngày, sống đời tự tại.
Danh Sách Chương Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng TruyenChu
- #101Chương 101
- #102Chương 102
- #103Chương 103
- #104Chương 104
- #105Chương 105
- #106Chương 106
- #107Chương 107
- #108Chương 108
- #109Chương 109
- #110Chương 110
- #111Chương 111
- #112Chương 112
- #113Chương 113
- #114Chương 114
- #115Chương 115
- #116Chương 116
- #117Chương 117
- #118Chương 118
- #119Chương 119
- #120Chương 120
- #121Chương 121
- #122Chương 122
- #123Chương 123
- #124Chương 124
- #125Chương 125
- #126Chương 126
- #127Chương 127
- #128Chương 128
- #129Chương 129
- #130Chương 130
- #131Chương 131
- #132Chương 132
- #133Chương 133
- #134Chương 134
- #135Chương 135
- #136Chương 136
- #137Chương 137
- #138Chương 138
- #139Chương 139: Hoàn chính văn
- #140Chương 140
- #141Chương 141
- #142Chương 142
- #143Chương 143
- #144Chương 144
- #145Chương 145
- #146Chương 146
- #147Chương 147
- #148Chương 148
- #149Chương 149