
Còn tiếp
Ước Nguyện Ngày Xuân - Sơ Li
94
Chương
0
Lượt xem
280897
Đề cử
Giới Thiệu Ước Nguyện Ngày Xuân - Sơ Li Truyện Chữ
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Gương vỡ lại lành, Song hướng yêu thầm, 1v1, Thị giác nữ chủ, Chức nghiệp tinh anh.
Văn án:
# song hướng yêu thầm, gương vỡ lại lành, khúc dạo đầu gặp lại
Vì một vụ cá cược, Tuyên Dụ và Úc Văn Yến đã quyết định hẹn hò.
Lúc đầu, tình cảm của Tuyên Dụ đối với anh nửa thật nửa giả, Úc Văn Yến tỏ ra khinh thường nhưng vẫn chấp nhận tất cả.
Sau đó, Úc Văn Yến sẵn sàng thể hiện sự chân thành của anh với Tuyên Dụ, anh nghĩ rằng như thế sẽ có được sự chân thành của cô.
Cho đến đêm mưa đó, lúc cô ướt sũng gõ cửa phòng anh, cô nói với vẻ mặt hững hờ: "Úc Văn Yến, chúng ta chia tay đi."
Úc Văn Yến hoàn toàn tỉnh ngộ, Tuyên Dụ đúng là mèo hoang không thể nuôi dưỡng.
—
Tuyên Dụ gặp lại Úc Văn Yến là sau khi anh trở về nước, trở thành một phiên dịch viên nổi tiếng trong nước với lý lịch xuất sắc và danh tiếng nổi bật.
Trong quán bar, trong lúc chơi trò chơi 'nói lời thật lòng', có người yêu cầu Úc Văn Yến nói về một mối quan hệ trước đó của anh.
Anh uể oải dựa vào ghế sofa, khoanh tay hờ hững nói: "Ai yêu thì người đó tổn thương"
Tuyên Dụ cho rằng chuyện chia tay không vẻ vang đã khiến Úc Văn Yến chán ghét cô.
Một ngày nọ, cô mở số điện thoại di động đã nhiều năm không sử dụng, nhận được bao nhiêu là tin nhắn đến.
Thời gian gửi là năm thứ hai sau khi anh ra nước ngoài
Đêm đó, ở bên nước ngoài đang diễn ra một sự kiện chấn động.
— "Tình hình có vẻ không ổn, không biết có thể sống sót qua tối nay hay không."
— "Anh đã nghĩ đến nhiều người và gọi đến số điện thoại của mọi người, nhưng số anh muốn gọi nhất lại không liên lạc được."
— "Tuyên Dụ, anh rất nhớ em."
—
Kể từ khi tốt nghiệp đại học, Úc Văn Yến luôn trân trọng một tấm hình trong ví của anh.
Trong màn đêm, Tuyên Dụ đứng trước ánh đèn của Thiên Hộ Miêu Trại*, nụ cười rạng rỡ, đôi mắt sáng ngời.
(*Thiên Hộ Miêu Trại - còn được gọi là Tây Giang Miêu Trại mang ý nghĩa "ngôi làng của hàng nghìn hộ gia đình người Miêu". Ngôi làng có lịch sử hơn nghìn năm tuổi với hơn 6.000 dân, trong đó 99% là dân tộc Miêu (thuộc tỉnh Quý Châu, Trung Quốc) được đánh giá là lớn nhất thế giới với khoảng 1.300 ngôi nhà được làm bằng gỗ ở lưng chừng núi. Hiện tại là điểm thu hút khách du lịch - theo nguồn internet)
Lúc đó, anh đã lấy máy ảnh để chụp lại cảnh này.
Nhìn cô gái xinh đẹp trong ống kính, anh nghĩ thầm:
Làm sao để nói cho cô biết rằng anh đã thích cô 6 năm.
—
Em là số phận mơ hồ của anh và những cảm xúc đó sẽ không biến mất cho đến khi chết. — Borges
[ Vô tâm x kiên trì và chăm chỉ ]
[ Nhà ngoại giao X Giáo sư Đại học ]
[ Ý tưởng 1.8.22 ]
|1v1He, hơn nhau 3 tuổi
| Nam chính và nữ chính không phải người hoàn hảo, nữ chính trước và sau có trái ngược nhau.
Văn án:
# song hướng yêu thầm, gương vỡ lại lành, khúc dạo đầu gặp lại
Vì một vụ cá cược, Tuyên Dụ và Úc Văn Yến đã quyết định hẹn hò.
Lúc đầu, tình cảm của Tuyên Dụ đối với anh nửa thật nửa giả, Úc Văn Yến tỏ ra khinh thường nhưng vẫn chấp nhận tất cả.
Sau đó, Úc Văn Yến sẵn sàng thể hiện sự chân thành của anh với Tuyên Dụ, anh nghĩ rằng như thế sẽ có được sự chân thành của cô.
Cho đến đêm mưa đó, lúc cô ướt sũng gõ cửa phòng anh, cô nói với vẻ mặt hững hờ: "Úc Văn Yến, chúng ta chia tay đi."
Úc Văn Yến hoàn toàn tỉnh ngộ, Tuyên Dụ đúng là mèo hoang không thể nuôi dưỡng.
—
Tuyên Dụ gặp lại Úc Văn Yến là sau khi anh trở về nước, trở thành một phiên dịch viên nổi tiếng trong nước với lý lịch xuất sắc và danh tiếng nổi bật.
Trong quán bar, trong lúc chơi trò chơi 'nói lời thật lòng', có người yêu cầu Úc Văn Yến nói về một mối quan hệ trước đó của anh.
Anh uể oải dựa vào ghế sofa, khoanh tay hờ hững nói: "Ai yêu thì người đó tổn thương"
Tuyên Dụ cho rằng chuyện chia tay không vẻ vang đã khiến Úc Văn Yến chán ghét cô.
Một ngày nọ, cô mở số điện thoại di động đã nhiều năm không sử dụng, nhận được bao nhiêu là tin nhắn đến.
Thời gian gửi là năm thứ hai sau khi anh ra nước ngoài
Đêm đó, ở bên nước ngoài đang diễn ra một sự kiện chấn động.
— "Tình hình có vẻ không ổn, không biết có thể sống sót qua tối nay hay không."
— "Anh đã nghĩ đến nhiều người và gọi đến số điện thoại của mọi người, nhưng số anh muốn gọi nhất lại không liên lạc được."
— "Tuyên Dụ, anh rất nhớ em."
—
Kể từ khi tốt nghiệp đại học, Úc Văn Yến luôn trân trọng một tấm hình trong ví của anh.
Trong màn đêm, Tuyên Dụ đứng trước ánh đèn của Thiên Hộ Miêu Trại*, nụ cười rạng rỡ, đôi mắt sáng ngời.
(*Thiên Hộ Miêu Trại - còn được gọi là Tây Giang Miêu Trại mang ý nghĩa "ngôi làng của hàng nghìn hộ gia đình người Miêu". Ngôi làng có lịch sử hơn nghìn năm tuổi với hơn 6.000 dân, trong đó 99% là dân tộc Miêu (thuộc tỉnh Quý Châu, Trung Quốc) được đánh giá là lớn nhất thế giới với khoảng 1.300 ngôi nhà được làm bằng gỗ ở lưng chừng núi. Hiện tại là điểm thu hút khách du lịch - theo nguồn internet)
Lúc đó, anh đã lấy máy ảnh để chụp lại cảnh này.
Nhìn cô gái xinh đẹp trong ống kính, anh nghĩ thầm:
Làm sao để nói cho cô biết rằng anh đã thích cô 6 năm.
—
Em là số phận mơ hồ của anh và những cảm xúc đó sẽ không biến mất cho đến khi chết. — Borges
[ Vô tâm x kiên trì và chăm chỉ ]
[ Nhà ngoại giao X Giáo sư Đại học ]
[ Ý tưởng 1.8.22 ]
|1v1He, hơn nhau 3 tuổi
| Nam chính và nữ chính không phải người hoàn hảo, nữ chính trước và sau có trái ngược nhau.
Danh Sách Chương Ước Nguyện Ngày Xuân - Sơ Li TruyenChu
- #1Chương 1: Ký ức ba năm khiến cô như chìm dưới đáy biển
- #2Chương 2: Anh nói cô giả tạo, cô nói anh độc đoán
- #3Chương 3: “Bị đá rồi mà còn muốn tôi phải đối xử tốt với cô sao?”
- #4Chương 4: Anh không nên ôm lòng mong đợi
- #5Chương 5: Cô ghi nhớ cái tên Úc Văn Yến này rồi
- #6Chương 6: Cô và Đường Phục Tông thân quen như vậy từ khi nào?
- #7Chương 7: Chưa từng nghĩ đến việc quay lại sao?
- #8Chương 8: Giữa họ đã kết thúc rồi
- #9Chương 9: Màn hình khoá là ảnh cũ
- #10Chương 10: Cô mặc áo khoác của anh trên người
- #11Chương 11: Sau khi gặp lại nhau cô chỉ muốn nói với tôi những điều này thôi sao?
- #12Chương 12: “Trái tim cô không có chút hơi ấm nào sao?”
- #13Chương 13: Vẫn còn giữ chiếc áo khoác của người yêu cũ
- #14Chương 14: Anh ôm chặt cô, siết chặt vòng tay tràn đầy yêu thương
- #15Chương 15: Ngón tay anh nhẹ lướt qua lòng bàn tay cô
- #16Chương 16: “Uống say rồi, cho tôi ôm một lát.”
- #17Chương 17: “Em không được phép lên xe của anh ta.”
- #18Chương 18: Ai nhắc tới cũng thấy rất phiền
- #19Chương 19: “Chúng ta bắt đầu lại đi.”
- #20Chương 20: Từng câu từng chữ đều chạm tới tận tâm can
- #21Chương 21: Nâng khuôn mặt cô lên rồi hôn xuống
- #22Chương 22: Hôn sâu hơn
- #23Chương 23: Thích ứng với nhiệt độ cơ thể nóng bỏng của anh
- #24Chương 24: Nụ hôn thứ hai
- #25Chương 25: Nhớ em, vô cùng nhớ
- #26Chương 26: Anh làm người thứ ba?
- #27Chương 27: “Úc Văn Yến, tôi muốn gặp anh.”
- #28Chương 28: Một nụ hôn ấm áp bỗng chạm vào vành tai
- #29Chương 29: Đã lén đến nhìn em rất nhiều lần
- #30Chương 30: Anh chạm nhẹ lòng bàn tay cô
- #31Chương 31: Úc Văn Yến, anh trà xanh thật đấy
- #32Chương 32: “Anh có muốn yêu thử trước không?”
- #33Chương 33: “Trong nhà em không có bao cao su.”
- #34Chương 34: “Đêm nay tới nhà anh?”
- #35Chương 35: Anh không rảnh cãi nhau, chỉ muốn hôn em
- #36Chương 36: Xa cách Tuyên Dụ, như thể bị chứng rối loạn lo âu chia ly
- #37Chương 37: Hãy để em quay lại và làm vợ anh
- #38Chương 38: “Úc Văn Yến đã chọn em rồi.”
- #39Chương 39: Tình yêu của cô luôn được giấu kín
- #40Chương 40: Gần như công khai sắp có tin vui
- #41Chương 41: Cô không muốn buông tay
- #42Chương 42: Không xứng được anh đối xử tốt đến vậy
- #43Chương 43: Bởi vì em gọi lại cho anh
- #44Chương 44: Thuận đường tới hỏi người yêu chuyện chia tay
- #45Chương 45: Chủ động nhón chân hôn anh
- #46Chương 46: Kí.ch tì.nh trên xe
- #47Chương 47: Đừng khóc nhè ở ban công
- #48Chương 48: Thấy một bó hoa, muốn tặng em nên anh đến
- #49Chương 49: Hôm nay đã có người đáp lại
- #50Chương 50: “Tôi đang gõ báo cáo kết hôn.”