
Còn tiếp
Uống Băng - Đào Tử Nhi
193
Chương
0
Lượt xem
277763
Đề cử
Giới Thiệu Uống Băng - Đào Tử Nhi Truyện Chữ
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cận đại, HE, Tình cảm, Ngọt văn, Song khiết Hào môn thế gia, Dân quốc, Duyên trời tác hợp, 1v1
Văn Án
Lần đầu tiên Bạch Thanh Gia gặp Từ Băng Nghiên là ở bến tàu. Vị sĩ quan tuấn tú ấy đứng trước mặt cha cô, lời lẽ cung kính nhưng sống lưng lại thẳng tắp, không hề cúi lấy một phân. Cảnh tượng ấy khiến Bạch Thanh Gia bật cười, quay sang nói với người bên cạnh: “Xem kìa, nghèo mà sĩ diện.”
Lần thứ hai gặp lại là ở đất An Huy. Đóa hoa kiêu sa của chốn giàu sang rơi thẳng xuống bùn đất. Trong khói lửa chiến tranh, cô chỉ biết hoảng loạn chạy trốn. Bỗng nghe tiếng vó ngựa cùng tiếng súng vang dội, vừa ngẩng đầu lên đã lại thấy anh. Khi ấy trên người anh dính đầy máu, vậy mà trước khi đưa tay ra đỡ cô, anh còn không quên lau sạch vết bẩn trên áo, rồi nhẹ giọng nói: “Bạch tiểu thư, làm cô sợ rồi.”
Về sau, cô trở thành Ninh Ninh của anh. Tận mắt chứng kiến anh bình định non sông, diệt trừ ngoại xâm, gánh lấy vận mệnh dân chúng, cô mới hiểu người đàn ông này chính là hoa trong gương, là trăng dưới nước, là giấc mơ khắc khoải của cô mỗi lần tỉnh giấc.
Tóm tắt một câu: Vì thịnh thế mà không ngừng tiến về phía trước.
Ý nghĩa: Mười năm uống băng cũng chẳng làm nguội được nhiệt huyết; vì nước vì dân mà mãi giữ lòng nhiệt thành.
Văn Án
Lần đầu tiên Bạch Thanh Gia gặp Từ Băng Nghiên là ở bến tàu. Vị sĩ quan tuấn tú ấy đứng trước mặt cha cô, lời lẽ cung kính nhưng sống lưng lại thẳng tắp, không hề cúi lấy một phân. Cảnh tượng ấy khiến Bạch Thanh Gia bật cười, quay sang nói với người bên cạnh: “Xem kìa, nghèo mà sĩ diện.”
Lần thứ hai gặp lại là ở đất An Huy. Đóa hoa kiêu sa của chốn giàu sang rơi thẳng xuống bùn đất. Trong khói lửa chiến tranh, cô chỉ biết hoảng loạn chạy trốn. Bỗng nghe tiếng vó ngựa cùng tiếng súng vang dội, vừa ngẩng đầu lên đã lại thấy anh. Khi ấy trên người anh dính đầy máu, vậy mà trước khi đưa tay ra đỡ cô, anh còn không quên lau sạch vết bẩn trên áo, rồi nhẹ giọng nói: “Bạch tiểu thư, làm cô sợ rồi.”
Về sau, cô trở thành Ninh Ninh của anh. Tận mắt chứng kiến anh bình định non sông, diệt trừ ngoại xâm, gánh lấy vận mệnh dân chúng, cô mới hiểu người đàn ông này chính là hoa trong gương, là trăng dưới nước, là giấc mơ khắc khoải của cô mỗi lần tỉnh giấc.
Tóm tắt một câu: Vì thịnh thế mà không ngừng tiến về phía trước.
Ý nghĩa: Mười năm uống băng cũng chẳng làm nguội được nhiệt huyết; vì nước vì dân mà mãi giữ lòng nhiệt thành.
Danh Sách Chương Uống Băng - Đào Tử Nhi TruyenChu
- #101Chương 101: Vạn tiễn
- #102Chương 102: Phát tiết
- #103Chương 103: Ngoài cửa
- #104Chương 104: Lạnh nhạt
- #105Chương 105: Tương phùng
- #106Chương 106: Thôi học
- #107Chương 107: Gông xiềng
- #108Chương 108: Biến số
- #109Chương 109: Đường xa
- #110Chương 110: Bôn ba
- #111Chương 111: Nhà cũ
- #112Chương 112: Hoang vu
- #113Chương 113: Chờ đợi
- #114Chương 114: Chấp mê
- #115Chương 115: Thì thầm
- #116Chương 116: Tính toán
- #117Chương 117: Hôm sau
- #118Chương 118: Tiểu biệt
- #119Chương 119: Người thân
- #120Chương 120: Sương sớm
- #121Chương 121: Trong xe
- #122Chương 122: Nhị ca
- #123Chương 123: Nói chuyện
- #124Chương 124: Chuyện xấu
- #125Chương 125: Kề tai
- #126Chương 126: Quấn quýt
- #127Chương 127: Anh vợ
- #128Chương 128: Về nhà
- #129Chương 129: Khóc lóc
- #130Chương 130: Trái phải
- #131Chương 131: Xuất giá
- #132Chương 132: Ngọn nến
- #133Chương 133: Đào hoa
- #134Chương 134: Khói mù
- #135Chương 135: Ban công
- #136Chương 136: Ôn tồn
- #137Chương 137: Gặp mặt
- #138Chương 138: Đàm thoại
- #139Chương 139: Nhiệt tình
- #140Chương 140: Vết thương
- #141Chương 141: Nút thắt
- #142Chương 142: Về trường
- #143Chương 143: Quyết định
- #144Chương 144: Rối ren
- #145Chương 145: Hội quán
- #146Chương 146: An ủi
- #147Chương 147: Nhiệt thành
- #148Chương 148: Tiềm tàng
- #149Chương 149: Cùng đường
- #150Chương 150: Hoa viên