
Tạm dừng
Vạn Cổ Ma Tôn
1016
Chương
0
Lượt xem
284648
Đề cử
Giới Thiệu Vạn Cổ Ma Tôn Truyện Chữ
Lâm Tiêu xuyên không, tới một thế giới huyền ảo, may mắn là còn trở thành một kì tài ngàn năm một thuở.
Sở hữu trí tuệ siêu phàm, gặp qua là không thể quên, cùng với ngộ tính cực cao, bất cứ công pháp thần thông nào, hắn vừa học liền biết.
Khi đang sầu não vì không ó tài nguyên tu luyện, hắn bị người ta bắt tới Ma Môn, trở thành một trong những người gác mộ của Phạm Thiên mộ kiếm.
Sở hữu trí tuệ siêu phàm, gặp qua là không thể quên, cùng với ngộ tính cực cao, bất cứ công pháp thần thông nào, hắn vừa học liền biết.
Khi đang sầu não vì không ó tài nguyên tu luyện, hắn bị người ta bắt tới Ma Môn, trở thành một trong những người gác mộ của Phạm Thiên mộ kiếm.
Danh Sách Chương Vạn Cổ Ma Tôn TruyenChu
- #101Chương 101: Đại sư tỷ sao vậy?
- #102Chương 102: Điều này khiến họ nghi ngờ
- #103Chương 103: Thứ này chắc chắn bất phàm
- #104Chương 104: Ngài còn nói cho hắn một cơ hội?"
- #105Chương 105: "Đây là trọng lực sao?!"
- #106Chương 106
- #107Chương 107: Lần này coi như tiêu đời
- #108Chương 108: Vũ Thương có người trong lòng rồi?
- #109Chương 109: Đây là ……truyền âm!
- #110Chương 110: Nghe cũng có lý đấy
- #111Chương 111: Chuyện gì thế này?
- #112Chương 112: Thiên Thê không có vấn đề
- #113Chương 113: "Cửu U Trấn Ma Ấn!"
- #114Chương 114: Đoán một lần rồi lại sai một lần nữa
- #115Chương 115: Tại sao ông ta không đến thẳng bậc chín mươi
- #116Chương 116: Cả người hắn chống lại trọng lực mà đứng lên
- #117Chương 117: Tiếp tục xông về phía trước!!
- #118Chương 118: Còn có một vấn đề nữa
- #119Chương 119: Thu hoạch cực lớn
- #120Chương 120: Chuyện này ông ta đã quyết định rồi
- #121Chương 121: Coi như là báo đáp chuyện kia
- #122Chương 122: Chuyện này là không thể nào!
- #123Chương 123: Khoảng cách này cũng quá lớn rồi
- #124Chương 124: Đặc biệt là yêu nghiệt thiên kiêu như Lâm Tiêu
- #125Chương 125: Kiếm Ma tông giàu khiếp thật
- #126Chương 126
- #127Chương 127: Nhất Khí Đan Vụ
- #128Chương 128
- #129Chương 129: Vậy mà luyện thành hai viên???”
- #130Chương 130: Lạc Hải Thành muốn nói vài câu để xoa dịu
- #131Chương 131: Tả Cúng Phụng đưa lệnh bài bằng cả hai tay
- #132Chương 132: Đồng thời, ông ta cũng cảm thấy hoang mang
- #133Chương 133: "Tốc độ này quá nhanh."
- #134Chương 134: Hắn dựa vào cái gì để có thể đuổi kịp mình?
- #135Chương 135: Cả người như chết lặng
- #136Chương 136: Đầu óc Lâm Tiêu ong ong
- #137Chương 137: Đáng ghét!!!
- #138Chương 138: Sao họ lại đến đây?!
- #139Chương 139
- #140Chương 140: Ai không biết còn tưởng hai người thân thiết lắm
- #141Chương 141: Hoàn toàn là tình huống không kịp trở tay
- #142Chương 142: Hoàn toàn là không kịp phòng bị
- #143Chương 143: Bọn họ chí ít có thể lựa chọn
- #144Chương 144: Hắn đảm bảo, chắc chắn là đảm bảo
- #145Chương 145: Hắn chỉ hy vọng sau khi tới được chỗ kia sẽ có thu hoạch
- #146Chương 146: Sao lại có thể chặn được?
- #147Chương 147
- #148Chương 148
- #149Chương 149: Vợt được mẻ lớn rồi!
- #150Chương 150: Trọng lực cảnh ý