
Tạm dừng
Về Quê Làm Nông Khi Biết Thân Phận Của Mình Là Giả
518
Chương
0
Lượt xem
312227
Đề cử
Giới Thiệu Về Quê Làm Nông Khi Biết Thân Phận Của Mình Là Giả Truyện Chữ
Trần Bảo Âm làm thiên kim Hầu phủ mười lăm năm, đột nhiên có một ngày biết được mình là bị ôm nhầm, thiên kim tiểu thư thật sắp về rồi. Dựa theo những dấu hiệu báo trước trong mơ, nàng sẽ gây khó dễ cho thiên kim thật, làm trời làm đất, kết quả cuối cùng rất thê thảm.
… Cáo từ.
Trần Bảo Âm cuốn đùm quần áo, sáng khoái rời đi. Sau khi về quê, cơm canh đạm bạc, cuộc sống giản dị. Nhưng gia đình ấm áp, hàng xóm náo nhiệt, cười đùa mắng mỏ, không hề gò bó. Trời đất bao la rất là sung sướng.
Không lâu sau, có một thư sinh đến thôn. Tướng mạo thanh tú, biết may vá thêu thùa, biết nấu cơm, nói chuyện ôn tồn nhỏ nhẹ, biết lễ độ tránh hiềm nghi. Các cô nương rất thích hắn, đỏ mặt lặng lẽ nhìn hắn. Chỉ Trần Bảo Âm cảm thấy thư sinh này tay trói gà không chặt, không quá để ý.
Nhưng mà không lâu sau thư sinh thi đậu cử nhân, thi đậu trạng nguyên, còn đưa nàng trở về kinh thành lần nữa, vênh mặt ưỡn ngực làm người. Trần Bảo Âm: Nếu như hắn cường tráng hơn chút thì tốt. …
Sau ngày cưới nào đó. Thư sinh lấy một cái khăn xanh lam, lau ngón tay dẻo dai, mảnh khảnh nhưu trúc như tùng, đi vào phòng nhìn người vợ trẻ đang nằm liệt trên giường nghỉ ngơi, dịu dàng nhỏ nhẹ nói: “Nương tử, gà đã hầm lên rồi.” Trần Bảo Âm nằm trên giường, nhìn dáng người có vẻ gầy yếu của thư sinh, ánh mắt phút chốc mơ màng.
… Cáo từ.
Trần Bảo Âm cuốn đùm quần áo, sáng khoái rời đi. Sau khi về quê, cơm canh đạm bạc, cuộc sống giản dị. Nhưng gia đình ấm áp, hàng xóm náo nhiệt, cười đùa mắng mỏ, không hề gò bó. Trời đất bao la rất là sung sướng.
Không lâu sau, có một thư sinh đến thôn. Tướng mạo thanh tú, biết may vá thêu thùa, biết nấu cơm, nói chuyện ôn tồn nhỏ nhẹ, biết lễ độ tránh hiềm nghi. Các cô nương rất thích hắn, đỏ mặt lặng lẽ nhìn hắn. Chỉ Trần Bảo Âm cảm thấy thư sinh này tay trói gà không chặt, không quá để ý.
Nhưng mà không lâu sau thư sinh thi đậu cử nhân, thi đậu trạng nguyên, còn đưa nàng trở về kinh thành lần nữa, vênh mặt ưỡn ngực làm người. Trần Bảo Âm: Nếu như hắn cường tráng hơn chút thì tốt. …
Sau ngày cưới nào đó. Thư sinh lấy một cái khăn xanh lam, lau ngón tay dẻo dai, mảnh khảnh nhưu trúc như tùng, đi vào phòng nhìn người vợ trẻ đang nằm liệt trên giường nghỉ ngơi, dịu dàng nhỏ nhẹ nói: “Nương tử, gà đã hầm lên rồi.” Trần Bảo Âm nằm trên giường, nhìn dáng người có vẻ gầy yếu của thư sinh, ánh mắt phút chốc mơ màng.
Danh Sách Chương Về Quê Làm Nông Khi Biết Thân Phận Của Mình Là Giả TruyenChu
- #101Chương 101
- #102Chương 102
- #103Chương 103
- #104Chương 104
- #105Chương 105
- #106Chương 106
- #107Chương 107
- #108Chương 108
- #109Chương 109
- #110Chương 110
- #111Chương 111
- #112Chương 112
- #113Chương 113
- #114Chương 114
- #115Chương 115
- #116Chương 116
- #117Chương 117
- #118Chương 118
- #119Chương 119
- #120Chương 120
- #121Chương 121
- #122Chương 122
- #123Chương 123
- #124Chương 124
- #125Chương 125
- #126Chương 126
- #127Chương 127
- #128Chương 128
- #129Chương 129
- #130Chương 130
- #131Chương 131
- #132Chương 132
- #133Chương 133
- #134Chương 134
- #135Chương 135
- #136Chương 136
- #137Chương 137
- #138Chương 138
- #139Chương 139
- #140Chương 140
- #141Chương 141
- #142Chương 142
- #143Chương 143
- #144Chương 144
- #145Chương 145
- #146Chương 146
- #147Chương 147
- #148Chương 148
- #149Chương 149
- #150Chương 150