
Còn tiếp
Vết Nhơ
209
Chương
0
Lượt xem
297592
Đề cử
Giới Thiệu Vết Nhơ Truyện Chữ
Tên gốc: Dư Ô
Chém: Stormi
Thể loại: Niên hạ, cổ trang, chủ công, vương triều tu chân hư cấu, 1×1, HE ~
Couple: Mặc Tức (ngạo kiều oán phụ tạc mao công) – Cố Mang (não có vấn đề phản quốc thụ)
Nhân vật phụ: Mộ Dung Thẩm Đường Giang Dạ Tuyết, Phất Lê Phá Ám Nhạc Thần Tình
Độ dài: 195 chương chính văn + 1 số phiên ngoại
Tóm tắt ngắn gọn:
Thống soái cương trực, bị người anh em là phản tướng cưa đổ.
Văn án dài dòng hoa lá hẹ:
Cố Mang là phản tướng, giờ bị bắt làm tù binh trở về mẫu quốc.
Mọi người nghe tin, chỉ muốn giết y cho hả giận.
Mà nghe nói người anh em tốt trước kia càng hận y gấp bội - Mặc công tử lạnh lùng quả dục.
Nghe dân tình đồn: Mặc công tử đã chuẩn bị ba trăm sáu mươi lăm cách tra khảo chờ thử trên người Cố Mang, chủng loại phong phú kiểu mẫu đầy đủ chơi suốt một năm cũng không sợ lặp.
Thế nhưng lời đồn phố thị nhanh chóng bị Mặc công tử cấm tiệt, nguyên nhân là tả hắn như thằng điên mà còn sai sự thật nghiêm trọng.
Vậy thì sự thật là gì?
Sự thật càng khó nói hơn -
Mặc Tức, thân phận: Thống soái giữ mình trong sạch nhất đế quốc.
Quan hệ với phản thần Cố Mang: Từng ngủ với nhau.
Note của tác giả: Mê viết hồi ức và diễn biến nội tâm, công thụ không hoàn hảo, mỗi nhân vật có thái độ sống của riêng mình, không thảo luận tam quan. Niên hạ công bất chấp, cho dù 3 ngày, 3 tiếng, 3 giây, công cũng phải nhỏ hơn thụ!
Note của mình: Chuyện về hai con người đầy khuyết điểm lỡ yêu phải nhau nhưng bị thời thế vùi dập dẫn đến tình trạng yêu không được hận không đành buông không đặng nắm không xong…
Trình độ của chủ blog có hạn, đã cố gắng hết sức nhưng chắc chắn vẫn còn nhiều sai sót, không yêu đừng nói lời cay đắng, cảm ơn và mến thương thật nhiều
Chém: Stormi
Thể loại: Niên hạ, cổ trang, chủ công, vương triều tu chân hư cấu, 1×1, HE ~
Couple: Mặc Tức (ngạo kiều oán phụ tạc mao công) – Cố Mang (não có vấn đề phản quốc thụ)
Nhân vật phụ: Mộ Dung Thẩm Đường Giang Dạ Tuyết, Phất Lê Phá Ám Nhạc Thần Tình
Độ dài: 195 chương chính văn + 1 số phiên ngoại
Tóm tắt ngắn gọn:
Thống soái cương trực, bị người anh em là phản tướng cưa đổ.
Văn án dài dòng hoa lá hẹ:
Cố Mang là phản tướng, giờ bị bắt làm tù binh trở về mẫu quốc.
Mọi người nghe tin, chỉ muốn giết y cho hả giận.
Mà nghe nói người anh em tốt trước kia càng hận y gấp bội - Mặc công tử lạnh lùng quả dục.
Nghe dân tình đồn: Mặc công tử đã chuẩn bị ba trăm sáu mươi lăm cách tra khảo chờ thử trên người Cố Mang, chủng loại phong phú kiểu mẫu đầy đủ chơi suốt một năm cũng không sợ lặp.
Thế nhưng lời đồn phố thị nhanh chóng bị Mặc công tử cấm tiệt, nguyên nhân là tả hắn như thằng điên mà còn sai sự thật nghiêm trọng.
Vậy thì sự thật là gì?
Sự thật càng khó nói hơn -
Mặc Tức, thân phận: Thống soái giữ mình trong sạch nhất đế quốc.
Quan hệ với phản thần Cố Mang: Từng ngủ với nhau.
Note của tác giả: Mê viết hồi ức và diễn biến nội tâm, công thụ không hoàn hảo, mỗi nhân vật có thái độ sống của riêng mình, không thảo luận tam quan. Niên hạ công bất chấp, cho dù 3 ngày, 3 tiếng, 3 giây, công cũng phải nhỏ hơn thụ!
Note của mình: Chuyện về hai con người đầy khuyết điểm lỡ yêu phải nhau nhưng bị thời thế vùi dập dẫn đến tình trạng yêu không được hận không đành buông không đặng nắm không xong…
Trình độ của chủ blog có hạn, đã cố gắng hết sức nhưng chắc chắn vẫn còn nhiều sai sót, không yêu đừng nói lời cay đắng, cảm ơn và mến thương thật nhiều
Danh Sách Chương Vết Nhơ TruyenChu
- #101Chương 100: Tức muội uất ức
- #102Chương 101: Dễ tin
- #103Chương 102: Chung phòng
- #104Chương 103: Giày vò
- #105Chương 104: Thiếu
- #106Chương 105: Giải độc
- #107Chương 106: Dấu vết ái muội
- #108Chương 107: Vết nhơ duy nhất của hắn
- #109Chương 108: Nữ nhân không dễ lừa
- #110Chương 109: Quan tài lưu trữ
- #111Chương 110: Điềm báo lạ thường
- #112Chương 111: Trưởng lão thí luyện hắc ma
- #113Chương 112: A Liên giành người
- #114Chương 113: Ta lại tin huynh thêm lần nữa
- #115Chương 114: Thí luyện bắt đầu
- #116Chương 115: Lại về tám năm trước
- #117Chương 116: Nỗi oan của Lục Triển Tinh
- #118Chương 117: Có nguyện hy sinh vì nước nhà
- #119Chương 118: Ta cũng vì người sống
- #120Chương 119: Thì ra thật lòng là như thế
- #121Chương 120: Một lạy mặc sống chết
- #122Chương 121: Đông dài rồi sẽ qua
- #123Chương 122: Từ nay đọa vực sâu
- #124Chương 123: Trượng phu cũng có lòng riêng
- #125Chương 124: Mang người rời địa ngục
- #126Chương 125: Trọng thương
- #127Chương 126: Nỗi đau của Mộng Trạch
- #128Chương 127: Giằng co
- #129Chương 128: Thân bất do kỷ
- #130Chương 129: Chân tướng núi Chiến Hồn
- #131Chương 130: Về nhà
- #132Chương 131: Ta thích đệ
- #133Chương 132: Kẹo ngọt hay ta ngọt?
- #134Chương 133: Tình đầu mười bốn năm
- #135Chương 134: Mộ Dung Liên thuở bé
- #136Chương 135: Tháng năm yên bình
- #137Chương 136: Tết Đoan Ngọ
- #138Chương 137: Linh vị vợ quá cố
- #139Chương 138: Bắt gặp
- #140Chương 139: Chiến sự lại nổi lên
- #141Chương 140: Thú Huyết Ma
- #142Chương 141: Lại xuất chinh
- #143Chương 142: Người nắm thực quyền ở nước Liệu
- #144Chương 143: Ngủ chung
- #145Chương 144: Thiếu
- #146Chương 145: Thích và cảm kích
- #147Chương 146: Sự khác thường của Mộ Dung Liên
- #148Chương 147: Lời đồn (thượng)
- #149Chương 148: Lời đồn (hạ)
- #150Chương 149: Ảo ảnh của Thẩm Đường