
Tạm dừng
Vi Sư Tới Đón Ngươi, Vi Sư Sợ Lạnh
99
Chương
0
Lượt xem
297278
Đề cử
Giới Thiệu Vi Sư Tới Đón Ngươi, Vi Sư Sợ Lạnh Truyện Chữ
Mạch Tử Chiêu là một cô gái bình thường, cuộc sống của cô từ nhỏ tới lớn chưa từng được như ý muốn. Cô cứ quanh quẩn với cuộc sống nhàm chán nhưng rồi một ngày kia chính cái chết của mình đã khiến cô phá bỏ được cuộc sống ấy.
Bỏ lại ký ức không màu sắc, cô đã bước chân vào khởi đầu mới.
Cô chẳng ngờ xuyên qua lại gặp một số kiếp gập gềnh, trắc trở. Nhưng cũng từ đây mà tên tuổi cô vang danh thiên hạ.
Huyền y công tử từ đâu lại xuất hiện trên chiến trường như hung thần ác sát, một rìu vung lên một tướng mất đầu, tắm máu toàn quân. Dựng lên tượng đài Chiến thần trên sa trường.
Kẻ được người người kính ngưỡng, khiếp sợ ấy cư nhiên lại là một nữ tử.
- ----
– “Sư phụ, ta muốn rời cốc.”
– “Hoa lê rụng đầy sân rồi.”
– “Sư phụ, ta mới quét sân rồi, cho ta rời cốc.”
– “Sao nước trong thùng lại hết rồi?”
– “Sư phụ, ta gánh nước đổ đầy mấy thùng rồi, còn chuẩn bị cả nước tắm cho người rồi. Ta rời cốc.”
– “Vi sư nhức đầu.”
– “Đồ chết tiệt, còn làm khó ta. Chưa thấy sói tưởng sói ăn chay sao?”
– “Đồ nhi ngoan, bỏ đao xuống.”
– “Ngươi lại muốn gì?”
– “Vi sư cho ngươi ăn thịt.”
Bỏ lại ký ức không màu sắc, cô đã bước chân vào khởi đầu mới.
Cô chẳng ngờ xuyên qua lại gặp một số kiếp gập gềnh, trắc trở. Nhưng cũng từ đây mà tên tuổi cô vang danh thiên hạ.
Huyền y công tử từ đâu lại xuất hiện trên chiến trường như hung thần ác sát, một rìu vung lên một tướng mất đầu, tắm máu toàn quân. Dựng lên tượng đài Chiến thần trên sa trường.
Kẻ được người người kính ngưỡng, khiếp sợ ấy cư nhiên lại là một nữ tử.
- ----
– “Sư phụ, ta muốn rời cốc.”
– “Hoa lê rụng đầy sân rồi.”
– “Sư phụ, ta mới quét sân rồi, cho ta rời cốc.”
– “Sao nước trong thùng lại hết rồi?”
– “Sư phụ, ta gánh nước đổ đầy mấy thùng rồi, còn chuẩn bị cả nước tắm cho người rồi. Ta rời cốc.”
– “Vi sư nhức đầu.”
– “Đồ chết tiệt, còn làm khó ta. Chưa thấy sói tưởng sói ăn chay sao?”
– “Đồ nhi ngoan, bỏ đao xuống.”
– “Ngươi lại muốn gì?”
– “Vi sư cho ngươi ăn thịt.”
Danh Sách Chương Vi Sư Tới Đón Ngươi, Vi Sư Sợ Lạnh TruyenChu
- #1Chương 1: Nếu ta sinh ra một lần nữa
- #2Chương 2: Có phụ thân thương, có mẫu thân yêu, có cả ca ca trời đánh
- #3Chương 3: Tảng băng trôi màu tím và con quỷ mặt trắng
- #4Chương 4: Binh biến. Đêm trăng nghe hát, người có về không?
- #5Chương 5: Mang theo cái tên Hồng Trung nhắm mắt xuôi tay
- #6Chương 6: Chuyện cũ thắp lên mồi lửa
- #7Chương 7: Đêm trăng trên núi, xảy ra chuyện
- #8Chương 8: Gặp Dữ Ngọc
- #9Chương 9: Lặn hồ Tìm kim khí
- #10Chương 10: Tử Chiêu là đứa nhỏ thông minh
- #11Chương 11: Tử Chiêu hiến kế. Tới Kinh Thành
- #12Chương 12: Bàn chính sự
- #13Chương 13: Mẫu Phi của Yến Lân
- #14Chương 14: Tử Chiêu hình như thích bị diệt khẩu
- #15Chương 15: Chỉ là bực tức nên tiện tay
- #16Chương 16: Thắng thật nhiều bạc
- #17Chương 17: Bất lương ca ca
- #18Chương 18: Hoàng cung thật phiền phức
- #19Chương 19: Hoàng cung không có thứ gì như ca ca cả
- #20Chương 20: Thủ đoạn
- #21Chương 21: Tát người thật sướng tay
- #22Chương 22: Kẻ nào thay ta rửa hận
- #23Chương 23: Thử chữa bệnh
- #24Chương 24: Cam của ta
- #25Chương 25: Cung yến
- #26Chương 26: Bảo Xuân thạch
- #27Chương 27: Tử Chiêu rèn kiếm
- #28Chương 28: Dữ Tụ lâu
- #29Chương 29: Đua ngựa. Ô Vân tạo phản
- #30Chương 30: Ta muốn bảo hộ Mục gia
- #31Chương 31: Hồng Bảo Kiếm Các
- #32Chương 32: Hồng Bảo Kiếm các trong một năm
- #33Chương 33: Thiên nhân hạ phàm sao? Không đúng lắm
- #34Chương 34: Vừa xuất thành đã gặp thổ phỉ
- #35Chương 35: Một lần rời Kinh đã là ba năm
- #36Chương 36: Huyết tẩy Mục gia
- #37Chương 37: Tới Thanh Quan
- #38Chương 38: Muội muội là trời,... Nương tử là Phật tổ
- #39Chương 39: Tú Lệ phường
- #40Chương 40: Bàn chuyện làm ăn
- #41Chương 41: Đi bắt Hồng Lang
- #42Chương 42: Lên Hồng Vân sơn
- #43Chương 43: Trở về(1)
- #44Chương 44: Trở về(2)
- #45Chương 45: Một lần nữa, đánh bạc
- #46Chương 46: Vờn chuột trong sân
- #47Chương 47: Bạch phiến
- #48Chương 48: Manh mối
- #49Chương 49: Dưới bóng chiều, một mảnh thâm tình
- #50Chương 50: Cố ý làm phiền