
Còn tiếp
Viện Bảo Tàng Sơn Hải
154
Chương
0
Lượt xem
296974
Đề cử
Giới Thiệu Viện Bảo Tàng Sơn Hải Truyện Chữ
Viện bảo tàng trưng bày Thao Thiết, Kì Lân, Phượng Hoàng, Cùng Kỳ, Tất Phương*, Cửu Vĩ Hồ,… thông bảo tuyển dụng tìm một nhân viên quản lí là nhân loại.
* Tất Phương: một loại thần thú hiện ra mỗi khi có hỏa hoạn trong truyền thuyết Trung Hoa. Có hình tượng là con hạc, màu xanh có pha chấm đỏ, chân trần, mỏ trắng, có một chân (hoặc chỉ có một cánh), thường ngậm một ngọn lửa.
Nhân viên quản lí này phải phụ trách mọi việc trong viện bảo tàng, bao gồm cả việc trưng bày, bảo quản, bảo vệ, bán vé, tuyên truyền, kế toán, đầu bếp,… tất cả các loại công việc.
Mà cả viện bảo tàng này chỉ có duy nhất một mình cậu, MỘT MÌNH CẬU mà thôi!
Nhưng nhìn đến số tiền lương cao chót vót kia, cậu nhịn, dù sao cậu cũng là một con người đầy nghị lực.
Mặc dù viện trưởng chỉ phụ trách công việc giám sát, quản lí nhân sự thì chỉ phụ trách việc xuất quỷ nhập thần, còn nhóm trưng bày thì chỉ biết ăn uống rồi gây sự.
Nhưng ai bảo cậu đã kí hợp đồng làm chi, nên cậu quyết định tiếp tục nhịn.
Mãi cho đến khi tháng lương đầu tiên được phát, cậu không thể nhịn được nữa mà nổi nóng.
Đờ mờ! Có ai mà phát tiền lương là một bó hẹ như vậy không chứ!!
Vì nuôi sống bản thân và đám ăn hàng trong viện bảo tàng kia, Lăng Mục Du sờ cằm, lần lượt nhìn Thao Thiết, Kì Lân, Phượng Hoàng, Cùng Kì, Tất Phương, Cửu Vĩ Hồ… rồi nở nụ cười Vô. Cùng. Tươi. Rói.
Nhóm yêu quái lạnh run: Viện trưởng, nhân loại thực đáng sợ! QAQ
Viện trưởng: Đây không phải là hẹ, mà là Chúc Dư, có màu xanh sáng và hình dáng như hẹ, ăn vào sẽ không thấy đói nữa.
Tiểu Ngư (1): Vậy nó có thể dùng để mua nhà hay mua xe không?
Viện trưởng: Đồ phàm nhân ngu xuẩn không biết nhìn hàng!
Tiểu Ngư: Haha…
Dò mìn:Truyện này có bối cảnh là hiện đại giả tưởng, có thiết lập của cá nhân, xin đừng khảo chứng.Phác thảo nội dung tác phẩm: kinh doanh viện bảo tàng, thuận tiện đánh quái, nói chuyện yêu đương.Tác phẩm này giọng văn hài hước, làm người đọc cười đau cả bụng, miêu tả nhóm thượng cổ thần thú đáng yêu đơn thuần. Tình cảm của nhân vật chính tự nhiên, nước chảy thành sông. Đây là một câu truyện sảng văn đầy thú vị và vui vẻ.
* Tất Phương: một loại thần thú hiện ra mỗi khi có hỏa hoạn trong truyền thuyết Trung Hoa. Có hình tượng là con hạc, màu xanh có pha chấm đỏ, chân trần, mỏ trắng, có một chân (hoặc chỉ có một cánh), thường ngậm một ngọn lửa.
Nhân viên quản lí này phải phụ trách mọi việc trong viện bảo tàng, bao gồm cả việc trưng bày, bảo quản, bảo vệ, bán vé, tuyên truyền, kế toán, đầu bếp,… tất cả các loại công việc.
Mà cả viện bảo tàng này chỉ có duy nhất một mình cậu, MỘT MÌNH CẬU mà thôi!
Nhưng nhìn đến số tiền lương cao chót vót kia, cậu nhịn, dù sao cậu cũng là một con người đầy nghị lực.
Mặc dù viện trưởng chỉ phụ trách công việc giám sát, quản lí nhân sự thì chỉ phụ trách việc xuất quỷ nhập thần, còn nhóm trưng bày thì chỉ biết ăn uống rồi gây sự.
Nhưng ai bảo cậu đã kí hợp đồng làm chi, nên cậu quyết định tiếp tục nhịn.
Mãi cho đến khi tháng lương đầu tiên được phát, cậu không thể nhịn được nữa mà nổi nóng.
Đờ mờ! Có ai mà phát tiền lương là một bó hẹ như vậy không chứ!!
Vì nuôi sống bản thân và đám ăn hàng trong viện bảo tàng kia, Lăng Mục Du sờ cằm, lần lượt nhìn Thao Thiết, Kì Lân, Phượng Hoàng, Cùng Kì, Tất Phương, Cửu Vĩ Hồ… rồi nở nụ cười Vô. Cùng. Tươi. Rói.
Nhóm yêu quái lạnh run: Viện trưởng, nhân loại thực đáng sợ! QAQ
Viện trưởng: Đây không phải là hẹ, mà là Chúc Dư, có màu xanh sáng và hình dáng như hẹ, ăn vào sẽ không thấy đói nữa.
Tiểu Ngư (1): Vậy nó có thể dùng để mua nhà hay mua xe không?
Viện trưởng: Đồ phàm nhân ngu xuẩn không biết nhìn hàng!
Tiểu Ngư: Haha…
Dò mìn:Truyện này có bối cảnh là hiện đại giả tưởng, có thiết lập của cá nhân, xin đừng khảo chứng.Phác thảo nội dung tác phẩm: kinh doanh viện bảo tàng, thuận tiện đánh quái, nói chuyện yêu đương.Tác phẩm này giọng văn hài hước, làm người đọc cười đau cả bụng, miêu tả nhóm thượng cổ thần thú đáng yêu đơn thuần. Tình cảm của nhân vật chính tự nhiên, nước chảy thành sông. Đây là một câu truyện sảng văn đầy thú vị và vui vẻ.
Danh Sách Chương Viện Bảo Tàng Sơn Hải TruyenChu
- #101Chương 101
- #102Chương 102
- #103Chương 103
- #104Chương 104
- #105Chương 105
- #106Chương 106
- #107Chương 107
- #108Chương 108
- #109Chương 109
- #110Chương 110
- #111Chương 111
- #112Chương 112
- #113Chương 113
- #114Chương 114
- #115Chương 115
- #116Chương 116
- #117Chương 117
- #118Chương 118
- #119Chương 119
- #120Chương 120
- #121Chương 121
- #122Chương 122
- #123Chương 123
- #124Chương 124
- #125Chương 125
- #126Chương 126
- #127Chương 127
- #128Chương 128
- #129Chương 129
- #130Chương 130
- #131Chương 131
- #132Chương 132
- #133Chương 133
- #134Chương 134
- #135Chương 135
- #136Chương 136
- #137Chương 137
- #138Chương 138
- #139Chương 139
- #140Chương 140
- #141Chương 141
- #142Chương 142
- #143Chương 143
- #144Chương 144: Phiên ngoại
- #145Chương 145
- #146Chương 146
- #147Chương 147
- #148Chương 148
- #149Chương 149
- #150Chương 150