
Tạm dừng
Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ
1450
Chương
0
Lượt xem
277680
Đề cử
Giới Thiệu Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ Truyện Chữ
Đồng Khánh năm thứ tư, thiên hạ đại hạn hán, đồng ruộng mất mùa, dân chúng đổi con cho nhau mà ăn, Tô Cửu Nguyệt bị bán đi cũng chính vào lúc này.
Trong căn nhà rách nát chỉ có một cái giường đất và một chiếc bàn gỗ không còn nhìn ra màu sắc ban đầu. Mẹ nàng, Trương thị, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, nước mắt không ngừng rơi, nhưng vẫn không nói một lời giữ nàng lại.
Tô Cửu Nguyệt thở dài, chút hi vọng trong lòng nàng đã hoàn toàn bị dập tắt.
Nàng biết, nhà có hai em gái và một em trai, nếu lúc này không bán nàng đi, e rằng cả nhà sẽ c.h.ế.t đói thật.
Thế nhưng, cho dù là vậy, nàng vẫn không thể vượt qua cái rào cản trong lòng.
Nàng nhặt cái bọc đồ nhỏ của mình, bên trong chỉ có độc một chiếc áo khoác ngoài, trong nhà thậm chí còn không nhét cho nàng một chiếc bánh bột rau nào.
“Con đi đây.” Nàng tỏ ra khá bình tĩnh.
“Tiểu Cửu, con sang bên đó rồi nhớ thường xuyên về thăm nhà nhé.” Cha nàng, Tô Đại Ngưu, ngồi xổm ở cửa, im lặng rất lâu, thấy nàng bước ra mới ngẩng đầu nhìn nàng một cái, dặn dò.
“Vâng.” Tô Cửu Nguyệt khẽ đáp.
Trong căn nhà rách nát chỉ có một cái giường đất và một chiếc bàn gỗ không còn nhìn ra màu sắc ban đầu. Mẹ nàng, Trương thị, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, nước mắt không ngừng rơi, nhưng vẫn không nói một lời giữ nàng lại.
Tô Cửu Nguyệt thở dài, chút hi vọng trong lòng nàng đã hoàn toàn bị dập tắt.
Nàng biết, nhà có hai em gái và một em trai, nếu lúc này không bán nàng đi, e rằng cả nhà sẽ c.h.ế.t đói thật.
Thế nhưng, cho dù là vậy, nàng vẫn không thể vượt qua cái rào cản trong lòng.
Nàng nhặt cái bọc đồ nhỏ của mình, bên trong chỉ có độc một chiếc áo khoác ngoài, trong nhà thậm chí còn không nhét cho nàng một chiếc bánh bột rau nào.
“Con đi đây.” Nàng tỏ ra khá bình tĩnh.
“Tiểu Cửu, con sang bên đó rồi nhớ thường xuyên về thăm nhà nhé.” Cha nàng, Tô Đại Ngưu, ngồi xổm ở cửa, im lặng rất lâu, thấy nàng bước ra mới ngẩng đầu nhìn nàng một cái, dặn dò.
“Vâng.” Tô Cửu Nguyệt khẽ đáp.
Danh Sách Chương Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ TruyenChu
- #901Chương 901: Giải quyết dễ dàng
- #902Chương 902: Chúng ta bám theo xu hướng
- #903Chương 903: Chó ngáp phải ruồi
- #904Chương 904: Nghi điểm trùng trùng
- #905Chương 905: Đưa đệ đi mở mang tầm mắt
- #906Chương 906: Trong lòng huynh rốt cuộc có ta hay không
- #907Chương 907: Đi cũng nhớ phu quân
- #908Chương 908: Thúy Ngọc Đường
- #909Chương 909: Quản giáo
- #910Chương 910: Kết giao
- #911Chương 911: Phải giảm giá
- #912Chương 912: Bắt tại trận
- #913Chương 913: Thăm dò lẫn nhau
- #914Chương 914: Cho hắn một sơ hở
- #915Chương 915: Lão gia ngài chịu ấm ức rồi
- #916Chương 916: Vân Nam Vương
- #917Chương 917: Vị khách từ kinh thành
- #918Chương 918: Kiếm tiền sạch
- #919Chương 919: Cần mượn uy thế
- #920Chương 920: Ngươi phải đi báo quan
- #921Chương 921: Bố cục
- #922Chương 922: Hóa bị động thành chủ động
- #923Chương 923: Sổ sách
- #924Chương 924: Lấy công chuộc tội
- #925Chương 925: Tịch thu
- #926Chương 926: Tự kiểm
- #927Chương 927: Chuyện xưa năm cũ
- #928Chương 928: Rời khỏi cái nơi quỷ quái này
- #929Chương 929: Nói ra rất dài
- #930Chương 930: Tranh cãi cắn xé lẫn nhau
- #931Chương 931: Ta đến muộn
- #932Chương 932: Giả hàng
- #933Chương 933: Ngươi có thể thử xem
- #934Chương 934: Sao không gửi chiến thư về
- #935Chương 935: Những năm qua đệ đã chịu khổ rồi
- #936Chương 936: Vừa ý rồi
- #937Chương 937: Phải công khai
- #938Chương 938: Đem hàng
- #939Chương 939: Mang thai
- #940Chương 940: Vị khách buổi sáng sớm
- #941Chương 941: Biết suy tính hơn rồi
- #942Chương 942: Đổi một nha hoàn khác
- #943Chương 943: Dương Châu Sấu Mã
- #944Chương 944: Nhập vai nhanh thật
- #945Chương 945: Ta Chỉ Muốn Về Nhà
- #946Chương 946: Dễ như trở bàn tay
- #947Chương 947: Đệ nhất khó tiêu là ơn người đẹp
- #948Chương 948: Cá cắn câu rồi
- #949Chương 949: Bộ dạng như chưa từng va chạm sự đời
- #950Chương 950: Manh mối