
Tạm dừng
Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ
1450
Chương
0
Lượt xem
277680
Đề cử
Giới Thiệu Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ Truyện Chữ
Đồng Khánh năm thứ tư, thiên hạ đại hạn hán, đồng ruộng mất mùa, dân chúng đổi con cho nhau mà ăn, Tô Cửu Nguyệt bị bán đi cũng chính vào lúc này.
Trong căn nhà rách nát chỉ có một cái giường đất và một chiếc bàn gỗ không còn nhìn ra màu sắc ban đầu. Mẹ nàng, Trương thị, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, nước mắt không ngừng rơi, nhưng vẫn không nói một lời giữ nàng lại.
Tô Cửu Nguyệt thở dài, chút hi vọng trong lòng nàng đã hoàn toàn bị dập tắt.
Nàng biết, nhà có hai em gái và một em trai, nếu lúc này không bán nàng đi, e rằng cả nhà sẽ c.h.ế.t đói thật.
Thế nhưng, cho dù là vậy, nàng vẫn không thể vượt qua cái rào cản trong lòng.
Nàng nhặt cái bọc đồ nhỏ của mình, bên trong chỉ có độc một chiếc áo khoác ngoài, trong nhà thậm chí còn không nhét cho nàng một chiếc bánh bột rau nào.
“Con đi đây.” Nàng tỏ ra khá bình tĩnh.
“Tiểu Cửu, con sang bên đó rồi nhớ thường xuyên về thăm nhà nhé.” Cha nàng, Tô Đại Ngưu, ngồi xổm ở cửa, im lặng rất lâu, thấy nàng bước ra mới ngẩng đầu nhìn nàng một cái, dặn dò.
“Vâng.” Tô Cửu Nguyệt khẽ đáp.
Trong căn nhà rách nát chỉ có một cái giường đất và một chiếc bàn gỗ không còn nhìn ra màu sắc ban đầu. Mẹ nàng, Trương thị, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, nước mắt không ngừng rơi, nhưng vẫn không nói một lời giữ nàng lại.
Tô Cửu Nguyệt thở dài, chút hi vọng trong lòng nàng đã hoàn toàn bị dập tắt.
Nàng biết, nhà có hai em gái và một em trai, nếu lúc này không bán nàng đi, e rằng cả nhà sẽ c.h.ế.t đói thật.
Thế nhưng, cho dù là vậy, nàng vẫn không thể vượt qua cái rào cản trong lòng.
Nàng nhặt cái bọc đồ nhỏ của mình, bên trong chỉ có độc một chiếc áo khoác ngoài, trong nhà thậm chí còn không nhét cho nàng một chiếc bánh bột rau nào.
“Con đi đây.” Nàng tỏ ra khá bình tĩnh.
“Tiểu Cửu, con sang bên đó rồi nhớ thường xuyên về thăm nhà nhé.” Cha nàng, Tô Đại Ngưu, ngồi xổm ở cửa, im lặng rất lâu, thấy nàng bước ra mới ngẩng đầu nhìn nàng một cái, dặn dò.
“Vâng.” Tô Cửu Nguyệt khẽ đáp.
Danh Sách Chương Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ TruyenChu
- #1301Chương 1301: Người ngoài tưởng ta nghèo lắm
- #1302Chương 1302: Nói thế này cũng không sai
- #1303Chương 1303: Cứu hay không cứu
- #1304Chương 1304: Vẫn còn sợ hãi
- #1305Chương 1305: Căn bệnh tâm lý của ta
- #1306Chương 1306: Xin Hoàng thượng chủ trì công đạo
- #1307Chương 1307: Nói cho rõ trắng đen với các người
- #1308Chương 1308: Lấy đầu các ngươi ra hỏi tội
- #1309Chương 1309: Lại thêm một đêm giao thừa nữa rồi
- #1310Chương 1310: Năm mới vui vẻ nhé
- #1311Chương 1311: Đi làm cùng nàng
- #1312Chương 1312: Uống thuốc vô ích
- #1313Chương 1313: Lòng người đều là xương máu làm nên
- #1314Chương 1314: Đừng bận tâm
- #1315Chương 1315: Muốn biết uẩn khúc cái chết của mẫu phi
- #1316Chương 1316: Làm chỗ dựa cho nàng
- #1317Chương 1317: Các con cứ về đi
- #1318Chương 1318: Trộm được nửa ngày thảnh thơi
- #1319Chương 1319: Đích xuất
- #1320Chương 1320: Đầu óc có vấn đề
- #1321Chương 1321: Trở tay không kịp
- #1322Chương 1322: Bổn phu nhân chưa từng học qua lễ nghĩa quy củ
- #1323Chương 1323: Đừng ép người quá đáng
- #1324Chương 1324: Hy vọng ông sẽ không có lúc phải cầu cạnh
- #1325Chương 1325: Phương thuốc trợ thai
- #1326Chương 1326: Từ gia không còn chống đỡ được bao lâu nữa
- #1327Chương 1327: Làm mà không dám nhận
- #1328Chương 1328: Tiến thoái lưỡng nan
- #1329Chương 1329: Lạc đà gầy còn to hơn ngựa
- #1330Chương 1330: Báu vật vô giá
- #1331Chương 1331: Giữ lại làm kỷ niệm
- #1332Chương 1332: Mỗi người một nghề
- #1333Chương 1333: Càng làm liều càng không chết
- #1334Chương 1334: Lão già ấy chê xui xẻo
- #1335Chương 1335: Ngày tháng này bao giờ mới kết thúc
- #1336Chương 1336: Bắt một tráng đinh
- #1337Chương 1337: Đa tạ Ngô đại nhân đã báo cho biết
- #1338Chương 1338: Xin huynh đài đừng tiếc lời chỉ giáo
- #1339Chương 1339: Ngươi thế này không phải là đùa giỡn ta sao
- #1340Chương 1340: Tìm tiểu đệ của ta hỗ trợ
- #1341Chương 1341: Nhân thủ không đủ
- #1342Chương 1342: Phản kháng
- #1343Chương 1343: Thái tử phi gặp thích khách
- #1344Chương 1344: Chẳng nhớ một ai
- #1345Chương 1345: Mùi hương dược thảo trên đầu ngón tay
- #1346Chương 1346: Trưởng thành rồi nha
- #1347Chương 1347: Thật đau quá
- #1348Chương 1348: Không nói cho con biết
- #1349Chương 1349: Kẻ đó không làm nên trò trống gì đâu
- #1350Chương 1350: Người mua tranh là ai