
Tạm dừng
Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ
1450
Chương
0
Lượt xem
277680
Đề cử
Giới Thiệu Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ Truyện Chữ
Đồng Khánh năm thứ tư, thiên hạ đại hạn hán, đồng ruộng mất mùa, dân chúng đổi con cho nhau mà ăn, Tô Cửu Nguyệt bị bán đi cũng chính vào lúc này.
Trong căn nhà rách nát chỉ có một cái giường đất và một chiếc bàn gỗ không còn nhìn ra màu sắc ban đầu. Mẹ nàng, Trương thị, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, nước mắt không ngừng rơi, nhưng vẫn không nói một lời giữ nàng lại.
Tô Cửu Nguyệt thở dài, chút hi vọng trong lòng nàng đã hoàn toàn bị dập tắt.
Nàng biết, nhà có hai em gái và một em trai, nếu lúc này không bán nàng đi, e rằng cả nhà sẽ c.h.ế.t đói thật.
Thế nhưng, cho dù là vậy, nàng vẫn không thể vượt qua cái rào cản trong lòng.
Nàng nhặt cái bọc đồ nhỏ của mình, bên trong chỉ có độc một chiếc áo khoác ngoài, trong nhà thậm chí còn không nhét cho nàng một chiếc bánh bột rau nào.
“Con đi đây.” Nàng tỏ ra khá bình tĩnh.
“Tiểu Cửu, con sang bên đó rồi nhớ thường xuyên về thăm nhà nhé.” Cha nàng, Tô Đại Ngưu, ngồi xổm ở cửa, im lặng rất lâu, thấy nàng bước ra mới ngẩng đầu nhìn nàng một cái, dặn dò.
“Vâng.” Tô Cửu Nguyệt khẽ đáp.
Trong căn nhà rách nát chỉ có một cái giường đất và một chiếc bàn gỗ không còn nhìn ra màu sắc ban đầu. Mẹ nàng, Trương thị, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, nước mắt không ngừng rơi, nhưng vẫn không nói một lời giữ nàng lại.
Tô Cửu Nguyệt thở dài, chút hi vọng trong lòng nàng đã hoàn toàn bị dập tắt.
Nàng biết, nhà có hai em gái và một em trai, nếu lúc này không bán nàng đi, e rằng cả nhà sẽ c.h.ế.t đói thật.
Thế nhưng, cho dù là vậy, nàng vẫn không thể vượt qua cái rào cản trong lòng.
Nàng nhặt cái bọc đồ nhỏ của mình, bên trong chỉ có độc một chiếc áo khoác ngoài, trong nhà thậm chí còn không nhét cho nàng một chiếc bánh bột rau nào.
“Con đi đây.” Nàng tỏ ra khá bình tĩnh.
“Tiểu Cửu, con sang bên đó rồi nhớ thường xuyên về thăm nhà nhé.” Cha nàng, Tô Đại Ngưu, ngồi xổm ở cửa, im lặng rất lâu, thấy nàng bước ra mới ngẩng đầu nhìn nàng một cái, dặn dò.
“Vâng.” Tô Cửu Nguyệt khẽ đáp.
Danh Sách Chương Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ TruyenChu
- #101Chương 101: Kiếp nạn trong mệnh
- #102Chương 102: Cửu Nha biến mất
- #103Chương 103: Thành công trốn thoát
- #104Chương 104: Tín vật
- #105Chương 105: Tích Nguyên đến đón tôi sao?
- #106Chương 106: Ngươi biết quá nhiều rồi
- #107Chương 107: Đều là của Cửu Nha
- #108Chương 108: Điệp Liên Hoa
- #109Chương 109: Mượn lương thực
- #110Chương 110: Ngươi chính là cái tên chú xấu xa kia
- #111Chương 111: Không muốn để ý thì thôi
- #112Chương 112: Tự mình đốt than
- #113Chương 113: Thật sự là em trai sao
- #114Chương 114: Lương thực cứu trợ ở trấn Ngưu Đầu
- #115Chương 115: Song Diện Tú
- #116Chương 116: Ngay cả đôi vớ cũng không làm cho tôi
- #117Chương 117: Vị tỷ tỷ này hình như từng gặp ở đâu rồi
- #118Chương 118: Tôi nhặt được một khối ngọc bội
- #119Chương 119: Hồng Hồng còn chưa có áo mặc
- #120Chương 120: Người đàn ông kia là ai
- #121Chương 121: Bảo bối tổ truyền
- #122Chương 122: Chuyện liên quan đến Tích Nguyên
- #123Chương 123: Ngọc bội đi đâu rồi
- #124Chương 124: Nhất định phải tìm ra tên trộm vặt kia
- #125Chương 125: Hành tung bị lộ
- #126Chương 126: Vũng nước đục triều đình
- #127Chương 127: Hoàng thượng cứu mạng
- #128Chương 128: Tự tay châm cứu
- #129Chương 129: Mang bạc đến cửa
- #130Chương 130: Cô gặp cô ấy ở đâu
- #131Chương 131: Giao con gái tôi ra
- #132Chương 132: Tú tài gặp lính
- #133Chương 133: Tôi tự mình về một chuyến
- #134Chương 134: Ân đoạn nghĩa tuyệt
- #135Chương 135: Quay về nhà tấn công đòi nợ
- #136Chương 136: Đến không thấy dấu vết đi không thấy bóng dáng
- #137Chương 137: Tôi mới không cần khối ngọc bội này
- #138Chương 138: Áo gấm về quê
- #139Chương 139: Không còn tiền nữa
- #140Chương 140: Phù đệ ma
- #141Chương 141: Ni Bồ Tát qua sông
- #142Chương 142: Có người theo dõi chúng ta
- #143Chương 143: Cô đã béo lên rồi
- #144Chương 144: Muốn nói cho cô ấy một mối hôn sự
- #145Chương 145: Hình ảnh và nụ cười
- #146Chương 146: Nhớ cô
- #147Chương 147: Biết người biết mặt không biết lòng
- #148Chương 148: Đánh nhau
- #149Chương 149: Hắn đang nói dối
- #150Chương 150: Con trai nhà mình lớn rồi