
Tạm dừng
Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ
1450
Chương
0
Lượt xem
277680
Đề cử
Giới Thiệu Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ Truyện Chữ
Đồng Khánh năm thứ tư, thiên hạ đại hạn hán, đồng ruộng mất mùa, dân chúng đổi con cho nhau mà ăn, Tô Cửu Nguyệt bị bán đi cũng chính vào lúc này.
Trong căn nhà rách nát chỉ có một cái giường đất và một chiếc bàn gỗ không còn nhìn ra màu sắc ban đầu. Mẹ nàng, Trương thị, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, nước mắt không ngừng rơi, nhưng vẫn không nói một lời giữ nàng lại.
Tô Cửu Nguyệt thở dài, chút hi vọng trong lòng nàng đã hoàn toàn bị dập tắt.
Nàng biết, nhà có hai em gái và một em trai, nếu lúc này không bán nàng đi, e rằng cả nhà sẽ c.h.ế.t đói thật.
Thế nhưng, cho dù là vậy, nàng vẫn không thể vượt qua cái rào cản trong lòng.
Nàng nhặt cái bọc đồ nhỏ của mình, bên trong chỉ có độc một chiếc áo khoác ngoài, trong nhà thậm chí còn không nhét cho nàng một chiếc bánh bột rau nào.
“Con đi đây.” Nàng tỏ ra khá bình tĩnh.
“Tiểu Cửu, con sang bên đó rồi nhớ thường xuyên về thăm nhà nhé.” Cha nàng, Tô Đại Ngưu, ngồi xổm ở cửa, im lặng rất lâu, thấy nàng bước ra mới ngẩng đầu nhìn nàng một cái, dặn dò.
“Vâng.” Tô Cửu Nguyệt khẽ đáp.
Trong căn nhà rách nát chỉ có một cái giường đất và một chiếc bàn gỗ không còn nhìn ra màu sắc ban đầu. Mẹ nàng, Trương thị, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, nước mắt không ngừng rơi, nhưng vẫn không nói một lời giữ nàng lại.
Tô Cửu Nguyệt thở dài, chút hi vọng trong lòng nàng đã hoàn toàn bị dập tắt.
Nàng biết, nhà có hai em gái và một em trai, nếu lúc này không bán nàng đi, e rằng cả nhà sẽ c.h.ế.t đói thật.
Thế nhưng, cho dù là vậy, nàng vẫn không thể vượt qua cái rào cản trong lòng.
Nàng nhặt cái bọc đồ nhỏ của mình, bên trong chỉ có độc một chiếc áo khoác ngoài, trong nhà thậm chí còn không nhét cho nàng một chiếc bánh bột rau nào.
“Con đi đây.” Nàng tỏ ra khá bình tĩnh.
“Tiểu Cửu, con sang bên đó rồi nhớ thường xuyên về thăm nhà nhé.” Cha nàng, Tô Đại Ngưu, ngồi xổm ở cửa, im lặng rất lâu, thấy nàng bước ra mới ngẩng đầu nhìn nàng một cái, dặn dò.
“Vâng.” Tô Cửu Nguyệt khẽ đáp.
Danh Sách Chương Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ TruyenChu
- #201Chương 201: Cháu làm sao có thể lừa cậu
- #202Chương 202: Một đĩnh vàng
- #203Chương 203: Không cần thông truyền
- #204Chương 204: Đưa con về kinh
- #205Chương 205: Chúng mục khiêu khiêu
- #206Chương 206: Trúng độc
- #207Chương 207: Trả bao nhiêu tiền là thỏa đáng
- #208Chương 208: Người thông minh
- #209Chương 209: Chỉ cần da mặt dày
- #210Chương 210: Nhà cháu sắp thêm người rồi
- #211Chương 211: Chúng ta đích thân đi hỏi hắn
- #212Chương 212: Cho cháu vào đi
- #213Chương 213: Tôi đã có thân dựng
- #214Chương 214: Thích một người là cảm giác như thế nào nhỉ?
- #215Chương 215: Nàng là vợ của ai
- #216Chương 216: Bán thân táng phụ
- #217Chương 217: Báo quan
- #218Chương 218: Vừa ăn cướp vừa la làng.
- #219Chương 219: Cô không xứng
- #220Chương 220: Vô vọng chi tai
- #221Chương 221: Hiểu lầm nói ra được là tốt rồi
- #222Chương 222: Con là tốt nhất
- #223Chương 223: Tết Thượng Tỵ
- #224Chương 224: Bắt trộm
- #225Chương 225: Bắt trôm bắt trộm
- #226Chương 226: Tử thai
- #227Chương 227: Một gian thượng phòng
- #228Chương 228: Tích Nguyên đã về
- #229Chương 229: Thủy kố
- #230Chương 230: Ái ốc cập ô
- #231Chương 231: Sơ triều
- #232Chương 232: Phu quân thiên hạ đệ nhất hảo
- #233Chương 233: Diện Kiến Nhạc phu nhân
- #234Chương 234: Làm một bản công chứng
- #235Chương 235: Cô biết làm gì
- #236Chương 236: Sai ở chỗ mắt mù
- #237Chương 237: Sự khoan dung cuối cùng
- #238Chương 238: Còn có thể tệ hơn
- #239Chương 239: Một gói hồng táo
- #240Chương 240: Huynh đài hảo định lực
- #241Chương 241: Thiếu gia ta thích ngắm tiên nữ
- #242Chương 242: Con gái nuôi
- #243Chương 243: Người anh trai nhiệt tình
- #244Chương 244: Quà gặp mặt
- #245Chương 245: Anh làm sao thắng về được
- #246Chương 246: Anh không tin tưởng em
- #247Chương 247: Không chút nhìn sắc mặt
- #248Chương 248: Hạ thuốc
- #249Chương 249: Quá đỗi thiên chân
- #250Chương 250: Gọi một tiếng phu quân