
Tạm dừng
Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ
1450
Chương
0
Lượt xem
277680
Đề cử
Giới Thiệu Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ Truyện Chữ
Đồng Khánh năm thứ tư, thiên hạ đại hạn hán, đồng ruộng mất mùa, dân chúng đổi con cho nhau mà ăn, Tô Cửu Nguyệt bị bán đi cũng chính vào lúc này.
Trong căn nhà rách nát chỉ có một cái giường đất và một chiếc bàn gỗ không còn nhìn ra màu sắc ban đầu. Mẹ nàng, Trương thị, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, nước mắt không ngừng rơi, nhưng vẫn không nói một lời giữ nàng lại.
Tô Cửu Nguyệt thở dài, chút hi vọng trong lòng nàng đã hoàn toàn bị dập tắt.
Nàng biết, nhà có hai em gái và một em trai, nếu lúc này không bán nàng đi, e rằng cả nhà sẽ c.h.ế.t đói thật.
Thế nhưng, cho dù là vậy, nàng vẫn không thể vượt qua cái rào cản trong lòng.
Nàng nhặt cái bọc đồ nhỏ của mình, bên trong chỉ có độc một chiếc áo khoác ngoài, trong nhà thậm chí còn không nhét cho nàng một chiếc bánh bột rau nào.
“Con đi đây.” Nàng tỏ ra khá bình tĩnh.
“Tiểu Cửu, con sang bên đó rồi nhớ thường xuyên về thăm nhà nhé.” Cha nàng, Tô Đại Ngưu, ngồi xổm ở cửa, im lặng rất lâu, thấy nàng bước ra mới ngẩng đầu nhìn nàng một cái, dặn dò.
“Vâng.” Tô Cửu Nguyệt khẽ đáp.
Trong căn nhà rách nát chỉ có một cái giường đất và một chiếc bàn gỗ không còn nhìn ra màu sắc ban đầu. Mẹ nàng, Trương thị, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, nước mắt không ngừng rơi, nhưng vẫn không nói một lời giữ nàng lại.
Tô Cửu Nguyệt thở dài, chút hi vọng trong lòng nàng đã hoàn toàn bị dập tắt.
Nàng biết, nhà có hai em gái và một em trai, nếu lúc này không bán nàng đi, e rằng cả nhà sẽ c.h.ế.t đói thật.
Thế nhưng, cho dù là vậy, nàng vẫn không thể vượt qua cái rào cản trong lòng.
Nàng nhặt cái bọc đồ nhỏ của mình, bên trong chỉ có độc một chiếc áo khoác ngoài, trong nhà thậm chí còn không nhét cho nàng một chiếc bánh bột rau nào.
“Con đi đây.” Nàng tỏ ra khá bình tĩnh.
“Tiểu Cửu, con sang bên đó rồi nhớ thường xuyên về thăm nhà nhé.” Cha nàng, Tô Đại Ngưu, ngồi xổm ở cửa, im lặng rất lâu, thấy nàng bước ra mới ngẩng đầu nhìn nàng một cái, dặn dò.
“Vâng.” Tô Cửu Nguyệt khẽ đáp.
Danh Sách Chương Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ TruyenChu
- #301Chương 301: Tiễn hành
- #302Chương 302: Bán thân khế
- #303Chương 303: Phản bội
- #304Chương 304: Ly gián
- #305Chương 305: Suy một ra ba
- #306Chương 306: Không thể giữ ngươi lại
- #307Chương 307: Đi ngủ với vợ quan trọng hơn
- #308Chương 308: Chúng ta không đi nữa
- #309Chương 309: Thằng bé là con trai huynh à
- #310Chương 310: Huynh không kích động sao
- #311Chương 311: Tin vui
- #312Chương 312: Không còn thái bình nữa
- #313Chương 313: Chi bằng sớm về quê
- #314Chương 314: Đừng ở lại phủ Tướng quân
- #315Chương 315: Vương gia, cẩn thận
- #316Chương 316: Chung giường chung gối
- #317Chương 317: Chính là thích nàng
- #318Chương 318: Chuyện lớn không hay
- #319Chương 319: Nguyên nhân cái chết
- #320Chương 320: Nội loạn
- #321Chương 321: Cảm giác quen thuộc
- #322Chương 322: Ngô lão gia
- #323Chương 323: Tổ tông phù hộ
- #324Chương 324: Né thuế
- #325Chương 325: Lẫm sinh
- #326Chương 326: Cha tâm trạng không tốt
- #327Chương 327: Cự tuyệt
- #328Chương 328: Nhớ phơi nắng
- #329Chương 329: Hưởng ké vận may
- #330Chương 330: Mặt trời di động
- #331Chương 331: Gặp họa hóa lành
- #332Chương 332: Đến nhạc phụ cũng bị từ chối
- #333Chương 333: Một chút cũng không
- #334Chương 334: Trong ngoài phối hợp
- #335Chương 335: Không nghe lời đánh mông
- #336Chương 336: Chủ ý tồi
- #337Chương 337
- #338Chương 338: Chắc là ngôi làng ma
- #339Chương 339: Bánh bao trên trời rơi xuống
- #340Chương 340: Bị bắt chịu trói
- #341Chương 341: Đường ai nấy đi
- #342Chương 342: Thảy đều là giả
- #343Chương 343: Chia lương thực
- #344Chương 344: Cái to nhất cho em
- #345Chương 345: Có trộm
- #346Chương 346: Đừng có ngu ngốc
- #347Chương 347: Không phải con
- #348Chương 348: Phân gia
- #349Chương 349: Khách đến nhà
- #350Chương 350: Báu vật hiếm có