
Tạm dừng
Vô Diệm Xinh Đẹp
240
Chương
0
Lượt xem
305962
Đề cử
Giới Thiệu Vô Diệm Xinh Đẹp Truyện Chữ
Truyện Vô Diệm Xinh Đẹp là một truyện khá hấp dẫn và thú vị của tác giả Lâm Gia Thành, đây là truyện lấy bối cảnh xuyên qua tuy không còn gì lạ lẫm những vẫn đầy sức thu hút thông qua ngòi bút của tác giả. Nàng xuyên qua đến một quốc gia giống như thời xuân thu chiến quốc cổ đại, trở nên tầm thường xấu xí!
Nàng bình tĩnh, kiên cường, ẩn nhẫn, nhưng có lẽ những điều đó cũng không đủ để khiến hắn ngoái lại nhìn nàng, nhưng mà, nếu như nàng có tài trí thần bí thì sao? Hơn nữa thân xác nàng ở nơi này một lần lại thêm một lần thoát thai hoán cốt, từng bước từng bước trở nên xinh đẹp? Truyện xuyên không của nàng bắt đầu thực sự đầy bất ngờ và những điều lạ lẫm.
Tôn Nhạc tỉnh lại trong cảm giác lay động choáng váng.Nàng chậm rãi mở mắt ra, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt nàng là một không gian rất nhỏ. Bốn phía tính cả trên đỉnh đầu đều làm từ vải bố, chỉ có chỗ nàng đang nằm là một tấm ván gỗ nho nhỏ.Tấm ván gỗ đang dao động rất kịch liệt. Tôn Nhạc trừng mắt nhìn mãi cũng thấy chỉ một tia sáng từ lỗ nhỏ trên lớp vải bố xuyên vào.
Mình đang ở đâu đây? Nàng thầm nghĩ, chậm rãi vươn tay về hướng lỗ nhỏ kia. Tay nàng vừa mới duỗi ra liền giật nảy mình. Đây không phải tay nàng! Xuất hiện trong tầm mắt của nàng là một bàn tay nho nhỏ, khô gầy như que củi với làn da xanh mét. Một bàn tay như vậy tuyệt đối không thể là tay nàng!Ý nghĩ này vừa vọt lên đầu Tôn Nhạc, nàng dường như bừng tỉnh khỏi cơn mê, xoay người ngồi dậy đưa hai tay xoa hai má, tiện đà liếc mắt nhìn khắp thân thể.
Vừa khẽ vỗ, nàng liền nhắm hai mắt lại thật chặt: nhất định là ảo giác, chắc chắn là vậy! Làm sao mình có thể đột nhiên biến thành một người khác? Đúng, nhất định là mình đang nằm mơ!Tuy rằng đã nhắm mắt, tấm ván gỗ vẫn lắc lư như cũ. Bên ngoài vẫn vang lên tiếng bánh xe gỗ lăn “Két két”,nàng biết mình đang bị chở đi với một tốc độ không nhanh không chậm.Giấc mộng này kỳ lạ quá, đến tiếng động cũng chân thật đến vậy!
Một hồi lâu sau Tôn Nhạc mới mở mắt ra lần nữa. Lần này mở mắt trợn mắt mấy lượt vẫn như vừa rồi, chỉ thấy thân thể của một cô gái nhỏ khoảng mười một mười hai tuổi mà không phải là chính bản thân nàng!Đầu nàng ong ong. Đột nhiên, một ý tưởng nảy ra: chẳng lẽ mình xuyên không rồi? Đọc truyện để theo dõi những điều thú vị hơn sẽ diễn ra nhé!!!
Nàng bình tĩnh, kiên cường, ẩn nhẫn, nhưng có lẽ những điều đó cũng không đủ để khiến hắn ngoái lại nhìn nàng, nhưng mà, nếu như nàng có tài trí thần bí thì sao? Hơn nữa thân xác nàng ở nơi này một lần lại thêm một lần thoát thai hoán cốt, từng bước từng bước trở nên xinh đẹp? Truyện xuyên không của nàng bắt đầu thực sự đầy bất ngờ và những điều lạ lẫm.
Tôn Nhạc tỉnh lại trong cảm giác lay động choáng váng.Nàng chậm rãi mở mắt ra, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt nàng là một không gian rất nhỏ. Bốn phía tính cả trên đỉnh đầu đều làm từ vải bố, chỉ có chỗ nàng đang nằm là một tấm ván gỗ nho nhỏ.Tấm ván gỗ đang dao động rất kịch liệt. Tôn Nhạc trừng mắt nhìn mãi cũng thấy chỉ một tia sáng từ lỗ nhỏ trên lớp vải bố xuyên vào.
Mình đang ở đâu đây? Nàng thầm nghĩ, chậm rãi vươn tay về hướng lỗ nhỏ kia. Tay nàng vừa mới duỗi ra liền giật nảy mình. Đây không phải tay nàng! Xuất hiện trong tầm mắt của nàng là một bàn tay nho nhỏ, khô gầy như que củi với làn da xanh mét. Một bàn tay như vậy tuyệt đối không thể là tay nàng!Ý nghĩ này vừa vọt lên đầu Tôn Nhạc, nàng dường như bừng tỉnh khỏi cơn mê, xoay người ngồi dậy đưa hai tay xoa hai má, tiện đà liếc mắt nhìn khắp thân thể.
Vừa khẽ vỗ, nàng liền nhắm hai mắt lại thật chặt: nhất định là ảo giác, chắc chắn là vậy! Làm sao mình có thể đột nhiên biến thành một người khác? Đúng, nhất định là mình đang nằm mơ!Tuy rằng đã nhắm mắt, tấm ván gỗ vẫn lắc lư như cũ. Bên ngoài vẫn vang lên tiếng bánh xe gỗ lăn “Két két”,nàng biết mình đang bị chở đi với một tốc độ không nhanh không chậm.Giấc mộng này kỳ lạ quá, đến tiếng động cũng chân thật đến vậy!
Một hồi lâu sau Tôn Nhạc mới mở mắt ra lần nữa. Lần này mở mắt trợn mắt mấy lượt vẫn như vừa rồi, chỉ thấy thân thể của một cô gái nhỏ khoảng mười một mười hai tuổi mà không phải là chính bản thân nàng!Đầu nàng ong ong. Đột nhiên, một ý tưởng nảy ra: chẳng lẽ mình xuyên không rồi? Đọc truyện để theo dõi những điều thú vị hơn sẽ diễn ra nhé!!!
Danh Sách Chương Vô Diệm Xinh Đẹp TruyenChu
- #101Chương 101: Quyết định của Tôn Nhạc
- #102Chương 102: Cơ Lạc
- #103Chương 103: Thỉnh cầu của Tam cơ
- #104Chương 104: Tiến về phía trước
- #105Chương 105: Vị khách cỡi lừa lỗ mãng
- #106Chương 106: Gặp gỡ Yến Tứ
- #107Chương 107: Sở Nhược vương
- #108Chương 108: Hình như có công phu rồi
- #109Chương 109: Hỏi thăm Nghĩa Giải
- #110Chương 110: Thuật tinh tượng* và lời tiên đoán
- #111Chương 111: Mạng người như cỏ rác
- #112Chương 112: Tề cung dạ yến
- #113Chương 113: Xưng Thúc tử rồi
- #114Chương 114: Trĩ tài nữ chú ý Tôn Nhạc
- #115Chương 115: Đáp hay
- #116Chương 116: Tin tức của Nhược nhi
- #117Chương 117: Lần gặp lại kinh hãi
- #118Chương 118: Vẫn là cố nhân sao?
- #119Chương 119: Thổ lộ hết tình cảm ly biệt
- #120Chương 120: Nỗi lòng
- #121Chương 121: Trĩ tài nữ đích thân tìm hiểu
- #122Chương 122: Nước cờ ứng đối nguy cơ của Tôn Nhạc
- #123Chương 123: Cải trang gặp lại Nhược nhi
- #124Chương 124: Lời nói bông đùa
- #125Chương 125: Thổ lộ
- #126Chương 126: Thổ lộ(2)
- #127Chương 127: Uy hiếp ngược lại
- #128Chương 128: Không nói gì
- #129Chương 129: Nhược nhi bị thương
- #130Chương 130: Ấm áp
- #131Chương 131: Thuyết phục Nghĩa Gỉai
- #132Chương 132: Thuyết phục Chu Cầu
- #133Chương 133: Không màng hư danh
- #134Chương 134: Giống như đã từng quen biết
- #135Chương 135: Cùng nhau rời đi
- #136Chương 136: Rời đi Lâm thành
- #137Chương 137: Cô gái thú vị
- #138Chương 138: Lấy đầu đổi vàng
- #139Chương 139: Sở Vương cung
- #140Chương 140: Nhược nhi nổi giận
- #141Chương 141: Trĩ đại gia đến đây
- #142Chương 142: Đại chiến
- #143Chương 143
- #144Chương 144: Cảm giác không rõ của Ngũ công tử
- #145Chương 145: Chiến thắng
- #146Chương 146: Bắt đầu con đường tung hoành
- #147Chương 147: Thuyết phục Triệu quốc
- #148Chương 148: Trên đường đi gặp nguy
- #149Chương 149: Vơ vét của cải trong miệng cọp
- #150Chương 150: Thuyết phục Doanh Thập Tam