
Tạm dừng
Vong Xuyên Tam Kiếp Một Bỉ Ngạn
146
Chương
0
Lượt xem
285841
Đề cử
Giới Thiệu Vong Xuyên Tam Kiếp Một Bỉ Ngạn Truyện Chữ
Bạn đang đọc truyện Vong Xuyên Tam Kiếp Một Bỉ Ngạn của tác giả Từ Thục Như. Câu chuyện này xoay quanh nhân vật nữ chính tên là Long An Nhiên cùng với mối tình tiền kiếp là nam chính Sở Dương Thần, khai mở thiên luân, An Nhiên ba lần hạ phàm lịch kiếp do phải chịu sự trừng phạt của Đế Quân và cũng để chuộc lại lỗi lầm của mình.
Hai lần bước vào hoàng tuyền, cầm trên tay đóa bỉ ngạn, lẳng lặng hướng mắt ngắm nhìn vong xuyên một màu đỏ rực, tự ngẫm lại kiếp người thoáng qua cứ ngỡ một giấc mơ, bên cạnh niềm vui vẻ thì cũng kèm theo không ít nước mắt, trải qua vô vàng chông gai khó khăn thách thức, cũng chiêm nghiệm qua không ít cái gọi thế sự khôn lường được được mất mất, càng thấu cảm hơn thế nào là sự bất lực của nhân sinh vô thường ấy.
Bước đến Nại Hà cầm lấy vong tình thủy, đưa mắt nhìn bát canh lòng đắng đo suy nghĩ, quên thù quên hận nào nỡ quên người, oán niệm khó dứt, tư niệm càng khó buông, đã từng có được nên càng sợ đánh mất, càng cố giữ lấy lại càng tổn thương, chấp niệm càng nhiều thì cái giá phải trả càng lớn.
Nhìn sang đóa hoa trên tay, tương truyền bỉ ngạn nơi hoàng tuyền chỉ thấy hoa không thấy lá, một nghìn năm hoa nở, một nghìn năm hoa tàn, hoa diệp vĩnh bất tương kiến, tình bất vi nhân quả, duyên chú định sinh tử.
Thông qua ba lần lịch kiếp này, cốt yếu vẫn là mong muốn An Nhiên nhận ra lỗi lầm của bản thân đó là mãi ôm chặt lấy oán niệm khiến bản thân ngày càng lún sâu vào đó đến cuối cùng lại đánh mất đi những thứ quan trọng với mình rồi lại hối hận không kịp và hơn hết là muốn cô ấy hiểu ra một đạo lý là quay đầu là bờ, lùi một bước buông bỏ thù hận quay về chánh niệm chỉ có như vậy mới có thể kết thúc được cuộc chiến thiên luân này.
Hai lần bước vào hoàng tuyền, cầm trên tay đóa bỉ ngạn, lẳng lặng hướng mắt ngắm nhìn vong xuyên một màu đỏ rực, tự ngẫm lại kiếp người thoáng qua cứ ngỡ một giấc mơ, bên cạnh niềm vui vẻ thì cũng kèm theo không ít nước mắt, trải qua vô vàng chông gai khó khăn thách thức, cũng chiêm nghiệm qua không ít cái gọi thế sự khôn lường được được mất mất, càng thấu cảm hơn thế nào là sự bất lực của nhân sinh vô thường ấy.
Bước đến Nại Hà cầm lấy vong tình thủy, đưa mắt nhìn bát canh lòng đắng đo suy nghĩ, quên thù quên hận nào nỡ quên người, oán niệm khó dứt, tư niệm càng khó buông, đã từng có được nên càng sợ đánh mất, càng cố giữ lấy lại càng tổn thương, chấp niệm càng nhiều thì cái giá phải trả càng lớn.
Nhìn sang đóa hoa trên tay, tương truyền bỉ ngạn nơi hoàng tuyền chỉ thấy hoa không thấy lá, một nghìn năm hoa nở, một nghìn năm hoa tàn, hoa diệp vĩnh bất tương kiến, tình bất vi nhân quả, duyên chú định sinh tử.
Thông qua ba lần lịch kiếp này, cốt yếu vẫn là mong muốn An Nhiên nhận ra lỗi lầm của bản thân đó là mãi ôm chặt lấy oán niệm khiến bản thân ngày càng lún sâu vào đó đến cuối cùng lại đánh mất đi những thứ quan trọng với mình rồi lại hối hận không kịp và hơn hết là muốn cô ấy hiểu ra một đạo lý là quay đầu là bờ, lùi một bước buông bỏ thù hận quay về chánh niệm chỉ có như vậy mới có thể kết thúc được cuộc chiến thiên luân này.
Danh Sách Chương Vong Xuyên Tam Kiếp Một Bỉ Ngạn TruyenChu
- #101Chương 101: C101: Không kịp nữa rồi
- #102Chương 102: C102: Tâm nguyện cuối cùng
- #103Chương 103: C103: Sự hối hận muộn màn
- #104Chương 104: C104: Tướng quân người đã về rồi
- #105Chương 105: C105: Tai họa ập đến
- #106Chương 106: C106: Hiểu lầm chồng chất
- #107Chương 107: C107: Tướng quân ta đến đây
- #108Chương 108: C108: Sự trưởng thành
- #109Chương 109: C109: Gửi gắm
- #110Chương 110: C110: Cầu nại hà
- #111Chương 111: C111: Nhạc phụ nhạc mẫu đại nhân
- #112Chương 112: C112: Khúc mắc
- #113Chương 113: C113: Sự phó thác
- #114Chương 114: C114: Giăng lưới dài câu cá lớn
- #115Chương 115: C115: Tiểu lý tàng đao
- #116Chương 116: C116: Tấm lòng đã định
- #117Chương 117: C117: Tâm ý
- #118Chương 118: C118: Đồng binh
- #119Chương 119: C119: Một đời bình an
- #120Chương 120: C120: Cuộc chiến bắt đầu
- #121Chương 121: C121: Gia môn bất hạnh
- #122Chương 122: C122: Cá lớn cắn câu
- #123Chương 123: C123: Tương kế tựu kế
- #124Chương 124: C124: Báo thù
- #125Chương 125: C125: Di thư
- #126Chương 126: C126: Hợp nhất
- #127Chương 127: C127: Bế tắc
- #128Chương 128: C128: Tất cả đều xứng đáng
- #129Chương 129: C129: Kẻ thù của kẻ thù - chính là bạn
- #130Chương 130: C130: Một đời sở cầu
- #131Chương 131: C131: Trung can nghĩa đảm
- #132Chương 132: C132: Tri âm khó kiếm tri kỷ khó tìm
- #133Chương 133: C133: Ủ mưu
- #134Chương 134: C134: Chủ mưu
- #135Chương 135: C135: Phá vỡ âm mưu
- #136Chương 136: C136: Liều mạng
- #137Chương 137
- #138Chương 138
- #139Chương 139
- #140Chương 140
- #141Chương 141
- #142Chương 142
- #143Chương 143
- #144Chương 144
- #145Chương 145
- #146Chương 146