
Còn tiếp
Vừa Mở Màn Đã Bị Bắt Cóc Cùng Nữ Chính Truyện Niên Đại
176
Chương
0
Lượt xem
339722
Đề cử
Giới Thiệu Vừa Mở Màn Đã Bị Bắt Cóc Cùng Nữ Chính Truyện Niên Đại Truyện Chữ
Đây là năm thứ tám Thẩm Bán Nguyệt xuyên đến mạt thế, cô thức tỉnh một vài dị năng, gian nan sinh tồn trong thế giới tang thi hoành hành. Một ngày nọ, trên đường đi tìm nguồn nước sạch, Thẩm Bán Nguyệt chạm trán tang thi, một giây trước còn đang vật lộn với tang thi, một giây sau trước mắt tối sầm, xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại.
Tin tốt: Thời đại này tuy nghèo khó, nhưng so với mạt thế thì chẳng biết tốt hơn gấp bao nhiêu lần. Ít nhất nguồn nước sạch có thể thấy ở khắp nơi, hơn nữa, dị năng cô thức tỉnh ở mạt thế vẫn còn. Tin xấu: Cô xuyên thành một bé gái chín tuổi, cùng nữ chính của tiểu thuyết bị những kẻ buôn người nhốt trong phòng tối, hơn nữa, nữ chính mới chỉ là một bé gái ba tuổi búng ra sữa.
Theo như cốt truyện, nữ chính sẽ được người tốt nhìn thấu và cứu thoát trong quá trình bọn buôn người giao dịch với người mua, sau khi tìm kiếm cha mẹ ruột không thấy, lại được người tốt nhận nuôi. Còn Thẩm Bán Nguyệt, nhân vật pháo hôi mà cô nhập vào này, sẽ bị bán vào tít sâu trong núi thẳm, mãi đến mấy chục năm sau mới được giải cứu.
Vuốt lại cốt truyện, Thẩm Bán Nguyệt phát hiện ra rằng, cho dù có thoát khỏi hang ổ của bọn cướp, bản thân hình như cũng chẳng có nơi nào để đi... Cha mẹ nguyên chủ đã qua đời, cô bị chính chú ruột bán cho bọn buôn người, trốn về cũng sẽ bị bán thêm lần nữa, mà cho dù không bị bán, cũng phải làm trâu làm ngựa cho gia đình người chú vô lương tâm.
Thế là, Thẩm Bán Nguyệt tung một đấm đánh gục luôn tên buôn người cao to lực lưỡng. Tên buôn người vừa quệt máu mũi vừa gào khóc thảm thiết: "Mày đi đi, tao thả mày đi có được không?" Thẩm Bán Nguyệt vung vẩy nắm đấm nhỏ xíu: "Không được, dắt tao đi gặp người mua cùng luôn!" Tên buôn người: "???" Chưa từng nghe thấy yêu cầu nào vô lý đến thế!
—— Sau khi bọn buôn người bị công an bắt giữ. Thẩm Bán Nguyệt dắt bàn tay nhỏ bé của nữ chính, vành mắt đỏ hoe: "Những người này cho cháu uống rất nhiều thuốc mê, đầu óc cháu bị hỏng mất rồi, chẳng nhớ gì cả, cháu chỉ nhớ đây là em gái cháu, cháu không thể xa em ấy được."
Tên buôn người: "..." Nó nói bậy, nó đang nói hươu nói vượn!
Văn án viết ngày 23 tháng 8 năm 2024.
【Hướng dẫn đọc】
1.Truyện chậm nhiệt, cuộc sống hằng ngày xen lẫn gây dựng sự nghiệp.
2.Bối cảnh giả tưởng, tam quan của nhân vật không đồng nhất với tam quan của tác giả, thế giới tiểu thuyết không phải là thế giới thực.
3.Bảo vệ động vật hoang dã, yêu thiên nhiên môi trường.
4.Nếu bỏ truyện xin đừng thông báo, có duyên hẹn gặp lại ở bộ sau.
Thẻ nội dung: Dị năng, Xuyên thư, Sảng văn, Truyện niên đại, Trưởng thành, Nhẹ nhàng
Nhân vật chính: Thẩm Bán Nguyệt Lâm Miễn Tiểu Địch Tử, Cố Hoài Sơn, Thẩm Văn Đống, Triệu Học Hải và những người khác.
Khác: Truyện đã hoàn thành 《Quận chúa xuyên đến thập niên 70 liền giả nghèo nằm ườn [Không gian]》, 《Nữ phụ thích làm mình làm mẩy thắng đậm ở thập niên 70 [Không gian]》, 《Cô vợ bỏ trốn xinh đẹp của đại lão truyện niên đại》
Giới thiệu tóm tắt trong một câu: Đừng thấy tôi mới chín tuổi, tôi có dị năng đấy
Lập ý: Vươn lên trong nghịch cảnh
Tin tốt: Thời đại này tuy nghèo khó, nhưng so với mạt thế thì chẳng biết tốt hơn gấp bao nhiêu lần. Ít nhất nguồn nước sạch có thể thấy ở khắp nơi, hơn nữa, dị năng cô thức tỉnh ở mạt thế vẫn còn. Tin xấu: Cô xuyên thành một bé gái chín tuổi, cùng nữ chính của tiểu thuyết bị những kẻ buôn người nhốt trong phòng tối, hơn nữa, nữ chính mới chỉ là một bé gái ba tuổi búng ra sữa.
Theo như cốt truyện, nữ chính sẽ được người tốt nhìn thấu và cứu thoát trong quá trình bọn buôn người giao dịch với người mua, sau khi tìm kiếm cha mẹ ruột không thấy, lại được người tốt nhận nuôi. Còn Thẩm Bán Nguyệt, nhân vật pháo hôi mà cô nhập vào này, sẽ bị bán vào tít sâu trong núi thẳm, mãi đến mấy chục năm sau mới được giải cứu.
Vuốt lại cốt truyện, Thẩm Bán Nguyệt phát hiện ra rằng, cho dù có thoát khỏi hang ổ của bọn cướp, bản thân hình như cũng chẳng có nơi nào để đi... Cha mẹ nguyên chủ đã qua đời, cô bị chính chú ruột bán cho bọn buôn người, trốn về cũng sẽ bị bán thêm lần nữa, mà cho dù không bị bán, cũng phải làm trâu làm ngựa cho gia đình người chú vô lương tâm.
Thế là, Thẩm Bán Nguyệt tung một đấm đánh gục luôn tên buôn người cao to lực lưỡng. Tên buôn người vừa quệt máu mũi vừa gào khóc thảm thiết: "Mày đi đi, tao thả mày đi có được không?" Thẩm Bán Nguyệt vung vẩy nắm đấm nhỏ xíu: "Không được, dắt tao đi gặp người mua cùng luôn!" Tên buôn người: "???" Chưa từng nghe thấy yêu cầu nào vô lý đến thế!
—— Sau khi bọn buôn người bị công an bắt giữ. Thẩm Bán Nguyệt dắt bàn tay nhỏ bé của nữ chính, vành mắt đỏ hoe: "Những người này cho cháu uống rất nhiều thuốc mê, đầu óc cháu bị hỏng mất rồi, chẳng nhớ gì cả, cháu chỉ nhớ đây là em gái cháu, cháu không thể xa em ấy được."
Tên buôn người: "..." Nó nói bậy, nó đang nói hươu nói vượn!
Văn án viết ngày 23 tháng 8 năm 2024.
【Hướng dẫn đọc】
1.Truyện chậm nhiệt, cuộc sống hằng ngày xen lẫn gây dựng sự nghiệp.
2.Bối cảnh giả tưởng, tam quan của nhân vật không đồng nhất với tam quan của tác giả, thế giới tiểu thuyết không phải là thế giới thực.
3.Bảo vệ động vật hoang dã, yêu thiên nhiên môi trường.
4.Nếu bỏ truyện xin đừng thông báo, có duyên hẹn gặp lại ở bộ sau.
Thẻ nội dung: Dị năng, Xuyên thư, Sảng văn, Truyện niên đại, Trưởng thành, Nhẹ nhàng
Nhân vật chính: Thẩm Bán Nguyệt Lâm Miễn Tiểu Địch Tử, Cố Hoài Sơn, Thẩm Văn Đống, Triệu Học Hải và những người khác.
Khác: Truyện đã hoàn thành 《Quận chúa xuyên đến thập niên 70 liền giả nghèo nằm ườn [Không gian]》, 《Nữ phụ thích làm mình làm mẩy thắng đậm ở thập niên 70 [Không gian]》, 《Cô vợ bỏ trốn xinh đẹp của đại lão truyện niên đại》
Giới thiệu tóm tắt trong một câu: Đừng thấy tôi mới chín tuổi, tôi có dị năng đấy
Lập ý: Vươn lên trong nghịch cảnh
Danh Sách Chương Vừa Mở Màn Đã Bị Bắt Cóc Cùng Nữ Chính Truyện Niên Đại TruyenChu
- #101Chương 65: Lâm Miễn vốn luôn im lặng bỗng xen vào: "Cháu và chị Tiểu Nguyệt vẫn là trẻ con, các anh thì không phải." (1/2)
- #102Chương 65: Lâm Miễn vốn luôn im lặng bỗng xen vào: "Cháu và chị Tiểu Nguyệt vẫn là trẻ con, các anh thì không phải." (2/2)
- #103Chương 66: Yên tĩnh là điều không thể, thời gian không chờ đợi ai! (1/2)
- #104Chương 66: Yên tĩnh là điều không thể, thời gian không chờ đợi ai! (2/2)
- #105Chương 67: Giáo sư Địch giật mình "A" một tiếng, không kìm được nói: "Sao lại thế được, không phải Tiểu Miễn thì còn có thể là ai?" (1/2)
- #106Chương 67: Giáo sư Địch giật mình "A" một tiếng, không kìm được nói: "Sao lại thế được, không phải Tiểu Miễn thì còn có thể là ai?" (2/2)
- #107Chương 68: Thẩm Bán Nguyệt cười híp mắt nói: “Mang thịt đến cho chú chỉ là tiện đường thôi. Mục đích chính của cháu là báo cho chú biết, chú Quốc Cường và chú út đều đã đồng ý giúp chúng ta tìm linh kiện máy kéo phế liệu rồi. Đồng chí Nhiếp Nguyên Bạch, t
- #108Chương 68: Thẩm Bán Nguyệt cười híp mắt nói: “Mang thịt đến cho chú chỉ là tiện đường thôi. Mục đích chính của cháu là báo cho chú biết, chú Quốc Cường và chú út đều đã đồng ý giúp chúng ta tìm linh kiện máy kéo phế liệu rồi. Đồng chí Nhiếp Nguyên Bạch, t
- #109Chương 69: Cách phía sau bọn họ không xa, vậy mà lại có một chiếc xe tải Giải Phóng màu xanh quân đội chậm rãi chạy theo. (1/2)
- #110Chương 69: Cách phía sau bọn họ không xa, vậy mà lại có một chiếc xe tải Giải Phóng màu xanh quân đội chậm rãi chạy theo. (2/2)
- #111Chương 70: Thẩm Bán Nguyệt sáng mắt lên. Hơ, giá cũng không đắt, còn thấp hơn dự toán của cô bốn trăm đồng. (1/2)
- #112Chương 70: Thẩm Bán Nguyệt sáng mắt lên. Hơ, giá cũng không đắt, còn thấp hơn dự toán của cô bốn trăm đồng. (2/2)
- #113Chương 71: Sao con bé này lại có thể gan lớn, tự tin đến thế chứ?
- #114Chương 72: Hai người trong phòng kẻ xướng người họa, anh một câu tôi một câu, nhưng ý chính thật ra chỉ gói gọn trong một câu: Giao phương pháp chế tạo chiếc cày mới ra đây, nếu không thì đại đội các người có vấn đề về giác ngộ tư tưởng. (1/2)
- #115Chương 72: Hai người trong phòng kẻ xướng người họa, anh một câu tôi một câu, nhưng ý chính thật ra chỉ gói gọn trong một câu: Giao phương pháp chế tạo chiếc cày mới ra đây, nếu không thì đại đội các người có vấn đề về giác ngộ tư tưởng. (2/2)
- #116Chương 73: “Được rồi, được rồi!” (1/2)
- #117Chương 73: “Được rồi, được rồi!” (2/2)
- #118Chương 74: “Chị Tiểu Nguyệt, phóng viên gì đó tới rồi, từ tỉnh thành tới đấy!” (1/2)
- #119Chương 74: “Chị Tiểu Nguyệt, phóng viên gì đó tới rồi, từ tỉnh thành tới đấy!” (2/2)
- #120Chương 75: Thẩm Bán Nguyệt cảm thấy diễn xuất của thằng nhóc này cũng chẳng kém mình bao nhiêu. Không lấy được Ảnh đế thì ít nhất cũng phải kiếm được một đề cử. (1/2)
- #121Chương 75: Thẩm Bán Nguyệt cảm thấy diễn xuất của thằng nhóc này cũng chẳng kém mình bao nhiêu. Không lấy được Ảnh đế thì ít nhất cũng phải kiếm được một đề cử. (2/2)
- #122Chương 76: Thẩm Bán Nguyệt đá đá cuộn dây gai, bao tải và dải vải bọn họ đánh rơi trong lúc hoảng loạn, cười híp mắt nói: “Chuẩn bị cũng đầy đủ ghê nhỉ.” (1/2)
- #123Chương 76: Thẩm Bán Nguyệt đá đá cuộn dây gai, bao tải và dải vải bọn họ đánh rơi trong lúc hoảng loạn, cười híp mắt nói: “Chuẩn bị cũng đầy đủ ghê nhỉ.” (2/2)
- #124Chương 77: Dân phong huyện Sơn Khê có chất phác hay không thì tạm thời còn phải đánh một dấu hỏi, nhưng người nhà này thật sự móc tim móc phổi đối xử tốt với bọn trẻ. (1/2)
- #125Chương 77: Dân phong huyện Sơn Khê có chất phác hay không thì tạm thời còn phải đánh một dấu hỏi, nhưng người nhà này thật sự móc tim móc phổi đối xử tốt với bọn trẻ. (2/2)
- #126Chương 78: Dù thế nào đi nữa, ông nội này thật sự rất thương Tiểu Miễn.
- #127Chương 79: “Đi thôi, về thủ đô thôi——” (1/2)
- #128Chương 79: “Đi thôi, về thủ đô thôi——” (2/2)
- #129Chương 80: Thẩm Bán Nguyệt cười híp mắt nói: “Sao có thể chứ, cháu đi làm việc tốt mà.”
- #130Chương 81: Tiểu Địch Tử đã hoàn toàn hết nét bụ bẫm, nhưng mấy năm nay được hai vợ chồng Thẩm Quốc Cường chăm sóc tốt, làn da trắng hồng, thêm đôi mắt vừa đen vừa to, nhìn vừa lanh lợi vừa đáng yêu.
- #131Chương 82: “Đây là con gái lớn nhà cậu à, khéo tay thật!” (1/2)
- #132Chương 82: “Đây là con gái lớn nhà cậu à, khéo tay thật!” (2/2)
- #133Chương 83 (Tu): Trong lòng cô nhóc, chị gái là người không gì không làm được, lợi hại hơn bố mẹ, hơn ông bà nội, hơn anh Tiểu Miễn, anh Tiểu Trúc Tử và tất cả mọi người! (1/2)
- #134Chương 83 (Tu): Trong lòng cô nhóc, chị gái là người không gì không làm được, lợi hại hơn bố mẹ, hơn ông bà nội, hơn anh Tiểu Miễn, anh Tiểu Trúc Tử và tất cả mọi người! (2/2)
- #135Chương 84: Thẩm Bán Nguyệt cười nói: “Bất kể là thật hay giả, học kiến thức văn hóa lúc nào cũng rất cần thiết. Anh giúp em nói với Đại đội trưởng một tiếng, bảo rằng mấy ngày ở Giang Thành, em phát hiện trình độ văn hóa của người thành phố quả thật cao h
- #136Chương 84: Thẩm Bán Nguyệt cười nói: “Bất kể là thật hay giả, học kiến thức văn hóa lúc nào cũng rất cần thiết. Anh giúp em nói với Đại đội trưởng một tiếng, bảo rằng mấy ngày ở Giang Thành, em phát hiện trình độ văn hóa của người thành phố quả thật cao h
- #137Chương 85: Mọi người không hẹn mà cùng thầm “ồ” một tiếng. (1/2)
- #138Chương 85: Mọi người không hẹn mà cùng thầm “ồ” một tiếng. (2/2)
- #139Chương 86: Trong hội trường còn căng một tấm băng-rôn đỏ bằng giấy cắt, bên trên dán dòng chữ “Buổi giao lưu kỹ thuật thợ nguội mùa hè phố Hồng Tinh”
- #140Chương 87 (Tu): Danh tiếng đều bị Thẩm Bán Nguyệt chiếm hết rồi (1/2)
- #141Chương 87 (Tu): Danh tiếng đều bị Thẩm Bán Nguyệt chiếm hết rồi (2/2)
- #142Chương 88 (Tu): Khi kỳ sát hạch công nhân bậc năm kết thúc, Thẩm Quốc Cường mỉm cười nhẹ nhõm. Hiểu con không ai bằng mẹ, Uông Quế Chi lập tức nói: “Chắc là đậu rồi!” (1/2)
- #143Chương 88 (Tu): Khi kỳ sát hạch công nhân bậc năm kết thúc, Thẩm Quốc Cường mỉm cười nhẹ nhõm. Hiểu con không ai bằng mẹ, Uông Quế Chi lập tức nói: “Chắc là đậu rồi!” (2/2)
- #144Chương 89 (Tu): Tin khôi phục kỳ thi đại học trong ngày hôm ấy truyền khắp mọi miền đất nước. Cánh cửa đại học đóng kín suốt mười năm cuối cùng cũng mở ra lần nữa, cả nước đều sôi sục vì tin tức này. (1/2)
- #145Chương 89 (Tu): Tin khôi phục kỳ thi đại học trong ngày hôm ấy truyền khắp mọi miền đất nước. Cánh cửa đại học đóng kín suốt mười năm cuối cùng cũng mở ra lần nữa, cả nước đều sôi sục vì tin tức này. (2/2)
- #146Chương 90: Trước đó, lúc đối chiếu danh sách người tham dự, họ đã thấy kỳ lạ rồi.
- #147Chương 91: Rốt cuộc Nhà máy Cơ khí Giang Thành kiếm đâu ra báu vật thế này? (1/2)
- #148Chương 91: Rốt cuộc Nhà máy Cơ khí Giang Thành kiếm đâu ra báu vật thế này? (2/2)
- #149Chương 92 (Tu): Cả nhà chúng ta có thể cùng tới thủ đô rồi! (1/2)
- #150Chương 92 (Tu): Cả nhà chúng ta có thể cùng tới thủ đô rồi! (2/2)