
Còn tiếp
Vương Phi Thất Sủng - Sở Sở
106
Chương
0
Lượt xem
299480
Đề cử
Giới Thiệu Vương Phi Thất Sủng - Sở Sở Truyện Chữ
Thể loại: lãng mạn, cổ trang.
Người dịch: Bạch Nương, DuDu, Maroon
Giản giới:
Nàng là viên dạ minh châu của Tể tướng, lại phải làm thiếp của hắn.
Không có bát nâng đại kiệu, không có tam môi lục sính.
Nàng hoàn toàn một thân một mình, tiêu sái tiến vương phủ.
Nàng là thiếp, không hề có địa vị của thiếp.
Động phòng hoa chúc, phu quân trước mặt nàng, cùng thị thiếp vui đùa.
Người hắn, mang theo hương vị nữ nhân khác, chiếm lấy nàng.
Vương phủ tứ thiếp, mỗi người mỗi vẻ.
Mà nàng, chính là cỏ dại ven đường.
Thị thiếp hãm hại, làm nàng một lần nữa lâm vào nguy nan.
Bề ngoài nhu nhược, bên trong nàng lại thông minh bình tĩnh.
Tứ lạng bạt thiên cân, nàng mọi chuyện đều không thèm đếm xỉa.
Lãnh đạm ôn nhu, làm cho nàng yêu thương hắn.
Đổi lấy, cũng chỉ là vô tình nhục nhã.
Nguyên lai, nàng chỉ là một quân cờ trong tay hắn.
Nàng muốn cười, cười hắn tự cho mình đúng.
Hắn diễn trò, nàng cũng diễn trò.
Diễn trò rồi lại xem diễn, nàng đến tột cùng chỉ là diễn trò, vẫn là xem diễn?
Chỉ là diễn trò thôi sao?
Vì sao, thủy chung không quên được hắn?
Vì sao, như con thiêu thân lao đầu vào lửa, chính mình lại chân chính yêu thương hắn?
Người dịch: Bạch Nương, DuDu, Maroon
Giản giới:
Nàng là viên dạ minh châu của Tể tướng, lại phải làm thiếp của hắn.
Không có bát nâng đại kiệu, không có tam môi lục sính.
Nàng hoàn toàn một thân một mình, tiêu sái tiến vương phủ.
Nàng là thiếp, không hề có địa vị của thiếp.
Động phòng hoa chúc, phu quân trước mặt nàng, cùng thị thiếp vui đùa.
Người hắn, mang theo hương vị nữ nhân khác, chiếm lấy nàng.
Vương phủ tứ thiếp, mỗi người mỗi vẻ.
Mà nàng, chính là cỏ dại ven đường.
Thị thiếp hãm hại, làm nàng một lần nữa lâm vào nguy nan.
Bề ngoài nhu nhược, bên trong nàng lại thông minh bình tĩnh.
Tứ lạng bạt thiên cân, nàng mọi chuyện đều không thèm đếm xỉa.
Lãnh đạm ôn nhu, làm cho nàng yêu thương hắn.
Đổi lấy, cũng chỉ là vô tình nhục nhã.
Nguyên lai, nàng chỉ là một quân cờ trong tay hắn.
Nàng muốn cười, cười hắn tự cho mình đúng.
Hắn diễn trò, nàng cũng diễn trò.
Diễn trò rồi lại xem diễn, nàng đến tột cùng chỉ là diễn trò, vẫn là xem diễn?
Chỉ là diễn trò thôi sao?
Vì sao, thủy chung không quên được hắn?
Vì sao, như con thiêu thân lao đầu vào lửa, chính mình lại chân chính yêu thương hắn?
Danh Sách Chương Vương Phi Thất Sủng - Sở Sở TruyenChu
- #1Chương 1: Động Phòng Hoa Chúc
- #2Chương 2: Một Đêm Thê Lương
- #3Chương 3: Dạ đạo Phi Yến
- #4Chương 4: Mua Chuộc Lòng Người
- #5Chương 5: Hoa Khôi Nương Tử
- #6Chương 6: Một Đồng Tiền
- #7Chương 7: Hoa Khôi Liễu Thiến
- #8Chương 8: Nhân Gian Tuyệt Sắc
- #9Chương 9: Phi Tặc Trong Đêm
- #10Chương 10: Bất Thực Yên Hỏa[1]
- #11Chương 11: Bữa Điểm Tâm Giông Tố
- #12Chương 12: Nghi Vấn Trùng Trùng
- #13Chương 13: Dũng khí đáng khen
- #14Chương 14: Cuộc Sống Nơi Địa Lao
- #15Chương 15: Lại nổi phong ba
- #16Chương 16: Ốm đau trên giường
- #17Chương 17: Không cốc u lan[1]
- #18Chương 18: Mâu thuẫn bùng nổ
- #19Chương 19: Cơn thịnh nộ của nàng
- #20Chương 20: Mơ hồ Bất định
- #21Chương 21: Thân phận của nàng
- #22Chương 22: Đại nội mật thám
- #23Chương 23: Hồng phấn tri kỷ
- #24Chương 24: Cộng túy nhất mộng
- #25Chương 25: Tiêu tan hiềm cũ
- #26Chương 26: Thù mới hận cũ
- #27Chương 27: Sai lầm khủng khiếp
- #28Chương 28: Tình huynh muội
- #29Chương 29: Lãnh khốc vô tình
- #30Chương 30: Nhân cách phân liệt
- #31Chương 31: Cẩn trọng từng bước
- #32Chương 32: Bốn người đàn bà
- #33Chương 33: Thu Thủy Trường Thiên
- #34Chương 34: Cầm sắt hài hòa
- #35Chương 35: Chân tướng sự việc
- #36Chương 36: Một giọt nước mắt
- #37Chương 37: Chân tình trong hoạn nạn
- #38Chương 38: Sự tàn bạo của nàng
- #39Chương 39: Dốc sức cứu nguy
- #40Chương 40: Cam tâm tình nguyện
- #41Chương 41: Không đành lòng
- #42Chương 42: Chuyện Ai Nấy Làm
- #43Chương 43: Tình là chi?
- #44Chương 44: Tri âm khó cầu
- #45Chương 45: Vật báu hiếm có
- #46Chương 46: Giai nhân khuynh thành
- #47Chương 47: Yểu điệu thục nữ
- #48Chương 48: Vô tranh sơn trang
- #49Chương 49: Tâm tình thiếu nữ
- #50Chương 50: Lão hổ phát uy