
Tạm dừng
Vứt Đi Nương Nương
166
Chương
0
Lượt xem
297222
Đề cử
Giới Thiệu Vứt Đi Nương Nương Truyện Chữ
Tại một vách núi, một nữ tử đứng đó đón gió, tầm mắt thực mơ hồ. Nam nhân tuấn mỹ kia không hề dùng ánh mắt chán ghét nhìn nàng, ngược lại, khóe miệng vung lên một đạo ôn nhu. Ánh mắt Mộc Tiểu Văn trống rỗng cuối cùng hiện ra một tia quang hoa, như bị thôi miên, nàng chậm rãi té người xuống dưới.
“Điện hạ! Nếu có kiếp sau, hy vọng người có thể yêu ta!” Năm 2008, Mục Tiểu Văn đi du lịch ngắm cảnh tại một địa điểm nổi tiếng, không may trượt chân rớt xuống vách núi, xuyên qua thời gian.. Mục Tiểu Văn nghi hoặc mà quay đầu đi, đôi mắt thoáng chốc như bị phủ mờ.
Người này trông như một thiếu niên, sự đắc ý tỏa ra từ bên trong, da tay nhìn qua thì so với nàng còn mềm mại hơn. Lông mi tựa hồ so với búp bê vẫn cứ lơ muốn cong dài hơn… thật là một người xinh đẹp. Nàng xem đãng đảo qua liếc nàng một cái khiến Mục Tiểu Văn Barbie còn hắn có chút ngây dại. Nhưng mỹ nam kia ngẩn ra. Ánh mắt này… quá lạnh lùng.. lạnh trung mang theo một điểm phức tạp. Không phải trong tiểu thuyết thường miêu tả kiểu nhìn này là do yêu mà sinh ra phức tạp, phẫn hận, chán ghét không có lấy một tia cảm tình, thậm chí là khinh thường. Tại sao hắn lại dùng loại ánh mắt đó mà nhìn nàng? Chẳng lẽ nàng đã làm sai chuyện gì sao?
Mục Tiểu Văn mỉm cười nhìn lại hắn, mặc kệ thế nào thì nàng hy vọng làm như vậy sẽ có thể khiến quan hệ hòa hoãn một chút.
Nhưng thiếu niên đắc ý kia lại dứt khoát thể hiện sự chán ghét mà dời đi hai tròng mắt, hắn không thèm nhìn nàng, giống như là chỉ cần xem một tý là bị bẩn mắt vậy. Ánh mắt này.. rất dễ làm cho người ta bị tổn thương..
Chờ một chút, nhạc phụ đại nhân? Ta là nữ nhi của tể tướng, tể tướng là nhạc phụ của hắn, ta đây chẳng phải là của hắn...
Hiểu rồi, ta là phi tử của nhị hoàng tử, vậy hắn không phải vốn là nhị hoàng tử sao? Người như vậy rất được a, rõ ràng lão công của mình, không tệ đây. Mục Tiểu Văn có chút mừng khởi lập tức hồi phục lại tinh thần. Không biết có đúng hay không, ta không phải là lão bà của hắn mà Mộc Tiểu Văn mất tích kia mới đúng.
“Điện hạ! Nếu có kiếp sau, hy vọng người có thể yêu ta!” Năm 2008, Mục Tiểu Văn đi du lịch ngắm cảnh tại một địa điểm nổi tiếng, không may trượt chân rớt xuống vách núi, xuyên qua thời gian.. Mục Tiểu Văn nghi hoặc mà quay đầu đi, đôi mắt thoáng chốc như bị phủ mờ.
Người này trông như một thiếu niên, sự đắc ý tỏa ra từ bên trong, da tay nhìn qua thì so với nàng còn mềm mại hơn. Lông mi tựa hồ so với búp bê vẫn cứ lơ muốn cong dài hơn… thật là một người xinh đẹp. Nàng xem đãng đảo qua liếc nàng một cái khiến Mục Tiểu Văn Barbie còn hắn có chút ngây dại. Nhưng mỹ nam kia ngẩn ra. Ánh mắt này… quá lạnh lùng.. lạnh trung mang theo một điểm phức tạp. Không phải trong tiểu thuyết thường miêu tả kiểu nhìn này là do yêu mà sinh ra phức tạp, phẫn hận, chán ghét không có lấy một tia cảm tình, thậm chí là khinh thường. Tại sao hắn lại dùng loại ánh mắt đó mà nhìn nàng? Chẳng lẽ nàng đã làm sai chuyện gì sao?
Mục Tiểu Văn mỉm cười nhìn lại hắn, mặc kệ thế nào thì nàng hy vọng làm như vậy sẽ có thể khiến quan hệ hòa hoãn một chút.
Nhưng thiếu niên đắc ý kia lại dứt khoát thể hiện sự chán ghét mà dời đi hai tròng mắt, hắn không thèm nhìn nàng, giống như là chỉ cần xem một tý là bị bẩn mắt vậy. Ánh mắt này.. rất dễ làm cho người ta bị tổn thương..
Chờ một chút, nhạc phụ đại nhân? Ta là nữ nhi của tể tướng, tể tướng là nhạc phụ của hắn, ta đây chẳng phải là của hắn...
Hiểu rồi, ta là phi tử của nhị hoàng tử, vậy hắn không phải vốn là nhị hoàng tử sao? Người như vậy rất được a, rõ ràng lão công của mình, không tệ đây. Mục Tiểu Văn có chút mừng khởi lập tức hồi phục lại tinh thần. Không biết có đúng hay không, ta không phải là lão bà của hắn mà Mộc Tiểu Văn mất tích kia mới đúng.
Danh Sách Chương Vứt Đi Nương Nương TruyenChu
- #101Chương 101
- #102Chương 102
- #103Chương 103
- #104Chương 104
- #105Chương 105
- #106Chương 106
- #107Chương 107
- #108Chương 108
- #109Chương 109
- #110Chương 110
- #111Chương 111: Kết thúc cũng chính là bắt đầu
- #112Chương 112: Khôi phục sinh cơ
- #113Chương 113: Ba mươi sáu kế tình yêu (1)
- #114Chương 114: Ba mươi sáu kế tình yêu (2)
- #115Chương 115: Tiến cung
- #116Chương 116: Gặp lại
- #117Chương 117: Nhạc trong ngự hoa viên
- #118Chương 118: Ước nguyện
- #119Chương 119: Phản kích
- #120Chương 120: Diện kiến Thủy Tâm công chúa
- #121Chương 121: Kết hạ lương tử
- #122Chương 122: Mê man
- #123Chương 123: Lộ mánh khóe ban đầu
- #124Chương 124: Đêm khuya
- #125Chương 125: Đột biến
- #126Chương 126: Người ấy không có ở đây
- #127Chương 127: Hắc y nhân máu lạnh
- #128Chương 128: Bên bờ sinh tử
- #129Chương 129
- #130Chương 130: Chu toàn
- #131Chương 131: Trăng sáng được bao lâu
- #132Chương 132: Được cứu (1)
- #133Chương 133: Được cứu (2)
- #134Chương 134: Len lén cùng ngươi
- #135Chương 135: Năm tháng yên tĩnh thật tốt
- #136Chương 136: Cáo từ
- #137Chương 137: Gặp thoáng qua
- #138Chương 138: Về nhà
- #139Chương 139: Điều cẩn thận của Đức công công
- #140Chương 140: Tại sao tình yêu lại khó khăn như vậy?
- #141Chương 141: Tan nát cõi lòng
- #142Chương 142: Trong phủ Tể tướng
- #143Chương 143: Hoa viên nhỏ
- #144Chương 144: Nhẫn ngọc
- #145Chương 145: Nhẫn ngọc gây chuyện
- #146Chương 146: Hạ Huân vương gia
- #147Chương 147: Ngự hoa viên mê người
- #148Chương 148: Hắc y nhân
- #149Chương 149: Sơn động
- #150Chương 150: Vỡ lẽ