
Tạm dừng
Xoa Dịu Vết Bằm - Khảo Đường
116
Chương
0
Lượt xem
278071
Đề cử
Giới Thiệu Xoa Dịu Vết Bằm - Khảo Đường Truyện Chữ
Thiết lập nhân vật: Bá tổng cường thế X Nữ thư ký quật cường
Song C (1v1), song mối tình đầu, chênh lệch 7 tuổi, chậm nhiệt.Nam chính là kiểu người yêu cường thế, luôn đồng hành và dẫn dắt, không có nam phụ/nữ phụ phiền phức, lăm le chiếm sóng.Quan trọng: Nam chính không hề xem nữ chính là thế thân.Sau khi nữ chính được gia đình ruột tìm về thì cô rất được sủng ái, không phải chịu bất cứ ấm ức nào.—–
Ngay từ năm nhất đại học, Tần Ý Nùng đã trở thành nhân vật nổi tiếng trong giới hào môn, chỉ vì một lý do, cô giống hệt Hạ Khanh, vị đại tiểu thư tuyệt sắc khuynh thành đã bỏ nhà ra đi của Hạ gia.
Vào một ngày sắp tốt nghiệp, cô bị bạn học cũ và đám công tử trác táng gài bẫy. Cô cầu cứu một vị Tấn tiên sinh, và được anh ra tay mang đi. Đêm đó, hai người họ đã xảy ra quan hệ.
Tin xấu là: Tấn tiên sinh vô cùng cường thế. Tần Ý Nùng bị anh quấn lấy, ép cô trở thành người tình bí mật, với quan hệ cố định chỉ gặp mặt vào tối thứ Sáu và thứ Bảy hàng tuần.
Tin tốt là: Tần Ý Nùng không hề tự mình đa tình. Cô biết rõ mình chỉ là một thế thân, và không bao giờ để lộ một chút tình ý nào với anh.
Sau này, vị đại tiểu thư tuyệt sắc khuynh thành của Hạ gia thật sự trở về.
Câu đầu tiên cô ấy nói với Tần Ý Nùng là: “Oa, Nùng Nùng ơi, chúng ta thật sự rất giống nhau.”
Câu thứ hai: “Đã giống nhau thế này, chắc chắn em là em gái của chị rồi! Thật là, bọn họ mù hết cả à?”
Câu thứ ba: “Chị về rồi đây, chị sẽ không để em chịu bất cứ ấm ức hay bị ai khi dễ nữa.”
Tần Ý Nùng và đại tiểu thư Hạ gia giống nhau như đúc, là bởi vì cô vốn dĩ chính là con ruột của Hạ gia, là đứa trẻ bị kẻ xấu tráo đổi từ lúc mới sinh.
Thế là, Tần Ý Nùng trở thành Hạ Ý Nùng.
Hạ Ý Nùng nhìn mình trong gương, cuối cùng cũng hiểu ra tại sao suốt 5 năm đại học, cả hai chú cháu nhà họ Tấn luôn tìm cô làm thế thân, mà không phải người khác. Bởi vì họ là chị em ruột, không ai có thể giống Hạ Khanh hơn cô.
Trên giường, Hạ Ý Nùng hỏi Tấn Duật: “Anh chỉ xem em là thế thân, đúng không?”
Tấn Duật dùng ngón tay khẽ véo má cô: “Cứ hưởng thụ không tốt sao, Hạ Ý Nùng?”
Hạ Ý Nùng: “Cũng phải.”
2. Rất lâu sau này, hết lần này đến lần khác, có người phải cúi đầu, có kẻ phải mềm lòng. Người cúi đầu nhận thua… chính là Tấn Duật.
Một ngày nọ, Hạ Ý Nùng tăng ca thức đến khuya muộn. Sáng sớm tỉnh dậy, cô nghe Tấn Duật nói: “Tài liệu em cần anh đã sắp xếp xong cả rồi. Không vội, em ngủ thêm một lát nữa đi.”
Tấn Duật là người nắm quyền tập đoàn Tấn Thị, quyền cao chức trọng, lòng dạ thâm sâu, nhiều năm chuyên tâm mở rộng thị trường hải ngoại. Thỉnh thoảng về nước, đám hậu duệ hào môn đều phải cẩn trọng, kính nể gọi một tiếng “Tấn tiên sinh”.
Vậy mà vào 4 rưỡi sáng, Tấn tiên sinh lại thức dậy xử lý tài liệu cho Hạ Ý Nùng, chỉ để cô được ngủ thêm một lát. Và đây, chỉ là một trong vô số những chuyện nhỏ nhặt không đáng kể mà anh làm vì cô.
Song C (1v1), song mối tình đầu, chênh lệch 7 tuổi, chậm nhiệt.Nam chính là kiểu người yêu cường thế, luôn đồng hành và dẫn dắt, không có nam phụ/nữ phụ phiền phức, lăm le chiếm sóng.Quan trọng: Nam chính không hề xem nữ chính là thế thân.Sau khi nữ chính được gia đình ruột tìm về thì cô rất được sủng ái, không phải chịu bất cứ ấm ức nào.—–
Ngay từ năm nhất đại học, Tần Ý Nùng đã trở thành nhân vật nổi tiếng trong giới hào môn, chỉ vì một lý do, cô giống hệt Hạ Khanh, vị đại tiểu thư tuyệt sắc khuynh thành đã bỏ nhà ra đi của Hạ gia.
Vào một ngày sắp tốt nghiệp, cô bị bạn học cũ và đám công tử trác táng gài bẫy. Cô cầu cứu một vị Tấn tiên sinh, và được anh ra tay mang đi. Đêm đó, hai người họ đã xảy ra quan hệ.
Tin xấu là: Tấn tiên sinh vô cùng cường thế. Tần Ý Nùng bị anh quấn lấy, ép cô trở thành người tình bí mật, với quan hệ cố định chỉ gặp mặt vào tối thứ Sáu và thứ Bảy hàng tuần.
Tin tốt là: Tần Ý Nùng không hề tự mình đa tình. Cô biết rõ mình chỉ là một thế thân, và không bao giờ để lộ một chút tình ý nào với anh.
Sau này, vị đại tiểu thư tuyệt sắc khuynh thành của Hạ gia thật sự trở về.
Câu đầu tiên cô ấy nói với Tần Ý Nùng là: “Oa, Nùng Nùng ơi, chúng ta thật sự rất giống nhau.”
Câu thứ hai: “Đã giống nhau thế này, chắc chắn em là em gái của chị rồi! Thật là, bọn họ mù hết cả à?”
Câu thứ ba: “Chị về rồi đây, chị sẽ không để em chịu bất cứ ấm ức hay bị ai khi dễ nữa.”
Tần Ý Nùng và đại tiểu thư Hạ gia giống nhau như đúc, là bởi vì cô vốn dĩ chính là con ruột của Hạ gia, là đứa trẻ bị kẻ xấu tráo đổi từ lúc mới sinh.
Thế là, Tần Ý Nùng trở thành Hạ Ý Nùng.
Hạ Ý Nùng nhìn mình trong gương, cuối cùng cũng hiểu ra tại sao suốt 5 năm đại học, cả hai chú cháu nhà họ Tấn luôn tìm cô làm thế thân, mà không phải người khác. Bởi vì họ là chị em ruột, không ai có thể giống Hạ Khanh hơn cô.
Trên giường, Hạ Ý Nùng hỏi Tấn Duật: “Anh chỉ xem em là thế thân, đúng không?”
Tấn Duật dùng ngón tay khẽ véo má cô: “Cứ hưởng thụ không tốt sao, Hạ Ý Nùng?”
Hạ Ý Nùng: “Cũng phải.”
2. Rất lâu sau này, hết lần này đến lần khác, có người phải cúi đầu, có kẻ phải mềm lòng. Người cúi đầu nhận thua… chính là Tấn Duật.
Một ngày nọ, Hạ Ý Nùng tăng ca thức đến khuya muộn. Sáng sớm tỉnh dậy, cô nghe Tấn Duật nói: “Tài liệu em cần anh đã sắp xếp xong cả rồi. Không vội, em ngủ thêm một lát nữa đi.”
Tấn Duật là người nắm quyền tập đoàn Tấn Thị, quyền cao chức trọng, lòng dạ thâm sâu, nhiều năm chuyên tâm mở rộng thị trường hải ngoại. Thỉnh thoảng về nước, đám hậu duệ hào môn đều phải cẩn trọng, kính nể gọi một tiếng “Tấn tiên sinh”.
Vậy mà vào 4 rưỡi sáng, Tấn tiên sinh lại thức dậy xử lý tài liệu cho Hạ Ý Nùng, chỉ để cô được ngủ thêm một lát. Và đây, chỉ là một trong vô số những chuyện nhỏ nhặt không đáng kể mà anh làm vì cô.
Danh Sách Chương Xoa Dịu Vết Bằm - Khảo Đường TruyenChu
- #1Chương 1: Sau một đêm tình
- #2Chương 2: Hai chữ “Tấn Duật” đơn giản mà không dám cự tuyệt
- #3Chương 3: “Diana, đừng đụng vỡ đồ sưu tầm của cậu.”
- #4Chương 4: Thành thật sao?
- #5Chương 5: Màn kịch ở phòng tập boxing
- #6Chương 6: “Bây giờ nhận ra tôi chưa?”
- #7Chương 7: Diễn kịch ở phòng tiệc.
- #8Chương 8: Tấn Duật đang theo đuổi
- #9Chương 9: Diễn kịch ở văn phòng.
- #10Chương 10: Hy vọng lần sau em vẫn to gan như vậy
- #11Chương 11: “Tấn tiên sinh, tôi có bạn trai rồi.”
- #12Chương 12: Tấn tiên sinh, tôi có bạn trai rồi.
- #13Chương 13: Cô bị người đứng sau lưng bịt chặt hai tai.
- #14Chương 14: Bước vào cuộc sống hoàn toàn mới mà cô không hề hay biết.
- #15Chương 15: Chúng ta chỉ là bạn giường, đúng không?
- #16Chương 16: Hôn lên
- #17Chương 17: Ấn chặt cổ tay, dạy cô cách làm
- #18Chương 18: “Nhớ anh, Tấn tiên sinh.”
- #19Chương 19: Như cành lá đan xen, như dây leo quấn quýt
- #20Chương 20: Từng tấc rơi xuống nụ hôn nhẹ
- #21Chương 21: “Tôi sẽ làm em đau đấy.”
- #22Chương 22: Nước mắt cứ thế tuôn rơi như mưa rào
- #23Chương 23: Không tiếng động ra hiệu cho cô tự mình làm
- #24Chương 24: Răng anh day nhẹ vành tai cô, trầm giọng nhấn mạnh
- #25Chương 25: “Con gái của mẹ…”
- #26Chương 26: Mây tan sương tạnh, nắng ấm hướng về phía cô
- #27Chương 27: “Em tưởng tôi muốn làm em à?”
- #28Chương 28: “Em nhớ chị, Tần Ý Nùng.”
- #29Chương 29: “Em không thích anh ta.” Bị anh nghe thấy rồi.
- #30Chương 30: Hô hấp ngày càng dồn dập
- #31Chương 31: Hơi thở ngày càng dồn dập
- #32Chương 32: Đẩy cô nằm sấp lên bàn đá cẩm thạch, giữ chặt lấy eo
- #33Chương 33: Huấn luyện chó thế nào, uổng công dạy em rồi sao?
- #34Chương 34: Ở khuôn viên trường học nước ngoài, hôn môi là chuyện rất bình thường
- #35Chương 35: Thả lỏng một chút, anh giúp em chơi một trò chơi
- #36Chương 36: “Anh đang ghen đấy à?”
- #37Chương 37: Tần Ý Nùng, đúng là anh sẽ chiều hư em
- #38Chương 38: Ừ, lại đây ôm
- #39Chương 39: Mắt cá chân của em nhạy cảm thật đấy
- #40Chương 40: Giống như đi bắt gian vậy.
- #41Chương 41: Cái này là chấn động đấy à?
- #42Chương 42: “Công Nghệ Thời Diễn gặp nguy cơ”
- #43Chương 43: “Chiến tranh lạnh kéo dài tận ba phút”
- #44Chương 44: “Tấn Duật, anh đang nuôi con gái đấy à?”
- #45Chương 45: “Vậy anh thích gì?” “Em.”
- #46Chương 46: “Hôm nay an tâm hôn môi”
- #47Chương 47: “Có cần em giúp anh không?”
- #48Chương 48: “Chỉ đạo thực hành.”
- #49Chương 49: “Em cứ nghĩ anh là người không gì không làm được”
- #50Chương 50: “Em chắc chứ, Tần Ý Nùng?”