
Còn tiếp
Xuân Tín Buông Xuống - Hà Tiên Cô
85
Chương
0
Lượt xem
279040
Đề cử
Giới Thiệu Xuân Tín Buông Xuống - Hà Tiên Cô Truyện Chữ
Tác Phẩm: Xuân Tín buông xuống.
Tác giả: Hà Tiên Cô
Thể loại truyện: Nguyên sang - bách hợp - cận đại hiện đại - tình yêu
Thị giác tác phẩm: Chủ công
Phong cách tác phẩm: Nhẹ nhàng
Tag: Cận thủy lâu đài - Gương vỡ lại lành - Thanh mai trúc mã - trọng sinh
Văn án
Buổi tối Đêm Bình An, Tuyết Lí nhận được điện thoại từ Xuân Tín. Đầu dây bên kia, nàng chỉ lặng lẽ thở, rồi nhỏ giọng gọi tên cô.
"thật xin lỗi, em nhớ chị..." Giữa tiếng người ồn ào, Tuyết Lí nghe không rõ lắm. "Chị đang bận, lát nữa chị gọi lại cho em."
Cúp máy, đóng cửa xe lại, giọng nữ dịu dàng trên radio vẫn ấm áp nhắc nhở trời trở rét, nhớ mặc thêm áo giữ ấm.
Mùa đông năm ấy đặc biệt lạnh. Sau đó, điện thoại của Xuân Tín không còn gọi được nữa. Nàng vốn hay hờn dỗi, Tuyết Lí cũng không để tâm nhiều.
Ba tháng sau, Tuyết Lí nghe tin Xuân Tín qua đời. Trong danh bạ điện thoại của nàng chỉ lưu duy nhất số của cô.
Cô đã lén đến thăm nàng. Nàng ở trong một căn phòng trọ đơn sơ tự xây phía sau trường học, ra đi vì bệnh tật giữa những ngày đông giá rét mà đài phát thanh nói là trăm năm mới có một lần. Năm đó, Xuân Tín vừa tròn mười bảy tuổi.
Ngồi trên xe, Tuyết Lí nhìn qua ô cửa sổ, thấy hàng cây hai bên đường đã bắt đầu đâm chồi nảy lộc. Gió thổi qua, những cánh hoa trắng hồng lả tả bay. Đông qua xuân đến, giọng nữ phát thanh viên trên radio vẫn dịu dàng như thế. Xuân đã về, mà Xuân Tín thì chẳng còn đây nữa.
* * *
Mười năm âm dương cách biệt, Tuyết Lí ngày nào cũng nghĩ, giá như mọi thứ có thể làm lại từ đầu, thì tốt biết mấy.
Cô đã có được tất cả những gì hai người từng cùng nhau khao khát, vậy mà vẫn chẳng cảm thấy niềm vui. Cô ngước nhìn trần nhà trắng bệch, thấy bên cạnh mình chỉ là khoảng không trống vắng.
# trọng sinh / cứu rỗi /HE ## thanh mai thanh mai, hai nhỏ vô tư #
# thỏa thỏa ngọt văn, không ngọt ta ăn phân #
Một câu tóm tắt: Song trọng sinh cứu rỗi văn, thanh mai thanh mai, hai nhỏ vô tư.
Lập ý: Đời người vô thường, hãy cố gắng hết sức mình, nguyện cho mỗi chúng ta không sống uổng một kiếp.
. . . . . .
Truyện này tác giả đặt tên nhân vật ba của Xuân Tín và cô của Xuân Tín theo như phiên âm Hán Việt đều là Doãn Nguyện Xương, mặc dù về mặt chữ Trung thì có phần khác nhau. Vì để trải nghiệm đọc của mọi người được liền mạch, mình xin phép điều chỉnh 1 chút để mọi người không phải lấn cấn khi đọc nha.
1. 尹愿昌
Hán Việt: Doãn Nguyện Xương - Ba của Xuân Tín
尹 (Doãn) 愿 (Nguyện) 昌 (Xương)
2. 尹源骧
Hán Việt: Doãn Nguyên Tường (hoặc: Doãn Nguyên Xương) - Cô của Xuân Tín
尹 (Doãn) 源 (Nguyên) 骧 (Tường / Xương / Tương):(âm Hán Việt phổ biến nhất là "Tường" hoặc "Tương", "Xương")
Tác giả: Hà Tiên Cô
Thể loại truyện: Nguyên sang - bách hợp - cận đại hiện đại - tình yêu
Thị giác tác phẩm: Chủ công
Phong cách tác phẩm: Nhẹ nhàng
Tag: Cận thủy lâu đài - Gương vỡ lại lành - Thanh mai trúc mã - trọng sinh
Văn án
Buổi tối Đêm Bình An, Tuyết Lí nhận được điện thoại từ Xuân Tín. Đầu dây bên kia, nàng chỉ lặng lẽ thở, rồi nhỏ giọng gọi tên cô.
"thật xin lỗi, em nhớ chị..." Giữa tiếng người ồn ào, Tuyết Lí nghe không rõ lắm. "Chị đang bận, lát nữa chị gọi lại cho em."
Cúp máy, đóng cửa xe lại, giọng nữ dịu dàng trên radio vẫn ấm áp nhắc nhở trời trở rét, nhớ mặc thêm áo giữ ấm.
Mùa đông năm ấy đặc biệt lạnh. Sau đó, điện thoại của Xuân Tín không còn gọi được nữa. Nàng vốn hay hờn dỗi, Tuyết Lí cũng không để tâm nhiều.
Ba tháng sau, Tuyết Lí nghe tin Xuân Tín qua đời. Trong danh bạ điện thoại của nàng chỉ lưu duy nhất số của cô.
Cô đã lén đến thăm nàng. Nàng ở trong một căn phòng trọ đơn sơ tự xây phía sau trường học, ra đi vì bệnh tật giữa những ngày đông giá rét mà đài phát thanh nói là trăm năm mới có một lần. Năm đó, Xuân Tín vừa tròn mười bảy tuổi.
Ngồi trên xe, Tuyết Lí nhìn qua ô cửa sổ, thấy hàng cây hai bên đường đã bắt đầu đâm chồi nảy lộc. Gió thổi qua, những cánh hoa trắng hồng lả tả bay. Đông qua xuân đến, giọng nữ phát thanh viên trên radio vẫn dịu dàng như thế. Xuân đã về, mà Xuân Tín thì chẳng còn đây nữa.
* * *
Mười năm âm dương cách biệt, Tuyết Lí ngày nào cũng nghĩ, giá như mọi thứ có thể làm lại từ đầu, thì tốt biết mấy.
Cô đã có được tất cả những gì hai người từng cùng nhau khao khát, vậy mà vẫn chẳng cảm thấy niềm vui. Cô ngước nhìn trần nhà trắng bệch, thấy bên cạnh mình chỉ là khoảng không trống vắng.
# trọng sinh / cứu rỗi /HE ## thanh mai thanh mai, hai nhỏ vô tư #
# thỏa thỏa ngọt văn, không ngọt ta ăn phân #
Một câu tóm tắt: Song trọng sinh cứu rỗi văn, thanh mai thanh mai, hai nhỏ vô tư.
Lập ý: Đời người vô thường, hãy cố gắng hết sức mình, nguyện cho mỗi chúng ta không sống uổng một kiếp.
. . . . . .
Truyện này tác giả đặt tên nhân vật ba của Xuân Tín và cô của Xuân Tín theo như phiên âm Hán Việt đều là Doãn Nguyện Xương, mặc dù về mặt chữ Trung thì có phần khác nhau. Vì để trải nghiệm đọc của mọi người được liền mạch, mình xin phép điều chỉnh 1 chút để mọi người không phải lấn cấn khi đọc nha.
1. 尹愿昌
Hán Việt: Doãn Nguyện Xương - Ba của Xuân Tín
尹 (Doãn) 愿 (Nguyện) 昌 (Xương)
2. 尹源骧
Hán Việt: Doãn Nguyên Tường (hoặc: Doãn Nguyên Xương) - Cô của Xuân Tín
尹 (Doãn) 源 (Nguyên) 骧 (Tường / Xương / Tương):(âm Hán Việt phổ biến nhất là "Tường" hoặc "Tương", "Xương")
Danh Sách Chương Xuân Tín Buông Xuống - Hà Tiên Cô TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35
- #36Chương 36
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46
- #47Chương 47
- #48Chương 48
- #49Chương 49
- #50Chương 50