
Còn tiếp
Xứng Lứa Vừa Đôi
109
Chương
0
Lượt xem
300201
Đề cử
Giới Thiệu Xứng Lứa Vừa Đôi Truyện Chữ
Tên gốc: Nô tì, cử án kỳ môi
Thể loại: cổ đại, hài hước
Nguồn convert: tieukimthu
Chuyển ngữ: Tặc Gia + Mèo lang thang + Địa Đản
Biên tập: Tặc Gia
Văn án 1:
Xuất thân của nàng là tiểu thư quan gia có cuộc sống bình dị nhất trong kinh thành, nàng không có gì nổi bật ngoại trừ diện mạo, người duy nhất thấy ngứa mắt chính là con trai trưởng của Thừa tướng “công đức vĩ đại” đã từ hôn.
Giấc mộng mười dặm hồng trang của nữ nhân vỡ rồi không cách nào gắn lại, nàng đã thề rằng, cuộc đời này mình sẽ không gả cho quyền quý nữa.
Nhưng mà, không ngờ khi chàng nam tử thu phong tễ nguyệt này tới, nàng lại mơ màng.
Hắn ôm lấy một con thỏ nhỏ, sườn mặt tuấn tú áp vào lưng nó, vẻ mặt hết sức hiền hòa.
“Thịt kho tàu hay hấp”.
Nàng chớp mắt hai cái, còn đáp lại:
“Nướng đi, không thì mỡ quá”.
Không muốn trêu chọc Vương gia phúc hắc, nhưng nào ngờ được càng lúc càng lún sâu, hóa ra cao không với tới, không phải ý chỉ thân phận hay địa vị, mà chính là khoảng cách giữa lòng người mà thôi.
Ngốc nghếch gặp thâm hiểm, sờ cào lộn đá, mới có thể cử án tề mi.
Văn án 2:
Thiên Tuế gia không thích ứng mão*, chuyện này tất cả văn võ bá quan trong triều ai ai cũng biết.
Trước khi thành gia, hắn lấy cớ qua loa tắc trách là thân thể không được tốt, người yếu nhiều bệnh.
Sau khi thành gia lập thất, hắn lại lấy cớ phải khai chi tán diệp, nối dõi tông đường.
Sau khi cùng cách **, hắn cũng chẳng muốn tìm cớ nữa rồi, gửi thẳng tấu chương, viết vài chữ to.
Nhàn thê đang trốn, không rảnh vào triều.
Thẩm Hành rưng rưng nhìn bức ảnh trên lệnh truy nã ở Hoàng Thành, thầm nghĩ.
Cùng cách cũng đã cùng cách rồi, hắn không thể vẽ nàng đẹp một chút được sao?
Ngốc nghếch gặp thâm hiểm, sờ cào lộn đá, mới có thể cử án tề mi.
*ngày xưa trong triều đến giờ mão hàng ngày – từ 5 giờ đến 7 giờ sáng – sẽ điểm danh quan viên, ai đến thì lên tiếng đáp, gọi là ứng mão.
** li hôn
Thể loại: cổ đại, hài hước
Nguồn convert: tieukimthu
Chuyển ngữ: Tặc Gia + Mèo lang thang + Địa Đản
Biên tập: Tặc Gia
Văn án 1:
Xuất thân của nàng là tiểu thư quan gia có cuộc sống bình dị nhất trong kinh thành, nàng không có gì nổi bật ngoại trừ diện mạo, người duy nhất thấy ngứa mắt chính là con trai trưởng của Thừa tướng “công đức vĩ đại” đã từ hôn.
Giấc mộng mười dặm hồng trang của nữ nhân vỡ rồi không cách nào gắn lại, nàng đã thề rằng, cuộc đời này mình sẽ không gả cho quyền quý nữa.
Nhưng mà, không ngờ khi chàng nam tử thu phong tễ nguyệt này tới, nàng lại mơ màng.
Hắn ôm lấy một con thỏ nhỏ, sườn mặt tuấn tú áp vào lưng nó, vẻ mặt hết sức hiền hòa.
“Thịt kho tàu hay hấp”.
Nàng chớp mắt hai cái, còn đáp lại:
“Nướng đi, không thì mỡ quá”.
Không muốn trêu chọc Vương gia phúc hắc, nhưng nào ngờ được càng lúc càng lún sâu, hóa ra cao không với tới, không phải ý chỉ thân phận hay địa vị, mà chính là khoảng cách giữa lòng người mà thôi.
Ngốc nghếch gặp thâm hiểm, sờ cào lộn đá, mới có thể cử án tề mi.
Văn án 2:
Thiên Tuế gia không thích ứng mão*, chuyện này tất cả văn võ bá quan trong triều ai ai cũng biết.
Trước khi thành gia, hắn lấy cớ qua loa tắc trách là thân thể không được tốt, người yếu nhiều bệnh.
Sau khi thành gia lập thất, hắn lại lấy cớ phải khai chi tán diệp, nối dõi tông đường.
Sau khi cùng cách **, hắn cũng chẳng muốn tìm cớ nữa rồi, gửi thẳng tấu chương, viết vài chữ to.
Nhàn thê đang trốn, không rảnh vào triều.
Thẩm Hành rưng rưng nhìn bức ảnh trên lệnh truy nã ở Hoàng Thành, thầm nghĩ.
Cùng cách cũng đã cùng cách rồi, hắn không thể vẽ nàng đẹp một chút được sao?
Ngốc nghếch gặp thâm hiểm, sờ cào lộn đá, mới có thể cử án tề mi.
*ngày xưa trong triều đến giờ mão hàng ngày – từ 5 giờ đến 7 giờ sáng – sẽ điểm danh quan viên, ai đến thì lên tiếng đáp, gọi là ứng mão.
** li hôn
Danh Sách Chương Xứng Lứa Vừa Đôi TruyenChu
- #51Chương 51: Gọi, thì sẽ làm sao?
- #52Chương 52: Nói tiếng người
- #53Chương 53: Vị thuốc
- #54Chương 54: Đâm chồi nảy lộc
- #55Chương 55: Tiểu nhân nhiều thị phi
- #56Chương 56: Phiền phức tìm tới cửa
- #57Chương 57: Mí mắt nhảy liên tục
- #58Chương 58: Bị Đại Lý tự bắt giữ
- #59Chương 59: Cái gọi là hiếu thuận
- #60Chương 60: Thằng hề nhảy múa
- #61Chương 61: Xem ai náo nhiệt
- #62Chương 62: Đừng lo, có ta đây rồi
- #63Chương 63: Nhớ nàng chứ sao
- #64Chương 64: Đứa bé là của ta
- #65Chương 65: Mãi định li thủ*
- #66Chương 66: Chúng ta đều là kẻ ngốc
- #67Chương 67: Vương Gia, ngài đúng là thần nhân
- #68Chương 68: Tình người ấm lạnh
- #69Chương 69: Người báo ứng
- #70Chương 70: Cớ gì trai già sinh ngọc
- #71Chương 71: Phiên ngoại: Tình yêu của cha ngốc
- #72Chương 72: Đại Lý Tự mở phiên phúc thẩm
- #73Chương 73: Đừng có chọc chủ thẩm đại nhân
- #74Chương 74: Gọi cơm
- #75Chương 75: Đối lập
- #76Chương 76: Vương gia minh giám
- #77Chương 77: Bao giờ gả
- #78Chương 78: Dù sao thì cũng phải tứ hôn
- #79Chương 79: Ngày kia cưới gả
- #80Chương 80: Ngày thứ nhất sau đám cưới
- #81Chương 81: Ái tình
- #82Chương 82: Nhất yến thành danh
- #83Chương 83: Ngươi xem đó mà làm thôi
- #84Chương 84: Quế viên công công có nước tương sáng rồi
- #85Chương 85: Dạng tiểu chủ trở về
- #86Chương 86: Cùi trỏ không hướng ra ngoài
- #87Chương 87: Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã
- #88Chương 88: Muốn có con
- #89Chương 89: Ngực nát tan
- #90Chương 90: Thư cùng cách (thư li hôn)
- #91Chương 91: Đại kết cục
- #92Chương 92: Phiên ngoại
- #93Chương 93: Thẩm đại tiểu thư đại hỷ
- #94Chương 94: Ấu thơ của tô toàn
- #95Chương 95: Đây là cha đẻ
- #96Chương 96: Tâm sự của cố tiểu hầu gia
- #97Chương 97: Phiên ngoại
- #98Chương 98: Phiên ngoại 2
- #99Chương 99: Phiên ngoại 3
- #100Chương 100