
Tạm dừng
Xuyên Không, Ta Vừa Tới Cổ Đại Đã Lên Đoạn Đầu Đài
376
Chương
0
Lượt xem
311755
Đề cử
Giới Thiệu Xuyên Không, Ta Vừa Tới Cổ Đại Đã Lên Đoạn Đầu Đài Truyện Chữ
Trích đoạn:
Bên tai vang lên thanh âm ồn ào, giống như mấy ngàn con muỗi vo ve ở bên tai, mí mắt Khương Bảo Châu cực kỳ nặng nề, cảm giác mỏi mệt xưa nay chưa từng có làm cho nàng không muốn mở mắt ra.
“Ôi trời, đây chính là Khương gia, trên dưới một trăm người, thế mà nói c.h.é.m đầu liền c.h.é.m đầu……”
“Mặc kệ là nhà ai, thiên hạ này chính là của Tiêu gia, chọc giận Thánh Thượng còn không phải là chuyện một câu nói thôi sao.”
Có người đứng ở cách đó không xa lải nhải, lúc này Khương Bảo Châu đã nghe rõ, đột nhiên, nàng thấy chóng mặt nhức đầu, trong đầu tràn vào một đống ký ức xa lạ, đây không phải thế giới mà nàng quen thuộc, Khương Bảo Châu bất an mà cử động mí mắt.
Khương Tu Văn ở bên cạnh không xa thấy vậy thì hơi cong khóe miệng cười khổ nói: “Tiểu muội, muội tỉnh đi, sắp tới buổi trưa canh ba rồi, nên ăn cơm chặt đầu.”
Thanh âm quá mức rõ ràng, dù cho Khương Bảo Châu không muốn mở mắt cũng không được, nàng muốn cử động đầu để xem người đang nói chuyện, lại kinh ngạc phát hiện ra người mình đeo gông xiềng.
“Gì, cơm chặt đầu?”
Bên tai vang lên thanh âm ồn ào, giống như mấy ngàn con muỗi vo ve ở bên tai, mí mắt Khương Bảo Châu cực kỳ nặng nề, cảm giác mỏi mệt xưa nay chưa từng có làm cho nàng không muốn mở mắt ra.
“Ôi trời, đây chính là Khương gia, trên dưới một trăm người, thế mà nói c.h.é.m đầu liền c.h.é.m đầu……”
“Mặc kệ là nhà ai, thiên hạ này chính là của Tiêu gia, chọc giận Thánh Thượng còn không phải là chuyện một câu nói thôi sao.”
Có người đứng ở cách đó không xa lải nhải, lúc này Khương Bảo Châu đã nghe rõ, đột nhiên, nàng thấy chóng mặt nhức đầu, trong đầu tràn vào một đống ký ức xa lạ, đây không phải thế giới mà nàng quen thuộc, Khương Bảo Châu bất an mà cử động mí mắt.
Khương Tu Văn ở bên cạnh không xa thấy vậy thì hơi cong khóe miệng cười khổ nói: “Tiểu muội, muội tỉnh đi, sắp tới buổi trưa canh ba rồi, nên ăn cơm chặt đầu.”
Thanh âm quá mức rõ ràng, dù cho Khương Bảo Châu không muốn mở mắt cũng không được, nàng muốn cử động đầu để xem người đang nói chuyện, lại kinh ngạc phát hiện ra người mình đeo gông xiềng.
“Gì, cơm chặt đầu?”
Danh Sách Chương Xuyên Không, Ta Vừa Tới Cổ Đại Đã Lên Đoạn Đầu Đài TruyenChu
- #101Chương 101
- #102Chương 102
- #103Chương 103
- #104Chương 104
- #105Chương 105
- #106Chương 106
- #107Chương 107
- #108Chương 108
- #109Chương 109
- #110Chương 110
- #111Chương 111
- #112Chương 112
- #113Chương 113
- #114Chương 114
- #115Chương 115
- #116Chương 116
- #117Chương 117
- #118Chương 118
- #119Chương 119
- #120Chương 120
- #121Chương 121
- #122Chương 122
- #123Chương 123
- #124Chương 124
- #125Chương 125
- #126Chương 126
- #127Chương 127
- #128Chương 128
- #129Chương 129
- #130Chương 130
- #131Chương 131
- #132Chương 132
- #133Chương 133
- #134Chương 134
- #135Chương 135
- #136Chương 136
- #137Chương 137
- #138Chương 138
- #139Chương 139
- #140Chương 140
- #141Chương 141
- #142Chương 142
- #143Chương 143
- #144Chương 144
- #145Chương 145
- #146Chương 146
- #147Chương 147
- #148Chương 148
- #149Chương 149
- #150Chương 150