
Còn tiếp
Xuyên Thành Bạn Gái Giả Mạo Của Đại Lão Mất Trí Nhớ
204
Chương
0
Lượt xem
277947
Đề cử
Giới Thiệu Xuyên Thành Bạn Gái Giả Mạo Của Đại Lão Mất Trí Nhớ Truyện Chữ
Sau một lần xuyên không, Tống Vân Phi bỗng chốc trở thành nữ phụ ác độc, kẻ đang đóng giả làm bạn gái của một vị tổng tài mất trí nhớ.
Trong nguyên tác, nữ phụ này vô tình lái xe tông trúng người đứng đầu tập đoàn Yến Kim. Vì sợ phải ngồi tù, cô ta nhân lúc anh mất trí nhớ mà mạo nhận mình là bạn gái anh. Không chỉ lừa anh rằng anh chỉ là một kẻ nghèo kiết xác, cô ta còn đưa anh đến một thành phố xa xôi để lẩn trốn và dùng mọi thủ đoạn thao túng tâm lý anh.
Về sau, khi nam chính được gia đình tìm thấy và khôi phục ký ức, anh mới phát hiện vị hôn thê của mình sắp kết hôn với người khác, từ đó bắt đầu hành trình "truy thê" đầy gian nan. Còn với Tống Vân Phi - người nữ phụ ác độc kia, anh quyết định tính sổ đến cùng.
Cô không chỉ bị ép phải bỏ đứa con trong bụng mà còn phải ngồi tù 5 năm, cuối cùng nhận lấy cái chết thảm khốc nơi đầu đường xó chợ.
Vừa xuyên qua, Tống Vân Phi mở mắt ra đã thấy người đàn ông ấy vừa đi giao cơm hộp trở về. Đầu óc cô tối sầm lại, trái tim đang treo lơ lửng cũng coi như hoàn toàn tuyệt vọng.
Cực chẳng đã, cô đành phải đâm lao theo lao. Một mặt cô cùng Sở Cận Hàn trải qua những ngày tháng nghèo khó, mặt khác lại âm thầm chuẩn bị kế hoạch bỏ trốn.
Thế nhưng, đúng vào ngày định mệnh ấy, người đàn ông kia lại giận dữ bắt cô trở về.
"Lừa anh xong rồi định bỏ chạy sao?"
Tống Vân Phi sững sờ. Trời ạ, người này khôi phục ký ức từ bao giờ thế?
--
Sau khi Sở Cận Hàn khôi phục trí nhớ, bạn thân hỏi anh: "Cô ta lừa cậu chịu bao nhiêu khổ cực như vậy, cậu định trả thù thế nào?"
Sở Cận Hàn thản nhiên đáp: "Vì cô ấy yêu tôi nên mới lừa tôi thôi."
Thể loại: Tổng tài hào môn, Ngôn tình hiện đại, Xuyên không, Ngọt sủng, Đại lão.
Tóm tắt: [ Truyện hằng ngày, Mưa dầm thấm lâu, Cưới trước yêu sau, Sạch - Sủng - Ngọt ]
Trong nguyên tác, nữ phụ này vô tình lái xe tông trúng người đứng đầu tập đoàn Yến Kim. Vì sợ phải ngồi tù, cô ta nhân lúc anh mất trí nhớ mà mạo nhận mình là bạn gái anh. Không chỉ lừa anh rằng anh chỉ là một kẻ nghèo kiết xác, cô ta còn đưa anh đến một thành phố xa xôi để lẩn trốn và dùng mọi thủ đoạn thao túng tâm lý anh.
Về sau, khi nam chính được gia đình tìm thấy và khôi phục ký ức, anh mới phát hiện vị hôn thê của mình sắp kết hôn với người khác, từ đó bắt đầu hành trình "truy thê" đầy gian nan. Còn với Tống Vân Phi - người nữ phụ ác độc kia, anh quyết định tính sổ đến cùng.
Cô không chỉ bị ép phải bỏ đứa con trong bụng mà còn phải ngồi tù 5 năm, cuối cùng nhận lấy cái chết thảm khốc nơi đầu đường xó chợ.
Vừa xuyên qua, Tống Vân Phi mở mắt ra đã thấy người đàn ông ấy vừa đi giao cơm hộp trở về. Đầu óc cô tối sầm lại, trái tim đang treo lơ lửng cũng coi như hoàn toàn tuyệt vọng.
Cực chẳng đã, cô đành phải đâm lao theo lao. Một mặt cô cùng Sở Cận Hàn trải qua những ngày tháng nghèo khó, mặt khác lại âm thầm chuẩn bị kế hoạch bỏ trốn.
Thế nhưng, đúng vào ngày định mệnh ấy, người đàn ông kia lại giận dữ bắt cô trở về.
"Lừa anh xong rồi định bỏ chạy sao?"
Tống Vân Phi sững sờ. Trời ạ, người này khôi phục ký ức từ bao giờ thế?
--
Sau khi Sở Cận Hàn khôi phục trí nhớ, bạn thân hỏi anh: "Cô ta lừa cậu chịu bao nhiêu khổ cực như vậy, cậu định trả thù thế nào?"
Sở Cận Hàn thản nhiên đáp: "Vì cô ấy yêu tôi nên mới lừa tôi thôi."
Thể loại: Tổng tài hào môn, Ngôn tình hiện đại, Xuyên không, Ngọt sủng, Đại lão.
Tóm tắt: [ Truyện hằng ngày, Mưa dầm thấm lâu, Cưới trước yêu sau, Sạch - Sủng - Ngọt ]
Danh Sách Chương Xuyên Thành Bạn Gái Giả Mạo Của Đại Lão Mất Trí Nhớ TruyenChu
- #101Chương 101: Từng lời em nói, anh đều khắc cốt ghi tâm
- #102Chương 102: Anh ta sao mà khó lừa thế không biết
- #103Chương 103: Người đàn ông này tâm cơ quá đi mất
- #104Chương 104: Có ngọt không?
- #105Chương 105: Người đàn ông độc ác
- #106Chương 106: Quên mất anh bạn trai thân yêu
- #107Chương 107: Màn tra cương quá đáng sợ
- #108Chương 108: Ngữ văn của anh là ai dạy thế?
- #109Chương 109: Đã nhịn con chó này lâu lắm rồi
- #110Chương 110: Tiền đồ một mảnh tối tăm
- #111Chương 111: Một người dám nói, một người dám tin
- #112Chương 112: Có phải em... sẽ lại biến mất không?
- #113Chương 113: Tôi cũng có biết chút quyền cước
- #114Chương 114: Ba mẹ em không thích anh thì sao?
- #115Chương 115: Cảm giác anh ta đang ủ mưu đồ xấu
- #116Chương 116: Lại bị anh ta dắt mũi rồi
- #117Chương 117: Anh muốn nhìn thấy em
- #118Chương 118: Anh ta cũng có ngày biết sợ mất mặt
- #119Chương 119: Tức đến nỗi nước mắt suýt rơi ra
- #120Chương 120: Đây có còn là tiếng người không?
- #121Chương 121: Nhìn không ra anh còn có tâm hồn thiếu nữ đấy
- #122Chương 122: Một câu khiến cô lộ nguyên hình
- #123Chương 123: Những thay đổi rất nhỏ
- #124Chương 124: Cảm xúc khó diễn tả thành lời
- #125Chương 125: Em có vẻ quan tâm mấy tấm ảnh đó hơn nhỉ?
- #126Chương 126: Anh ấy đang... cười sao?
- #127Chương 127: Em có phân biệt được giữa áy náy và thích không?
- #128Chương 128
- #129Chương 129: Em muốn mở công ty gì?
- #130Chương 130: Người bệnh bây giờ không còn sức nấu cơm
- #131Chương 131: Cứ như là em đang cầu hôn vậy
- #132Chương 132: Sở Cận Hàn, anh nhìn vào màn hình đi chứ
- #133Chương 133: Cứ như một ông cụ vậy
- #134Chương 134: Có phải bữa khuya nghiêm túc không?
- #135Chương 135: Đưa cho tôi 100 vạn
- #136Chương 136: Anh ta định mua thật sao?
- #137Chương 137: Có phải anh ấy cũng dự cảm được điều gì?
- #138Chương 138: Tống Vân Phi, được lắm!
- #139Chương 139: Thật thảm hại
- #140Chương 140: Hành vi của cô ta quá mức ác liệt
- #141Chương 141: Thế nào, em muốn à?
- #142Chương 142: Anh ta vậy mà lại có chút ghen tị
- #143Chương 143: Hiện giờ nói chuyện với tôi đều là lãng phí thời gian sao?
- #144Chương 144: Anh ấy không bị đa nhân cách đấy chứ?
- #145Chương 145: Tôi sẽ đích thân đi điều tra
- #146Chương 146: Hai kẻ ngốc
- #147Chương 147: Muốn hôn em
- #148Chương 148: Nói xong chưa?
- #149Chương 149: Một cái tát
- #150Chương 150: Anh tự đi mà chơi!