
Còn tiếp
Xuyên Thành Em Gái Nuôi Của Nam Chính Truyện Hủy Hôn
84
Chương
0
Lượt xem
351460
Đề cử
Giới Thiệu Xuyên Thành Em Gái Nuôi Của Nam Chính Truyện Hủy Hôn Truyện Chữ
[ 1v1, em gái vô tư × ông anh cuồng em ]
Sau hai năm xuyên sách, Du Tự Xuân chợt kinh hoàng nhận ra nghĩa huynh Bùi Ỷ Hạc của mình chính là nam chính bá đạo nghịch thiên trong dòng truyện hủy hôn của cuốn sách.
Đáng sợ hơn nữa là, có lẽ nàng sắp bị hắn giết rồi!
Lý do rất đơn giản.
Nam chính trong sách ra tay sát phạt quyết đoán, quen một thân một mình.
Còn nàng chỉ là một người phàm, đối với hắn đang bị kẻ thù truy sát lúc này, quả thực là gánh nặng lớn nhất.
Dẫu hai người đã nương tựa vào nhau suốt dọc đường, nhưng nghĩ đến vẻ mặt muốn nói lại thôi của Bùi Ỷ Hạc gần đây, tiếng mài kiếm soàn soạt giữa đêm khuya, rồi cả kiếm linh đã ở bên hắn từ nhỏ lẫn bảo vật ngọc bội vô tình có được đều âm thầm xúi hắn vứt bỏ cái gánh nặng là nàng...
Tóm lại, để giữ mạng, Du Tự Xuân quyết định bỏ trốn.
Lần đầu chạy trốn thất bại vì giữa đường đụng phải Bùi Ỷ Hạc.
Hắn không hỏi vì sao nàng lại chạy xa đến vậy, chỉ cười tươi rói nói: “Miếng ngọc kia đúng là bảo bối thật, vỡ nát rồi mà vẫn bán được giá khá tốt. Về thôi, ca ca nấu canh cho muội uống.”
Du Tự Xuân toát mồ hôi lạnh. Bàn tay vàng nói phá là phá, tên này đáng sợ đến thế sao!
Lần thứ hai, nàng nhân đêm bỏ trốn.
Còn lộ phí ư? Đương nhiên là mang theo giấy hôn ước, cải nam trang, giả làm ca ca tới nhà đại tiểu thư hủy hôn, tiện thể đòi chút bồi thường trước đã!
Không ngờ vừa tới nhà đại tiểu thư, nàng đã bị giữ lại.
“Đại tiểu thư” ngồi sau bình phong cười nói: “Hủy hôn à? Nghĩ cũng đừng nghĩ. Tháng sau thành thân nhé.”
Du Tự Xuân: ??? Xong đời rồi!
Bị nhốt trong dinh phủ rộng lớn này, ngày nào Du Tự Xuân cũng tính toán xem phải trốn thế nào.
Cho đến một đêm nọ, trong cơn mơ màng, nàng thoáng ngửi thấy mùi máu.
Nàng dè dặt hé mắt, mơ hồ trông thấy bên giường có một bóng người cô độc đang đứng, trong tay cầm thanh kiếm nhuốm máu.
“Tỉnh rồi à?” Người kia lên tiếng. Là giọng của Bùi Ỷ Hạc, nhưng không còn chút vui vẻ sáng sủa thường ngày, trái lại bình tĩnh đến quỷ dị. “Lần này lại là ai dụ dỗ muội vứt bỏ ca ca? Nói cho ta biết, được không?”
【Hướng dẫn đọc】
✨1v1, em gái vô tư × ông anh cuồng em. Thế giới có rất ít phép thuật. Nam nữ chính không hề có quan hệ huyết thống hay thân tộc. Khi chính văn bắt đầu, hai người đã rời khỏi gia tộc, “ca ca - muội muội” chỉ là cách xưng hô.
✨Có tình tiết bạn bè trở mặt, chỉ nam chính và kiếm linh. Hai người thời kỳ đầu là bạn, về sau trở mặt thành thù, căm ghét lẫn nhau. Kiếm linh chỉ là một nhân vật phụ rất bên lề.
✨Nữ chính là người phàm, không có mấy cốt truyện riêng, chủ yếu xoay quanh tuyến tình cảm. Chỉ là một câu chuyện sến súa, éo le hơi cũ kỹ mà thôi.
✨Có những nhân vật khác đơn phương nữ chính, nhưng cũng chỉ là đơn phương.
✨Phản diện có cả nam lẫn nữ, những phần khác sẽ bổ sung sau.
Giới thiệu trong một câu: Ca ca thì vẫn là ca ca, không thể biến thành phu quân được.
Thông điệp: Kiên trì chính là thắng lợi.
Sau hai năm xuyên sách, Du Tự Xuân chợt kinh hoàng nhận ra nghĩa huynh Bùi Ỷ Hạc của mình chính là nam chính bá đạo nghịch thiên trong dòng truyện hủy hôn của cuốn sách.
Đáng sợ hơn nữa là, có lẽ nàng sắp bị hắn giết rồi!
Lý do rất đơn giản.
Nam chính trong sách ra tay sát phạt quyết đoán, quen một thân một mình.
Còn nàng chỉ là một người phàm, đối với hắn đang bị kẻ thù truy sát lúc này, quả thực là gánh nặng lớn nhất.
Dẫu hai người đã nương tựa vào nhau suốt dọc đường, nhưng nghĩ đến vẻ mặt muốn nói lại thôi của Bùi Ỷ Hạc gần đây, tiếng mài kiếm soàn soạt giữa đêm khuya, rồi cả kiếm linh đã ở bên hắn từ nhỏ lẫn bảo vật ngọc bội vô tình có được đều âm thầm xúi hắn vứt bỏ cái gánh nặng là nàng...
Tóm lại, để giữ mạng, Du Tự Xuân quyết định bỏ trốn.
Lần đầu chạy trốn thất bại vì giữa đường đụng phải Bùi Ỷ Hạc.
Hắn không hỏi vì sao nàng lại chạy xa đến vậy, chỉ cười tươi rói nói: “Miếng ngọc kia đúng là bảo bối thật, vỡ nát rồi mà vẫn bán được giá khá tốt. Về thôi, ca ca nấu canh cho muội uống.”
Du Tự Xuân toát mồ hôi lạnh. Bàn tay vàng nói phá là phá, tên này đáng sợ đến thế sao!
Lần thứ hai, nàng nhân đêm bỏ trốn.
Còn lộ phí ư? Đương nhiên là mang theo giấy hôn ước, cải nam trang, giả làm ca ca tới nhà đại tiểu thư hủy hôn, tiện thể đòi chút bồi thường trước đã!
Không ngờ vừa tới nhà đại tiểu thư, nàng đã bị giữ lại.
“Đại tiểu thư” ngồi sau bình phong cười nói: “Hủy hôn à? Nghĩ cũng đừng nghĩ. Tháng sau thành thân nhé.”
Du Tự Xuân: ??? Xong đời rồi!
Bị nhốt trong dinh phủ rộng lớn này, ngày nào Du Tự Xuân cũng tính toán xem phải trốn thế nào.
Cho đến một đêm nọ, trong cơn mơ màng, nàng thoáng ngửi thấy mùi máu.
Nàng dè dặt hé mắt, mơ hồ trông thấy bên giường có một bóng người cô độc đang đứng, trong tay cầm thanh kiếm nhuốm máu.
“Tỉnh rồi à?” Người kia lên tiếng. Là giọng của Bùi Ỷ Hạc, nhưng không còn chút vui vẻ sáng sủa thường ngày, trái lại bình tĩnh đến quỷ dị. “Lần này lại là ai dụ dỗ muội vứt bỏ ca ca? Nói cho ta biết, được không?”
【Hướng dẫn đọc】
✨1v1, em gái vô tư × ông anh cuồng em. Thế giới có rất ít phép thuật. Nam nữ chính không hề có quan hệ huyết thống hay thân tộc. Khi chính văn bắt đầu, hai người đã rời khỏi gia tộc, “ca ca - muội muội” chỉ là cách xưng hô.
✨Có tình tiết bạn bè trở mặt, chỉ nam chính và kiếm linh. Hai người thời kỳ đầu là bạn, về sau trở mặt thành thù, căm ghét lẫn nhau. Kiếm linh chỉ là một nhân vật phụ rất bên lề.
✨Nữ chính là người phàm, không có mấy cốt truyện riêng, chủ yếu xoay quanh tuyến tình cảm. Chỉ là một câu chuyện sến súa, éo le hơi cũ kỹ mà thôi.
✨Có những nhân vật khác đơn phương nữ chính, nhưng cũng chỉ là đơn phương.
✨Phản diện có cả nam lẫn nữ, những phần khác sẽ bổ sung sau.
Giới thiệu trong một câu: Ca ca thì vẫn là ca ca, không thể biến thành phu quân được.
Thông điệp: Kiên trì chính là thắng lợi.
Danh Sách Chương Xuyên Thành Em Gái Nuôi Của Nam Chính Truyện Hủy Hôn TruyenChu
- #1Chương 1: Mãi nghệ đầu đường — Chàng trai tuấn tú lấy chiếu quấn cô nương trẻ tuổi lại, một tay vác nàng lên vai (1/2)
- #2Chương 1: Mãi nghệ đầu đường — Chàng trai tuấn tú lấy chiếu quấn cô nương trẻ tuổi lại, một tay vác nàng lên vai (2/2)
- #3Chương 2: Tị hiềm trong hầm — Du Tự Xuân chỉ cảm thấy vành tai bị hắn xoa nắn đến nóng lên, còn hơi tê tê ngứa ngứa
- #4Chương 3: Gặp nạn trong rừng trúc — “Tiểu Xuân, ca ca ở đây.” (1/2)
- #5Chương 3: Gặp nạn trong rừng trúc — “Tiểu Xuân, ca ca ở đây.” (2/2)
- #6Chương 4: Cùng nhau hành động — Hắn cũng xem nàng như muội muội ruột mà yêu thương che chở
- #7Chương 5: Hai đứa nhỏ nấu cơm — “Chỉ có hai chúng ta, cũng chẳng còn người dư thừa nào tới quấy rầy, có thể chơi đến tận hứng mới thôi.”
- #8Chương 5: Hai đứa nhỏ nấu cơm — “Chỉ có hai chúng ta, cũng chẳng còn người dư thừa nào tới quấy rầy, có thể chơi đến tận hứng mới thôi.”
- #9Chương 6: Tắm rửa — Hệt như một chú chó lớn đang chờ chủ nhân
- #10Chương 7: Xoa bóp — Hơi thở nặng nề của hắn vì dồn sức hòa lẫn với nhịp thở hơi gấp của nàng
- #11Chương 8: Trấn Tiểu Hà — “Tuyết Linh Tử, ngươi vượt giới hạn rồi.”
- #12Chương 9: Huynh muội dâng hương — “Không phải huynh muội ruột.”
- #13Chương 10: Ở chung một phòng — “Chỉ cần một gian phòng, ta ở cùng nàng.”
- #14Chương 11: Cùng ngủ một giường — Cắn lấy đầu ngón tay nàng
- #15Chương 12: Dấu tay — Răng nanh vừa bị nàng sờ qua đã hơi ngứa, muốn cắn thứ gì đó
- #16Chương 13: Nhìn trộm — Đầu ngón tay chống lên phần thịt mềm trên má nàng
- #17Chương 14: Dụ hoặc — Bày ra một cám dỗ ngọt ngào mỹ mãn như thế
- #18Chương 15: Quá giới hạn — Khoảng cách thế này rõ ràng đã vượt quá chừng mực vốn có
- #19Chương 16: Lau mỡ trên miệng — Từ môi hắn cháy thẳng vào, lan tới tận cổ họng
- #20Chương 17: Vết đỏ — Lần này cọ qua, dấu vết càng đậm hơn
- #21Chương 18: Huynh muội — “Hai người tối qua ở cùng một phòng?”
- #22Chương 19: Giải quyết chân nhân (hai hợp một) — Tựa như là hắn, lại hình như không phải (1/2)
- #23Chương 19: Giải quyết chân nhân (hai hợp một) — Tựa như là hắn, lại hình như không phải (2/2)
- #24Chương 20: Biến mất — “Tiểu Xuân đâu? Người nàng đâu? Sao chỉ có một mình ngươi, nàng đâu?”
- #25Chương 21: Chân tướng — Nàng đang trốn hắn
- #26Chương 22: Muốn chạy (canh hai) — Trong lòng lập tức dâng lên thôi thúc muốn bỏ chạy
- #27Chương 23: Kế hoạch chạy trốn — Hắn chưa từng làm nàng bị thương, đối với nàng trước nay luôn rất tốt
- #28Chương 24: Thương lượng (hai hợp một) — “Hai ta tách ra hành động.” (1/2)
- #29Chương 24: Thương lượng (hai hợp một) — “Hai ta tách ra hành động.” (2/2)
- #30Chương 25: Sốt đến hồ đồ — Du Tự Xuân dùng vẻ mặt như gặp quỷ nhìn hắn
- #31Chương 26: Lục soát vật tư — Bị phát hiện!
- #32Chương 27: Ngọc bội lão gia gia — Bàn tay vàng của Long Ngạo Thiên: lão gia gia trong ngọc bội
- #33Chương 28: Tội nghiệp — “Hắn là ca ca của ta.”
- #34Chương 29: Ghen — “Bằng hữu, a...”
- #35Chương 30: Ca ca — Hai người bọn họ như vậy, dường như không phải khoảng cách mà một đôi huynh muội nên giữ
- #36Chương 31: Vượt giới — Hai người bọn họ đã có chút vượt qua ranh giới
- #37Chương 32: Chất vấn — “Rốt cuộc ngươi coi nàng là người thế nào?”
- #38Chương 33: Có tật giật mình — Đôi mắt đen kịt, âm trầm
- #39Chương 34: Vi huynh làm trưởng — “Ca ca nấu canh cho muội uống.”
- #40Chương 35 Nước mắt: “Ta sẽ mau chóng giải quyết một chút phiền toái.” (1/2)
- #41Chương 35 Nước mắt: “Ta sẽ mau chóng giải quyết một chút phiền toái.” (2/2)
- #42Chương 36 Cầm được lộ dẫn: “Tiểu Xuân.”
- #43Chương 37 Một vấn đề quá rõ ràng: “Đương nhiên là huynh muội.”
- #44Chương 38 Cầu cứu: “Hãy cần ca ca như ta cần muội, được không?”
- #45Chương 39 Điên rồ: “Vậy thì đúng là một kẻ điên.”
- #46Chương 40 Cơn thịnh nộ dữ dội: Lão già này vậy mà mặt đầy phẫn uất kể khổ với nàng.
- #47Chương 41 Bơi lội: Hắn bị giày vò giữa muôn vàn cảm xúc ngổn ngang.
- #48Chương 42 Ván cược: “Chi bằng chơi với bản tọa một ván cược.” (1/2)
- #49Chương 42 Ván cược: “Chi bằng chơi với bản tọa một ván cược.” (2/2)
- #50Chương 43 Tiểu tình lữ vượt ải (1): “Vậy phải làm sao đây, Tiểu Xuân, khó chịu quá.”