
Còn tiếp
Xuyên Thành Pháo Hôi Yêu Chiều Phản Diện
165
Chương
0
Lượt xem
278183
Đề cử
Giới Thiệu Xuyên Thành Pháo Hôi Yêu Chiều Phản Diện Truyện Chữ
Tác giả: Lũ Ngọc Tài Băng
Edit&Beta&Gõ chữ: Faye
Số chương: Đang viết
Dư Doanh Hạ sau mấy đêm thức khuya tăng ca thì hai mắt tối sầm ngất đi. Khi mở mắt ra, nàng phát hiện mình đang đứng ở một nơi xa lạ, xung quanh toàn là xác chết, không khí tràn ngập mùi máu tanh nồng nặc, mà trước mặt nàng lại có một mỹ nhân bị thương nặng.
Cô nương ấy toàn thân đẫm máu, trên người có mấy vết thương đáng sợ, hơi thở mong manh. Tuy vậy, nàng vẫn dựa vào gốc cây chưa hôn mê, đôi mắt lạnh lẽo không chút tình cảm nào nhìn thẳng vào Dư Doanh Hạ.
Dư Doanh Hạ chưa từng thấy cảnh tượng máu me thế này, lập tức sợ đến ngây người. Giây sau, một ký ức xa lạ tràn vào trong đầu – nàng phát hiện mình đã xuyên vào một quyển tu tiên văn. Mà tình thế trước mắt lại càng bi thảm: một là nàng trở thành kẻ phản bội bên cạnh ma đầu, hai là cốt truyện sắp kết thúc, nhân vật chính đã đánh tới tông môn của phản diện, mà tên khốn khiếp mở ra hộ tông đại trận - chính là nàng!
Nguyên chủ định nhân lúc phản diện bị thương mà ra tay, lấy lòng chính phái. Nào ngờ trên người đã bị hạ Khôi Lỗi Ấn, chỉ cần một ý niệm của phản diện là hồn phi phách tán, hóa thành pháo hoa đỏ rực.
Giờ phút này, hộ tông đại trận đã mở, nhân vật chính chỉ còn một khắc sẽ đến, mà trong tay nàng lại cầm đao, đứng trước mặt phản diện...
Nước mắt Dư Doanh Hạ ròng ròng tuôn rơi.
Hệ thống: 【Nhiệm vụ viên thân ái... Á? Ủa? Nhân vật chính đã công phá vào được rồi sao? Ha ha, tan ca thôi tan ca thôi! Chúc ngài sống vui vẻ nha, cáo biệt!】
Dư Doanh Hạ: "???"
Hệ thống thoáng qua rồi biến mất. Giết phản diện thì chẳng thể, mà tính mạng còn nằm trong tay nàng ta. Dư Doanh Hạ chỉ đành mặc kệ thần sắc như muốn giết người của phản diện, vừa khóc vừa cõng người đi, từ đó cùng nàng lưu lạc thiên nhai, ẩn náu khắp nơi.
Cốt truyện đã chấm dứt, tương lai u ám chưa rõ. Dư Doanh Hạ vừa lo sinh kế vừa cẩn thận cầu toàn để sống sót dưới tay phản diện. Lâu dần, nàng nuôi dưỡng phản diện thành mỹ nhân da trắng thịt mềm, sát khí trong mắt cũng dần tiêu tan, thay bằng thứ tình cảm mà nàng chẳng thể hiểu.
Một ngày kia, Dư Doanh Hạ tưởng mỹ nhân cuối cùng đã coi mình như tri kỷ, bèn khẽ chỉ vào ngực mình, cẩn trọng nói: "Tỷ muội, xem ở tình nghĩa đôi ta... có thể giải Khôi Lỗi Ấn cho ta không?"
Mỹ nhân phản diện mỉm cười như hoa, khiến Dư Doanh Hạ thất thần. Sau đó mỹ nhân cúi đầu hạ một nụ hôn xuống tim nàng, Khôi Lỗi Ấn giải, nhưng thay vào đó lại hiện ra Đồng Tâm Ấn.
Đồng sinh cộng tử, vĩnh bất phân ly.
Hay còn gọi là: hôn khế.
Dư Doanh Hạ ngỡ rằng đây lại là thủ đoạn khác của phản diện dùng để giày vò mình, thế là đến khi phản diện chuẩn bị hôn lễ, nàng hoảng hốt bỏ trốn trong đêm. Kết quả còn chưa ra khỏi cửa đã bị bắt lại, áp thẳng lên giường.
Mỹ nhân phản diện đôi mắt ngân ngấn lệ, bộ dạng đáng thương, song lực đạo trong tay lại lớn đến kinh người. Nàng dùng thanh âm mềm mại thốt ra những lời lạnh thấu xương.
"Ta chỉ còn mình ngươi. Cho nên cho dù chỉ còn lại một thi thể, ngươi cũng phải ở bên ta."
Nội dung tag: Tình hữu độc chung - Tiên hiệp tu chân - Xuyên thư - Nhẹ nhàng
Góc nhìn: Hỗ công
Nhân vật chính: Dư Doanh Hạ × Nhan Hoài Hi
Một câu tóm tắt: Sau khi xuyên thành kẻ phản bội pháo hôi, phản diện nói muốn cưới ta.
Chủ đề: Dù gặp phải gian nan trắc trở thế nào, cũng không thể buông bỏ hy vọng.
Faye: Truyện này tác giả đang viết nên không biết bao nhiêu chương, mình cũng mới đọc đến chương tác giả viết mới nhất thôi (chương 35), nhưng Nhan Hoài Hi thì chiếm hữu hay ghen, lại ngạo kiều đúng gu quá đi, đọc dễ thương mắc cười nên đặt một slot edit vậy.
Lý do tại sao dùng hình bìa con mèo có vẻ hiện đại thì vì Dư Doanh Hạ là người hiện đại xuyên vào sách, nghề nghiệp liên quan thiết kế vẽ vời, lại còn thường xuyên so sánh tính cách khó ở khó chiều sáng nắng chiều mưa của Nhan Hoài Hi là con mèo. Nên lấy hình con mèo khó ở làm nền vậy ^^
Edit&Beta&Gõ chữ: Faye
Số chương: Đang viết
Dư Doanh Hạ sau mấy đêm thức khuya tăng ca thì hai mắt tối sầm ngất đi. Khi mở mắt ra, nàng phát hiện mình đang đứng ở một nơi xa lạ, xung quanh toàn là xác chết, không khí tràn ngập mùi máu tanh nồng nặc, mà trước mặt nàng lại có một mỹ nhân bị thương nặng.
Cô nương ấy toàn thân đẫm máu, trên người có mấy vết thương đáng sợ, hơi thở mong manh. Tuy vậy, nàng vẫn dựa vào gốc cây chưa hôn mê, đôi mắt lạnh lẽo không chút tình cảm nào nhìn thẳng vào Dư Doanh Hạ.
Dư Doanh Hạ chưa từng thấy cảnh tượng máu me thế này, lập tức sợ đến ngây người. Giây sau, một ký ức xa lạ tràn vào trong đầu – nàng phát hiện mình đã xuyên vào một quyển tu tiên văn. Mà tình thế trước mắt lại càng bi thảm: một là nàng trở thành kẻ phản bội bên cạnh ma đầu, hai là cốt truyện sắp kết thúc, nhân vật chính đã đánh tới tông môn của phản diện, mà tên khốn khiếp mở ra hộ tông đại trận - chính là nàng!
Nguyên chủ định nhân lúc phản diện bị thương mà ra tay, lấy lòng chính phái. Nào ngờ trên người đã bị hạ Khôi Lỗi Ấn, chỉ cần một ý niệm của phản diện là hồn phi phách tán, hóa thành pháo hoa đỏ rực.
Giờ phút này, hộ tông đại trận đã mở, nhân vật chính chỉ còn một khắc sẽ đến, mà trong tay nàng lại cầm đao, đứng trước mặt phản diện...
Nước mắt Dư Doanh Hạ ròng ròng tuôn rơi.
Hệ thống: 【Nhiệm vụ viên thân ái... Á? Ủa? Nhân vật chính đã công phá vào được rồi sao? Ha ha, tan ca thôi tan ca thôi! Chúc ngài sống vui vẻ nha, cáo biệt!】
Dư Doanh Hạ: "???"
Hệ thống thoáng qua rồi biến mất. Giết phản diện thì chẳng thể, mà tính mạng còn nằm trong tay nàng ta. Dư Doanh Hạ chỉ đành mặc kệ thần sắc như muốn giết người của phản diện, vừa khóc vừa cõng người đi, từ đó cùng nàng lưu lạc thiên nhai, ẩn náu khắp nơi.
Cốt truyện đã chấm dứt, tương lai u ám chưa rõ. Dư Doanh Hạ vừa lo sinh kế vừa cẩn thận cầu toàn để sống sót dưới tay phản diện. Lâu dần, nàng nuôi dưỡng phản diện thành mỹ nhân da trắng thịt mềm, sát khí trong mắt cũng dần tiêu tan, thay bằng thứ tình cảm mà nàng chẳng thể hiểu.
Một ngày kia, Dư Doanh Hạ tưởng mỹ nhân cuối cùng đã coi mình như tri kỷ, bèn khẽ chỉ vào ngực mình, cẩn trọng nói: "Tỷ muội, xem ở tình nghĩa đôi ta... có thể giải Khôi Lỗi Ấn cho ta không?"
Mỹ nhân phản diện mỉm cười như hoa, khiến Dư Doanh Hạ thất thần. Sau đó mỹ nhân cúi đầu hạ một nụ hôn xuống tim nàng, Khôi Lỗi Ấn giải, nhưng thay vào đó lại hiện ra Đồng Tâm Ấn.
Đồng sinh cộng tử, vĩnh bất phân ly.
Hay còn gọi là: hôn khế.
Dư Doanh Hạ ngỡ rằng đây lại là thủ đoạn khác của phản diện dùng để giày vò mình, thế là đến khi phản diện chuẩn bị hôn lễ, nàng hoảng hốt bỏ trốn trong đêm. Kết quả còn chưa ra khỏi cửa đã bị bắt lại, áp thẳng lên giường.
Mỹ nhân phản diện đôi mắt ngân ngấn lệ, bộ dạng đáng thương, song lực đạo trong tay lại lớn đến kinh người. Nàng dùng thanh âm mềm mại thốt ra những lời lạnh thấu xương.
"Ta chỉ còn mình ngươi. Cho nên cho dù chỉ còn lại một thi thể, ngươi cũng phải ở bên ta."
Nội dung tag: Tình hữu độc chung - Tiên hiệp tu chân - Xuyên thư - Nhẹ nhàng
Góc nhìn: Hỗ công
Nhân vật chính: Dư Doanh Hạ × Nhan Hoài Hi
Một câu tóm tắt: Sau khi xuyên thành kẻ phản bội pháo hôi, phản diện nói muốn cưới ta.
Chủ đề: Dù gặp phải gian nan trắc trở thế nào, cũng không thể buông bỏ hy vọng.
Faye: Truyện này tác giả đang viết nên không biết bao nhiêu chương, mình cũng mới đọc đến chương tác giả viết mới nhất thôi (chương 35), nhưng Nhan Hoài Hi thì chiếm hữu hay ghen, lại ngạo kiều đúng gu quá đi, đọc dễ thương mắc cười nên đặt một slot edit vậy.
Lý do tại sao dùng hình bìa con mèo có vẻ hiện đại thì vì Dư Doanh Hạ là người hiện đại xuyên vào sách, nghề nghiệp liên quan thiết kế vẽ vời, lại còn thường xuyên so sánh tính cách khó ở khó chiều sáng nắng chiều mưa của Nhan Hoài Hi là con mèo. Nên lấy hình con mèo khó ở làm nền vậy ^^
Danh Sách Chương Xuyên Thành Pháo Hôi Yêu Chiều Phản Diện TruyenChu
- #101Chương 101: Gửi thư
- #102Chương 102: Ăn vụng
- #103Chương 103: Ức hiếp
- #104Chương 104: Nhẹ nếm
- #105Chương 105: Nỗi lo tiềm ẩn
- #106Chương 106: Trước hôn lễ
- #107Chương 107: Hôn lễ
- #108Chương 108: Kinh biến
- #109Chương 109: Thế thân
- #110Chương 110: Ác mộng
- #111Chương 111: Niên thiếu
- #112Chương 112: Tăng thêm bối phận
- #113Chương 113: Khinh bạc
- #114Chương 114: Muốn cưới
- #115Chương 115: Vẫn là ẩn số
- #116Chương 116: Viện binh
- #117Chương 117: Sinh nhật
- #118Chương 118: Ghen
- #119Chương 119: Đáp án
- #120Chương 120: Dạy học
- #121Chương 121: Phó thác
- #122Chương 122: Lời hứa
- #123Chương 123: Trân trọng
- #124Chương 124: Việc nhà
- #125Chương 125: Tạm biệt
- #126Chương 126: Luân hồi
- #127Chương 127: Bên nhau
- #128Chương 128: Quá khứ
- #129Chương 129: Người thân
- #130Chương 130: Ở lại trong nhà
- #131Chương 131: Chăm sóc
- #132Chương 132: Ở nơi hẻo lánh
- #133Chương 133: Luyện thể
- #134Chương 134: Tắm thuốc
- #135Chương 135: Khởi đầu
- #136Chương 136: Tập kích
- #137Chương 137: Cạm bẫy
- #138Chương 138: Thật giả lẫn lộn
- #139Chương 139: Trục xuất
- #140Chương 140: Tiên tổ
- #141Chương 141: Ở lại
- #142Chương 142: Lấy cớ
- #143Chương 143: Viết tiếp
- #144Chương 144: Cố sự
- #145Chương 145: Tâm địa xấu
- #146Chương 146: Trò chơi
- #147Chương 147: Về nhà
- #148Chương 148: Tính sổ
- #149Chương 149: Thành hôn (Hoàn)
- #150Chương 150: Phiên ngoại: Sau hôn lễ