
Tạm dừng
Xuyên Thành Thái Tử Phi Bị Mất Nước
314
Chương
0
Lượt xem
293288
Đề cử
Giới Thiệu Xuyên Thành Thái Tử Phi Bị Mất Nước Truyện Chữ
Giới thiệu:
Xuyên thành thái tử phi, Tần Tranh không nhận được kịch bản cung đấu, cũng chưa kịp trải nghiệm cuộc sống xa hoa của một thái tử phi.
Nguyên nhân: Mất nước.
Hoạn quan tay nâng ba thước lụa trắng, nói: “Nương nương, thành đã bị phá, mời người ra đi để giữ gìn tôn nghiêm.”
Tần Tranh: “…”
Mở đầu kiểu gì vậy?
Không muốn bị buộc tự vẫn, Tần Tranh đành phải lê gối đến bên giường phu quân của mình – vị thái tử đang bán sống bán chết kia, khóc lóc giả vờ thâm tình để câu giờ.
—
Sở Thừa Tắc – khai quốc hoàng đế của Đại Sở – cả đời anh dũng thiện chiến, nam đánh man di, bắc đuổi mọi rợ, kiến lập ra một Đại Sở hưng thịnh.
Cả đời y đều bận chinh chiến, không thê không thiếp, cuối cùng tráng niên mất sớm, đành chọn một tiểu tử trong dòng tộc ra kế vị.
Y thanh thản nhắm mắt trong thời đại hưng thịnh do mình khai sáng, vừa mở mắt ra đã lạc vào thời khắc nước mất nhà tan!
Y trọng sinh trong thân xác của thái tử đương triều – đứa cháu trai không biết mấy mươi đời của mình.
Hay tin triều đại mình kiến lập năm đó thoắt cái đã tan tành, vị hoàng đế khai thiên lập địa này tức đến bật cười: Đám con cháu này rốt cuộc vô dụng cỡ nào đây?
Năm xưa y có thể một tay gây dựng nên quốc gia sừng sững mấy trăm năm này thì bây giờ cũng có thể lặp lại điều ấy!
Về phần vị thái tử phi khuynh quốc khuynh thành, lê lết bên giường khóc sướt mướt này, hoàng đế bệ hạ vô cùng xem thường: Đàn bà sẽ chỉ làm ảnh hưởng đến tốc độ phục quốc của y mà thôi!
Sau này, đêm nào hoàng đế bệ hạ cũng gõ cửa điện Tiêu Phòng: “A Tranh, trẫm có thể về phòng ngủ không?”
—
Tần Tranh cũng không ngờ năm đó mình giả vờ khóc lóc lu loa thế mà có thể kéo vị thái tử gần đất xa trời này sống lại!
Tuy nhiên sau khi tỉnh lại, hình như đầu óc của thái tử phu quân không được bình thường cho lắm, suốt ngày cứ lôi cha, ông nội, ông cố, ông tổ của mình ra mắng như mắng con vậy.
Sở Thừa Tắc: Thì tụi nó vốn là con cháu không biết bao nhiêu đời của trẫm mà.
Xuyên thành thái tử phi, Tần Tranh không nhận được kịch bản cung đấu, cũng chưa kịp trải nghiệm cuộc sống xa hoa của một thái tử phi.
Nguyên nhân: Mất nước.
Hoạn quan tay nâng ba thước lụa trắng, nói: “Nương nương, thành đã bị phá, mời người ra đi để giữ gìn tôn nghiêm.”
Tần Tranh: “…”
Mở đầu kiểu gì vậy?
Không muốn bị buộc tự vẫn, Tần Tranh đành phải lê gối đến bên giường phu quân của mình – vị thái tử đang bán sống bán chết kia, khóc lóc giả vờ thâm tình để câu giờ.
—
Sở Thừa Tắc – khai quốc hoàng đế của Đại Sở – cả đời anh dũng thiện chiến, nam đánh man di, bắc đuổi mọi rợ, kiến lập ra một Đại Sở hưng thịnh.
Cả đời y đều bận chinh chiến, không thê không thiếp, cuối cùng tráng niên mất sớm, đành chọn một tiểu tử trong dòng tộc ra kế vị.
Y thanh thản nhắm mắt trong thời đại hưng thịnh do mình khai sáng, vừa mở mắt ra đã lạc vào thời khắc nước mất nhà tan!
Y trọng sinh trong thân xác của thái tử đương triều – đứa cháu trai không biết mấy mươi đời của mình.
Hay tin triều đại mình kiến lập năm đó thoắt cái đã tan tành, vị hoàng đế khai thiên lập địa này tức đến bật cười: Đám con cháu này rốt cuộc vô dụng cỡ nào đây?
Năm xưa y có thể một tay gây dựng nên quốc gia sừng sững mấy trăm năm này thì bây giờ cũng có thể lặp lại điều ấy!
Về phần vị thái tử phi khuynh quốc khuynh thành, lê lết bên giường khóc sướt mướt này, hoàng đế bệ hạ vô cùng xem thường: Đàn bà sẽ chỉ làm ảnh hưởng đến tốc độ phục quốc của y mà thôi!
Sau này, đêm nào hoàng đế bệ hạ cũng gõ cửa điện Tiêu Phòng: “A Tranh, trẫm có thể về phòng ngủ không?”
—
Tần Tranh cũng không ngờ năm đó mình giả vờ khóc lóc lu loa thế mà có thể kéo vị thái tử gần đất xa trời này sống lại!
Tuy nhiên sau khi tỉnh lại, hình như đầu óc của thái tử phu quân không được bình thường cho lắm, suốt ngày cứ lôi cha, ông nội, ông cố, ông tổ của mình ra mắng như mắng con vậy.
Sở Thừa Tắc: Thì tụi nó vốn là con cháu không biết bao nhiêu đời của trẫm mà.
Danh Sách Chương Xuyên Thành Thái Tử Phi Bị Mất Nước TruyenChu
- #101Chương 93-2
- #102Chương 94
- #103Chương 95
- #104Chương 96
- #105Chương 97: 97: Chương 91-1
- #106Chương 98: 98: Chương 91-2
- #107Chương 99: 99: Chương 92
- #108Chương 100: 100: Chương 93-1
- #109Chương 101: 101: Chương 93-2
- #110Chương 102: 102: Chương 94
- #111Chương 103: 103: Chương 95
- #112Chương 104: 104: Chương 96
- #113Chương 105: 105: Chương 96-2
- #114Chương 106: 106: Chương 97
- #115Chương 107: 107: Chương 98
- #116Chương 108: 108: Chương 99
- #117Chương 109: 109: Chương 100
- #118Chương 110: 110: Chương 101
- #119Chương 111: 111: Chương 102
- #120Chương 112: 112: Chương 103
- #121Chương 113: 113: Chương 104
- #122Chương 114: 114: Chương 105
- #123Chương 115: 115: Chương 106
- #124Chương 116: 116: Chương 107
- #125Chương 117: 117: Chương 108
- #126Chương 118: 118: Chương 109
- #127Chương 119: 119: Chương 110
- #128Chương 120: 120: Chương 111
- #129Chương 121: 121: Chương 112
- #130Chương 122: 122: Chương 113
- #131Chương 123: 123: Chương 114
- #132Chương 124: 124: Chương 115
- #133Chương 125: 125: Chương 116
- #134Chương 126: 126: Chương 117
- #135Chương 127: 127: Chương 118
- #136Chương 128: 128: Chương 119
- #137Chương 129: 129: Chương 120
- #138Chương 130: 130: Chương 121
- #139Chương 131: 131: Chương 122
- #140Chương 132: 132: Chương 123
- #141Chương 133: 133: Chương 124
- #142Chương 134: 134: Chương 125
- #143Chương 135: 135: Chương 126
- #144Chương 136: 136: Chương 127
- #145Chương 137: 137: Chương 128
- #146Chương 138: 138: Chương 129
- #147Chương 139: 139: Chương 130
- #148Chương 140: 140: Chương 131
- #149Chương 141: 141: Chương 132
- #150Chương 142: 142: Chương 133